<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></title> 
<link>http://zing9x.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></copyright>
<item>
<link>http://zing9x.com/-quot---039-trot-dai-quot---quot-ay-quot--voi-ban-cua-nguoi-yeu/</link>
<title><![CDATA[Trót dại ấy với bạn của người yêu ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 07 Feb 2009 09:40:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/-quot---039-trot-dai-quot---quot-ay-quot--voi-ban-cua-nguoi-yeu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div>Năm ấy, t&ocirc;i chỉ mới 14 tuổi nhưng t&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; người y&ecirc;u. anh ấy kh&aacute; hấp dẫn&nbsp;&nbsp;v&agrave; điển trai.<br /><br /><br />Ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau được khoảng 1 năm th&igrave; xuất hiện một&nbsp;&nbsp;người bạn của Trường từ tr&ecirc;n S&agrave;i G&ograve;n về đ&acirc;y học. anh ấy t&ecirc;n l&agrave;&nbsp;&nbsp;Thảo.<br /><br /><br />Biết t&ocirc;i y&ecirc;u Trường song Thảo vẫn ngỏ &yacute; l&agrave;m quen t&ocirc;i, ng&agrave;y n&agrave;o&nbsp;&nbsp;anh cũng viết thư b&agrave;y tỏ t&igrave;nh cảm, t&ocirc;i biết l&agrave; sai nhưng h&igrave;nh như trong l&ograve;ng vẫn&nbsp;&nbsp;nhen l&ecirc;n cảm x&uacute;c xao xuyến. Rồi thời gian qua đi, t&igrave;nh cảm của t&ocirc;i với Trường&nbsp;&nbsp;ng&agrave;y c&agrave;ng phai nhạt trong khi những rung động với Thảo th&igrave; ng&agrave;y một m&atilde;nh liệt.&nbsp;&nbsp;C&ograve;n Thảo, vẫn kh&ocirc;ng ngừng tấn c&ocirc;ng t&ocirc;i. T&ocirc;i bắt đầu quen với những tin nhắn,&nbsp;&nbsp;những lời hỏi thăm t&igrave;nh cảm thường xuy&ecirc;n của anh. D&ugrave; chưa ho&agrave;n to&agrave;n d&agrave;nh trọn&nbsp;&nbsp;t&igrave;nh cảm cho Thảo nhưng t&ocirc;i biết m&igrave;nh sẽ kh&ocirc;ng l&yacute; tr&iacute; được bao l&acirc;u nữa .&nbsp;&nbsp;<br /><img src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets/Nam2008/image_20090111/vh.trotdai1.jpg" border="0" /><br />Đến một ng&agrave;y, t&ocirc;i cũng chấp nhận l&agrave;m bạn g&aacute;i của Thảo.&nbsp;&nbsp;T&ocirc;i quyết định bỏ Trường để đến với anh. Khi ấy t&ocirc;i c&ograve;n rất ng&acirc;y thơ v&agrave; suy nghĩ&nbsp;&nbsp;thật đơn giản. N&ecirc;n mới quen Thảo được khoảng 3 th&aacute;ng, trong một dịp b&agrave; ngoại đi&nbsp;&nbsp;ra Vũng T&agrave;u th&igrave; t&ocirc;i với Thảo đ&atilde; l&agrave;m :chuyện ấy&quot;. Sau đ&oacute; ch&uacute;ng t&ocirc;i thường xuy&ecirc;n&nbsp;&nbsp;quan hệ với nhau. t&ocirc;i biết m&igrave;nh c&ograve;n qu&aacute; trẻ để trở th&agrave;nh một người đ&agrave;n b&agrave;, nhưng&nbsp;&nbsp;t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng thể l&agrave;m chủ được m&igrave;nh.<br /><br /><br />Tuy nhi&ecirc;n, khi đ&atilde; c&oacute; được t&ocirc;i,&nbsp;&nbsp;anh ấy dường như hờ hững, lạnh nhạt hẳn, tỏ &yacute; xa l&aacute;nh v&agrave; kh&ocirc;ng muốn gặp t&ocirc;i nữa.&nbsp;&nbsp;V&agrave; từ đ&oacute; t&ocirc;i hiểu ra anh kh&ocirc;ng cần t&ocirc;i nữa. Qu&aacute; buồn ch&aacute;n, thất vọng, L&uacute;c ấy t&ocirc;i&nbsp;&nbsp;lại t&igrave;m đến Trường. T&ocirc;i hỏi Trường c&oacute; muốn quay lại với t&ocirc;i kh&ocirc;ng? Nhưng anh ấy&nbsp;&nbsp;cũng như Thảo, đều kh&ocirc;ng c&ograve;n cần t&ocirc;i nữa. Mọi người n&oacute;i t&ocirc;i thật ngu ngốc v&agrave; dại&nbsp;&nbsp;dột. Chuyện đ&atilde; qua nhưng t&ocirc;i vẫn thấy buồn v&agrave; day dứt. T&ocirc;i vừa tr&aacute;ch Thảo vừa&nbsp;&nbsp;tr&aacute;ch ch&iacute;nh bản th&acirc;n m&igrave;nh. Giờ t&ocirc;i chỉ muốn qu&ecirc;n tất cả qu&aacute; khứ, song mọi việc&nbsp;&nbsp;cứ lu&ocirc;n hiện hữu trong đầu l&agrave;m t&ocirc;i khốn khổ. T&ocirc;i phải l&agrave;m sao đ&acirc;y?</div>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/toi-dau-kho-vi-la-mot-“co-gai-xau-xi”/</link>
<title><![CDATA[Tôi đau khổ vì là một “cô gái xấu xí” ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Wed, 17 Dec 2008 02:27:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/toi-dau-kho-vi-la-mot-“co-gai-xau-xi”/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="color: #ffa500">Kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u lần t&ocirc;i đ&atilde; kh&oacute;c khi ngồi trước m&agrave;n h&igrave;nh xem bộ phim C&ocirc; g&aacute;i xấu x&iacute;. T&ocirc;i thấy cuộc đời m&igrave;nh được t&aacute;i hiện qua số phận của c&ocirc; g&aacute;i mang t&ecirc;n Huyền Diệu. Nhưng&hellip;<br /><br /></span></strong><div align="center"><strong><span style="color: #ffa500"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/thang12.2008/xau15120008.jpg" border="0" width="160" height="223" /></span></strong></div><br /><div align="center"><em><strong>Ảnh minh họa</strong></em></div><br /><strong>&hellip;Huyền Diệu cuối c&ugrave;ng c&ograve;n được An Đ&ocirc;ng y&ecirc;u thật l&ograve;ng, c&ograve;n t&ocirc;i th&igrave; kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; được một t&igrave;nh y&ecirc;u ch&acirc;n ch&iacute;nh. </strong><br /><br /><strong>T&ocirc;i sinh ra trong một gia đ&igrave;nh c&ocirc;ng chức b&igrave;nh thường. Ba mẹ t&ocirc;i đều l&agrave; gi&aacute;o vi&ecirc;n của một trường cấp 2 ở một x&atilde; n&ocirc;ng th&ocirc;n của tỉnh Th&aacute;i Nguy&ecirc;n. Ba t&ocirc;i l&agrave; người đ&agrave;n &ocirc;ng cao r&aacute;o v&agrave; nam t&iacute;nh, mẹ từng l&agrave; hoa kh&ocirc;i trường cao đẳng sư phạm tỉnh khi c&ograve;n l&agrave; sinh vi&ecirc;n, chị g&aacute;i t&ocirc;i cũng rất xinh xắn. Thế m&agrave; kh&ocirc;ng hiểu sao t&ocirc;i sinh ra lại kh&ocirc;ng được thừa hưởng bất cứ n&eacute;t đẹp n&agrave;o của ba mẹ.</strong><br /><br /><strong>Đ&atilde; c&oacute; l&uacute;c t&ocirc;i thầm nghĩ h&igrave;nh như tr&ecirc;n đời n&agrave;y c&oacute; những n&eacute;t g&igrave; xấu x&iacute;, kh&oacute; ưa &ocirc;ng trời đều đổ hết xuống đầu t&ocirc;i. T&ocirc;i đen đ&uacute;a, g&agrave;y g&ograve;, mắt một m&iacute; đ&atilde; thế lại c&oacute; một vết ch&agrave;m m&agrave;u xanh rất to tr&ecirc;n m&aacute;. Gương mặt xấu x&iacute; đ&atilde; khiến t&ocirc;i mặc cảm v&agrave; đem lại cho t&ocirc;i kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u đau khổ.</strong><br /><br /><strong>Ng&agrave;y c&ograve;n đi học, lũ bạn c&ugrave;ng lớp đ&atilde; kh&ocirc;ng chơi với t&ocirc;i v&agrave; gọi t&ocirc;i l&agrave; &ldquo;con vịt xấu x&iacute;&rdquo;. C&aacute;c bạn nam coi t&ocirc;i như một con qu&aacute;i vật ngo&agrave;i h&agrave;nh tinh c&ograve;n c&aacute;c bạn nữ th&igrave; nh&igrave;n t&ocirc;i với &aacute;nh mắt thương hại. Hồi cấp 3, t&ocirc;i học ở trường chuy&ecirc;n của tỉnh c&aacute;ch nh&agrave; tới hơn 15 c&acirc;y số n&ecirc;n cứ cuối tuần t&ocirc;i lại phải đạp xe về nh&agrave; mang gạo v&agrave; thức ăn cho cả tuần sau. Chặng đường kh&ocirc;ng d&agrave;i nhưng l&agrave; nỗi đắng cay đau khổ tủi nhục m&agrave; t&ocirc;i phải chịu đựng. </strong><br /><br /><strong>Tr&ecirc;n đường đi, t&ocirc;i phải đi qua nh&agrave; của hai anh em. Người anh khoảng bằng tuổi t&ocirc;i, đứa em th&igrave; nhỏ hơn khoảng 4 - 5 tuổi. T&ocirc;i v&agrave; ch&uacute;ng kh&ocirc;ng hề quen biết v&agrave; cũng kh&ocirc;ng c&oacute; m&acirc;u thuẫn g&igrave; nhưng mỗi lần nh&igrave;n thấy t&ocirc;i đạp xe qua nh&agrave; l&agrave; ch&uacute;ng lại n&eacute;m đ&aacute; tới tấp v&agrave;o t&ocirc;i. Lần đầu, t&ocirc;i nghĩ đ&oacute; l&agrave; những đứa trẻ hư n&ecirc;n cũng kh&ocirc;ng chấp nhặt l&agrave;m g&igrave;. Hai lần rồi ba lần, t&ocirc;i dừng hẳn xe lại để hỏi tại sao ch&uacute;ng lại l&agrave;m như thế. C&acirc;u trả lời của thằng anh đ&atilde; khiến t&ocirc;i đau đớn: &ldquo;Tao th&iacute;ch n&eacute;m đ&aacute; m&agrave;y đấy, th&igrave; sao n&agrave;o? Ai bảo m&agrave;y xấu như con quỷ thế kia, nh&igrave;n thấy gh&eacute;t&rdquo;. T&ocirc;i đanh đ&aacute; mắng lại nhưng chỉ cần đi khuất khỏi hai anh em nh&agrave; ấy được một đoạn l&agrave; nước mắt lại tu&ocirc;n rơi xối xả tr&ecirc;n suốt qu&atilde;ng đường c&ograve;n lại. Thế m&agrave; hầu như tuần n&agrave;o cũng vậy, t&ocirc;i đ&atilde; phải chịu sự tra tấn đ&oacute; suốt hơn một năm r&ograve;ng.</strong> <br /><br /><div align="center"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/thang12.2008/xau215120008.jpg" border="0" width="400" height="300" /></div><br /><div align="center"><em><strong>C&aacute;i đẹp lu&ocirc;n được ngưỡng mộ, nhưng đẹp ở ngoại h&igrave;nh, đẹp ở t&iacute;nh c&aacute;ch, đẹp ở tr&iacute; tuệ... đ&acirc;u l&agrave; sự thắng thế? (Ảnh minh họa - cảnh phim nước ngo&agrave;i Betty xấu x&iacute;)</strong></em></div><br /><strong>T&ocirc;i biết m&igrave;nh kh&ocirc;ng c&oacute; lợi thế về ngoại h&igrave;nh n&ecirc;n cố gắng chăm chỉ học h&agrave;nh để mong sau n&agrave;y đi l&agrave;m c&oacute; nhiều tiền sẽ đi thẩm mỹ. Ở phổ th&ocirc;ng, t&ocirc;i lu&ocirc;n l&agrave; một trong những học sinh đứng đầu lớp. Kể cả khi đ&atilde; học đến đại học, t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng chịu để m&igrave;nh phải nhường vị tr&iacute; qu&aacute;n qu&acirc;n cho ai. T&ocirc;i muốn chứng minh cho cả lớp biết rằng: C&oacute; thể t&ocirc;i l&agrave; con b&eacute; nh&agrave; qu&ecirc;, t&ocirc;i l&agrave; qu&aacute;i vật xấu x&iacute; nhưng kh&ocirc;ng ai c&oacute; thể hơn được t&ocirc;i trong chuyện học tập. </strong><br /><br /><strong>Nhiều bạn trong lớp đại học rất gh&eacute;t t&ocirc;i, nhất l&agrave; nh&oacute;m bạn nữ ở H&agrave; Nội. Việc một con nh&oacute;c nh&agrave; qu&ecirc;, xấu x&iacute; tệ hại như t&ocirc;i lại được xếp tr&ecirc;n họ trong bảng điểm mỗi k&igrave; thi khiến cho họ cảm thấy kh&ocirc;ng thể chấp nhận được. Trước mặt, t&ocirc;i mặc kệ tất cả những lời d&egrave; bỉu thậm ch&iacute; x&uacute;c phạm của họ nhưng kh&ocirc;ng ai biết rằng, khi chỉ c&oacute; một m&igrave;nh, t&ocirc;i đ&atilde; kh&oacute;c nhiều thế n&agrave;o, đ&atilde; o&aacute;n hận &ocirc;ng trời thế n&agrave;o khi qu&aacute; bất c&ocirc;ng với m&igrave;nh. C&oacute; một chuyện đ&atilde; xảy ra khiến t&ocirc;i suy sụp ho&agrave;n to&agrave;n. </strong><br /><br /><strong>T&ocirc;i biết rằng m&igrave;nh l&agrave; đứa con g&aacute;i xấu x&iacute; n&ecirc;n kh&ocirc;ng bao giờ mơ tưởng việc m&igrave;nh sẽ được một ch&agrave;ng trai n&agrave;o đ&oacute; để mắt đến. Thế n&ecirc;n khi Khanh b&agrave;y tỏ t&igrave;nh cảm với t&ocirc;i, t&ocirc;i đ&atilde; thấy hết sức bất ngờ. Khanh l&agrave; một người bạn học c&ugrave;ng khoa nhưng kh&aacute;c lớp với t&ocirc;i. Ch&uacute;ng t&ocirc;i được thầy trưởng khoa xếp c&ugrave;ng nh&oacute;m trong một c&ocirc;ng tr&igrave;nh khoa học dự thi giải thưởng &ldquo;Sinh vi&ecirc;n nghi&ecirc;n cứu khoa học to&agrave;n quốc&rdquo; n&ecirc;n cũng thường xuy&ecirc;n gặp nhau. </strong><br /><br /><strong>Khanh ưa nh&igrave;n, kh&eacute;o ăn n&oacute;i lại rất r&agrave;nh về t&acirc;m l&yacute; phụ nữ n&ecirc;n l&agrave; đối tượng theo đuổi của kh&ocirc;ng &iacute;t nữ sinh vi&ecirc;n trong trường. Thế m&agrave; kh&ocirc;ng hiểu sao anh lại qu&yacute; mến t&ocirc;i. L&uacute;c đầu, t&ocirc;i nghĩ anh chỉ đ&ugrave;a cợt, tr&ecirc;u chọc n&ecirc;n đ&atilde; mắng cho Khanh một trận v&agrave; tr&aacute;nh gặp mặt anh. Nhưng bằng sự ch&acirc;n th&agrave;nh, sự quan t&acirc;m, lo lắng cho t&ocirc;i những khi t&ocirc;i bị ốm hay gặp chuyện buồn, anh đ&atilde; thuyết phục được t&ocirc;i. T&ocirc;i như bơi trong niềm hạnh ph&uacute;c bất ngờ. T&ocirc;i ngỡ m&igrave;nh như n&agrave;ng ti&ecirc;n c&oacute;c trong chuyện cổ t&iacute;ch Andecxen đ&atilde; t&igrave;m thấy ch&agrave;ng ho&agrave;ng tử đ&iacute;ch thực của đời m&igrave;nh. Nhưng t&ocirc;i đ&atilde; nhầm.</strong><br /><br /><strong>Một thời gian sau khi kết th&uacute;c c&ocirc;ng tr&igrave;nh nghi&ecirc;n cứu khoa học, Khanh kh&ocirc;ng li&ecirc;n lạc g&igrave; với t&ocirc;i. T&ocirc;i gọi điện, hay hẹn gặp anh mỗi khi l&ecirc;n giảng đường đều bị anh t&igrave;m c&aacute;ch tho&aacute;i th&aacute;c. T&ocirc;i đ&atilde; rất đau khổ v&agrave; lo lắng kh&ocirc;ng biết đ&atilde; c&oacute; chuyện g&igrave; xảy đến với anh v&agrave; với m&igrave;nh. </strong><br /><br /><strong>Tệ hại hơn, mỗi khi đến lớp, t&ocirc;i đều bị chỉ trỏ, b&agrave;n t&aacute;n rất kh&oacute; chịu. T&ocirc;i cố gắng t&igrave;m hiểu th&igrave; được một người bạn trong lớp cho biết thực ra Khanh kh&ocirc;ng hề c&oacute; ch&uacute;t t&igrave;nh cảm n&agrave;o với t&ocirc;i. Một nh&oacute;m nam sinh vi&ecirc;n trong khoa đ&atilde; th&aacute;ch đố Khanh rằng: nếu trong thời gian 4 th&aacute;ng, anh c&oacute; thể vừa cưa đổ được đồng thời &ldquo;c&ocirc;ng ch&uacute;a&rdquo; (một bạn g&aacute;i kh&aacute;c trong khoa) v&agrave; &ldquo;c&oacute;c ghẻ&rdquo; l&agrave; t&ocirc;i th&igrave; Khanh sẽ được thưởng một chiếc ipod s&agrave;nh điệu. Kh&ocirc;ng thiếu tiền mua ipod nhưng Khanh vẫn nhận lời th&aacute;ch chỉ v&igrave; sĩ diện, muốn chứng tỏ m&igrave;nh c&oacute; khả năng thu h&uacute;t mọi th&agrave;nh phần phụ nữ. </strong><br /><br /><strong>T&ocirc;i cảm thấy bị thương tổn nặng nề. Ch&uacute;t tự trọng của t&ocirc;i cuối c&ugrave;ng đ&atilde; bị Khanh ho&agrave;n to&agrave;n ph&aacute; bỏ. Nhưng khốn khổ hơn l&agrave; t&ocirc;i ph&aacute;t hiện m&igrave;nh đ&atilde; y&ecirc;u hắn ta thật l&ograve;ng. Căm hận hắn nhưng t&ocirc;i vẫn nhớ hắn đến ph&aacute;t rồ ph&aacute;t dại. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh sẽ phải đối diện với sự thật n&agrave;y như thế n&agrave;o đ&acirc;y?</strong><br /><br /><strong>*Theo bạn, c&ocirc; bạn trẻ n&agrave;y n&ecirc;n l&agrave;m g&igrave; để đối diện với sự thật n&agrave;y?</strong><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/entry-cho-nguoi-da-mat---/</link>
<title><![CDATA[Entry cho người đã mất...]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:30:13 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/entry-cho-nguoi-da-mat---/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=140167" border="0" width="450" height="337" /></td></tr></tbody></table><p class="pBody">Tim t&ocirc;i rung l&ecirc;n từng nhịp đập, mạnh hơn b&igrave;nh thường, t&ocirc;i nghe c&oacute; ch&uacute;t ngh&egrave;n nghẹn nơi mũi, ch&uacute;t kh&ocirc; nơi cổ họng. Cứ như t&ocirc;i muốn kh&oacute;c. Ngộ thật...</p><p class="pBody">Thực chất t&ocirc;i cũng l&agrave; một trong những kh&aacute;n giả của phim H&agrave;n Quốc nhưng c&oacute; bao giờ t&ocirc;i nhớ được c&aacute;i t&ecirc;n của người n&agrave;o. Cứ nh&igrave;n mặt v&agrave; nhớ diễn vi&ecirc;n&nbsp;ấy đ&atilde; đ&oacute;ng c&aacute;i phim n&agrave;o đấy th&ocirc;i. Phim truyền h&igrave;nh t&ocirc;i rất &iacute;t xem được cả bộ, ngoại trừ l&uacute;c đi học diễn xuất b&ecirc;n Mỹ được nhỏ em gửi cho link phim <em>Spring Waltz</em>.</p><p class="pBody">Nhưng phim nghệ thuật th&igrave; xem nhiều v&agrave; nhất l&agrave; t&ocirc;i l&agrave; một fan của đạo diễn Kim Ki Duk.&nbsp;Phim &ocirc;ng ấy th&igrave; t&ocirc;i coi rất nhiều nhưng r&otilde; r&agrave;ng c&aacute;i t&ecirc;n Choi Jin Sil lại l&agrave; c&aacute;i t&ecirc;n quen thuộc của kh&aacute;n giả Việt v&agrave; ngay cả t&ocirc;i cũng biết c&ocirc; ấy l&agrave; ai.</p><p class="pBody">Vậy m&agrave; h&ocirc;m nay đọc lại hết tất cả d&ograve;ng tin về c&ocirc; ấy tr&ecirc;n mạng, t&ocirc;i vẫn chưa hết ngỡ ng&agrave;ng bởi t&acirc;m hồn ấy đ&atilde; biến mất tr&ecirc;n c&otilde;i đời n&agrave;y, vĩnh viễn&hellip;</p><p class="pBody">C&agrave;ng đọc t&ocirc;i c&agrave;ng thấy ức, một thứ luồng kh&iacute; mạnh mẽ đ&egrave; nặng l&ecirc;n tim, chẳng phải buồn b&atilde; đến tận c&ugrave;ng, nhưng thật sự tiếc nuối cho th&acirc;n phận người l&agrave;m nghệ thuật&hellip;</p><p class="pBody">T&ocirc;i l&agrave; người l&agrave;m nghệ thuật, t&ocirc;i hiểu rất r&otilde; những cảm x&uacute;c v&agrave; những b&uacute;a r&igrave;u của dư luận mang đến những cảm gi&aacute;c g&igrave; cho người nghệ sĩ&hellip;</p><p class="pBody">T&ocirc;i chẳng hiểu sao thế gian n&agrave;y lại lắm kẻ ăn kh&ocirc;ng ngồi rồi, rảnh chuyện đi l&agrave;m những việc ấy thế nhỉ? Chẳng lẽ họ chẳng c&oacute; lương t&acirc;m, hay n&oacute;i r&otilde; cho c&ugrave;ng họ chẳng đủ kiến thức v&agrave; hiểu biết để hiểu rằng nhục mạ người kh&aacute;c lại c&oacute; thể đưa đến kết quả v&ocirc; c&ugrave;ng ti&ecirc;u cực. Ta sống v&agrave; tồn tại nhờ v&agrave;o sự lu&acirc;n hồi của cuộc sống. Sống sao cho tốt để rồi c&ograve;n được thấy c&otilde;i l&ograve;ng ta thanh thản. C&ograve;n như phỉ b&aacute;ng hay t&igrave;m mọi c&aacute;ch lăng mạ người kh&aacute;c tr&ecirc;n mạng l&agrave; c&aacute;i th&uacute; vui cho những người ăn kh&ocirc;ng ngồi rồi, hay ch&iacute;nh x&aacute;c họ kh&ocirc;ng hiểu những g&igrave; những người l&agrave;m nghệ thuật phải trải qua để đem đến c&aacute;i thứ giải tr&iacute; cho họ bởi những ng&agrave;y l&agrave;m việc nặng nhọc hay đầy những stress trong cuộc sống&hellip;</p><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/10/09/52de00b0e303ce8808d996fe91aaa758.jpg" border="0" width="400" height="602" /></td></tr><tr><td><p class="pCaption" align="center">Ảnh: Blog Ng&ocirc; Thanh V&acirc;n</p></td></tr></tbody></table><p class="pBody">C&oacute; đ&ocirc;i l&uacute;c t&ocirc;i như muốn h&eacute;t l&ecirc;n. Nếu giỏi vậy bạn l&agrave;m thử xem được kh&ocirc;ng ? Tại sao chỉ biết chỉ tr&iacute;ch, tại sao chỉ biết ph&ecirc; ph&aacute;n, tại sao chỉ biết ch&ecirc; bai thay v&igrave; tự đặt m&igrave;nh v&agrave;o ch&uacute;ng t&ocirc;i xem bạn c&oacute;&nbsp;l&agrave;m được kh&ocirc;ng?</p><p class="pBody">C&ocirc;ng sức ch&uacute;ng t&ocirc;i bỏ ra đến mấy cũng chẳng bao giờ được c&ocirc;ng nhận xứng đ&aacute;ng, l&agrave;m cực c&aacute;i th&acirc;n. Đ&ocirc;i khi cứ tưởng ch&uacute;ng t&ocirc;i đương đầu với c&aacute;i chết để đưa ra những t&aacute;c phẩm nghệ thuật cho c&aacute;c bạn thưởng thức th&igrave; thay v&agrave;o đấy, lu&ocirc;n lu&ocirc;n n&agrave;o l&agrave; những &quot;sạn&quot; trong phim; n&agrave;o những vết c&ograve;n chưa được ho&agrave;n chỉnh... Hoặc đ&ocirc;i khi chỉ cần chờ đợi một lỗi n&agrave;o đấy m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i mắc phải, hoặc số phận ập l&ecirc;n đầu ch&uacute;ng t&ocirc;i, th&igrave; c&aacute;c bạn kh&ocirc;ng thương tiếc nh&agrave;o v&agrave;o m&agrave; mổ xẻ, thậm ch&iacute; c&ograve;n ch&acirc;m th&ecirc;m dầu v&agrave;o lửa để n&oacute; ch&aacute;y lớn hơn. Đọc biết bao nhi&ecirc;u tin tr&ecirc;n mạng v&agrave; những comment của những người rỗi hơi, đ&ocirc;i khi t&ocirc;i thấy x&oacute;t thương cho người nghệ sĩ v&ocirc; c&ugrave;ng...</p><p class="pBody">C&aacute;i mặt s&aacute;ng của người nghệ sĩ th&igrave; ai cũng thấy nhưng c&aacute;i mặt tối th&igrave; c&oacute; ai bao giờ biết tới? Ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&acirc;u phải những t&acirc;m hồn l&agrave;m bằng s&aacute;p, bằng đất hay bằng đ&aacute; m&agrave; cứ ở đấy để c&aacute;c bạn đổ hết tội lỗi v&agrave;o? Cuộc sống nghệ sĩ đ&acirc;u phải chỉ l&agrave; &aacute;nh đ&egrave;n v&agrave;ng, n&agrave;o đầm, n&agrave;o v&aacute;y, n&agrave;o hột xo&agrave;n n&agrave;o&nbsp;đ&ocirc;la??? Tất cả những g&igrave; c&aacute;c bạn thấy v&agrave; nghĩ chỉ l&agrave; c&aacute;i bề mặt của một số người với ảo tưởng ng&ocirc;i sao.</p><p class="pBody">Hạnh ph&uacute;c l&agrave; thứ kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; đối với người nghệ sĩ. N&oacute; l&agrave; thứ kh&ocirc;ng d&agrave;nh cho những người l&agrave;m nghệ thuật, t&ocirc;i c&oacute; thể khẳng định như thế. Đ&aacute;nh đổi những tr&agrave;ng ph&aacute;o tay, những lời khen ngợi của c&aacute;c bạn, họ phải kết h&ocirc;n với sự c&ocirc; đơn. Vậy m&agrave; đ&atilde; mấy khi c&aacute;c bạn khen, c&aacute;c bạn khen&nbsp;một th&igrave; lại ch&ecirc; đến mười. Nhưng chỉ v&igrave; c&aacute;i kiếp, c&aacute;i nghiệp bao tr&ugrave;m l&ecirc;n họ m&agrave; họ phải chịu sống c&aacute;i cuộc sống nghề ấy. T&ocirc;i kh&ocirc;ng nhớ đ&atilde; bao lần t&ocirc;i định bỏ cuộc, đ&atilde; bao lần t&ocirc;i kh&oacute;c trong oan ức, chỉ v&igrave; thi&ecirc;n hạ chẳng bao giờ hiểu những g&igrave; t&ocirc;i muốn gửi đến&hellip; T&ocirc;i từng chạy theo dư luận để cố gắng quật ng&atilde; n&oacute; nhưng kh&ocirc;ng, t&ocirc;i đ&atilde; sai v&igrave; dư luận lu&ocirc;n l&agrave; dư luận, v&igrave; c&oacute; lắm kẻ thiếu hiểu biết th&iacute;ch nhận định một c&aacute;ch t&agrave;n nhẫn về những g&igrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave;m.</p><p class="pBody">Viết l&ecirc;n entry n&agrave;y chỉ v&igrave; t&ocirc;i nghĩ đ&ocirc;i l&uacute;c những g&igrave; xảy ra với Choi Jin Sil c&oacute; thể xảy ra với t&ocirc;i hoặc với bất kỳ một c&ocirc; g&aacute;i trẻ n&agrave;o bước v&agrave;o nghề n&agrave;y - một c&aacute;i nghề đầy oan nghiệt v&agrave; lắm ch&ocirc;ng gai. Mẹ t&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; rất nhiều lần khuy&ecirc;n t&ocirc;i bỏ nghề v&agrave; trở lại một đời sống b&igrave;nh thường. Giờ đ&acirc;y hạnh ph&uacute;c đối với t&ocirc;i l&agrave; tất cả v&igrave; t&ocirc;i đ&atilde; bỏ ra 10 năm tin v&agrave;o thứ hạnh ph&uacute;c t&ocirc;i muốn l&agrave; tr&agrave;ng ph&aacute;o tay của c&aacute;c bạn, nhưng n&oacute; chẳng l&agrave; điểm tựa của t&ocirc;i khi đ&ecirc;m về, chẳng l&agrave; c&aacute;i b&egrave; cho t&ocirc;i b&aacute;m khi t&ocirc;i đối mặt với c&ocirc; đơn. T&ocirc;i hiểu v&agrave; h&agrave;i l&ograve;ng với những năm th&aacute;ng đ&atilde; qua. Giờ đ&acirc;y t&ocirc;i cảm thấy lại l&agrave; l&uacute;c t&ocirc;i phải t&igrave;m lấy một thứ hạnh ph&uacute;c thật sự, thứ hạnh ph&uacute;c m&agrave; sẽ m&atilde;i ở b&ecirc;n t&ocirc;i m&agrave; kh&ocirc;ng phải thứ ảo tưởng chợt ẩn chợt hiện như ng&agrave;y n&agrave;o. </p><p class="pBody">Mong rằng c&aacute;i entry n&agrave;y, cũng như c&aacute;i chết của người nghệ sĩ t&agrave;i năng phần n&agrave;o l&agrave;m c&aacute;c bạn suy nghĩ lại. Nếu nhận định đ&uacute;ng, ch&uacute;ng t&ocirc;i sẵn s&agrave;ng tiếp nhận. Nhưng cố t&igrave;nh nhục mạ hay phỉ b&aacute;ng người nghệ sĩ, h&atilde;y nh&igrave;n lại ch&iacute;nh m&igrave;nh trước!</p><p class="pSource">Theo Blog Ng&ocirc; Thanh V&acirc;n</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/nguoi-yeu-toi---039-lam-lo--039--voi-chi-ho/</link>
<title><![CDATA[Người yêu tôi lầm lỡ với chị họ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:29:39 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/nguoi-yeu-toi---039-lam-lo--039--voi-chi-ho/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="pHead">Cho đến h&ocirc;m nay, khi đ&atilde; dũng cảm x&aacute;ch va li về nh&agrave;, đối mặt với sự thật đơn độc, th&igrave; t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng l&yacute; giải nổi, tại sao anh lại đối xử với t&ocirc;i như thế. </p><p class="pHead"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=140760" border="0" width="400" height="295" /></td></tr></tbody></table></p><p class="pBody">Phải chăng l&agrave; t&ocirc;i thật th&agrave; v&agrave; ng&acirc;y thơ một c&aacute;ch kh&ocirc;ng phải lối, hay c&ograve;n v&igrave; điều g&igrave; nữa&hellip;T&ocirc;i biết l&agrave;m thế n&agrave;o đ&acirc;y? Tha thứ cho anh, liệu c&oacute; c&ograve;n niềm tin cho t&ocirc;i kh&ocirc;ng? T&ocirc;i c&oacute; đủ bản lĩnh để vứt bỏ những &aacute;m ảnh cũ, để hồn nhi&ecirc;n như trước?</p><p class="pBody">&quot;Cho đến h&ocirc;m nay, khi đ&atilde; dũng cảm x&aacute;ch va li về nh&agrave;, đối mặt với sự thật đơn độc, th&igrave; t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng l&yacute; giải nổi, tại sao anh lại đối xử với t&ocirc;i như thế. Phải chăng l&agrave; t&ocirc;i thật th&agrave; v&agrave; ng&acirc;y thơ một c&aacute;ch kh&ocirc;ng phải lối, hay c&ograve;n v&igrave; điều g&igrave; nữa&hellip;</p><p class="pBody">Ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau hơn 2 năm, chưa từng c&oacute; một sự cố n&agrave;o theo kiểu bạn b&egrave; t&ocirc;i bảo &quot;thấy người y&ecirc;u m&agrave;y với đứa kh&aacute;c&quot; hay ngược lại về ph&iacute;a t&ocirc;i. Anh đ&atilde; ra trường được hơn 1 năm, c&ocirc;ng việc rất tốt, chỉ đợi t&ocirc;i tốt nghiệp l&agrave; t&iacute;nh tới đ&aacute;m cưới. C&ograve;n t&ocirc;i, một sinh vi&ecirc;n năng động, kh&ocirc;ng chịu ngồi y&ecirc;n, tham gia đủ thứ hoạt động trường, lớp v&agrave; đi l&agrave;m th&ecirc;m h&agrave;ng chục c&ocirc;ng việc kh&aacute;c nhau.</p><p class="pBody">Trong mắt anh v&agrave; bạn b&egrave;, t&ocirc;i lu&ocirc;n l&agrave; một đứa con g&aacute;i đ&aacute;ng để người ta mơ ước: gia đ&igrave;nh kh&aacute; giả (ba t&ocirc;i l&agrave;m việc tại S&agrave;i G&ograve;n, mẹ t&ocirc;i cũng hay đi c&ocirc;ng t&aacute;c d&agrave;i ng&agrave;y, n&ecirc;n coi như t&ocirc;i sở hữu một căn hộ ri&ecirc;ng, rất tiện nghi v&agrave; tự do). C&oacute; lẽ cũng v&igrave; thế, anh may mắn hơn nhiều bạn b&egrave; phải vất vả đi t&igrave;m kh&ocirc;ng gian để y&ecirc;u nhau. C&ograve;n ch&uacute;ng t&ocirc;i, chưa bao giờ phải ngồi hồ, qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; hay đi t&igrave;m chỗ nghỉ.</p><p class="pBody">C&oacute; những ng&agrave;y anh phải chuẩn bị bản kế hoạch, ở lại nh&agrave; t&ocirc;i qua đ&ecirc;m, s&aacute;ng đưa t&ocirc;i đi học rồi anh lại về đ&oacute; l&agrave;m việc, tối c&ugrave;ng ăn cơm. N&oacute;i chung, giữa ch&uacute;ng t&ocirc;i gần như kh&ocirc;ng c&oacute; khoảng c&aacute;ch, kể cả những chuyện tế nhị nhất của con g&aacute;i, chuyện t&ocirc;i v&agrave; c&ocirc; bạn th&acirc;n của m&igrave;nh hay b&agrave;n t&aacute;n vấn đề g&igrave;, cũng kể cho anh hết cả. Anh nghe một c&aacute;ch th&iacute;ch th&uacute;, v&agrave; nhiều khi c&ograve;n cho t&ocirc;i những hướng giải quyết s&aacute;ng suốt đến bất ngờ!</p><p class="pBody"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=140761" border="0" width="400" height="267" /></td></tr></tbody></table></p><p class="pBody">C&oacute; một thay đổi trong cuộc sống của ch&uacute;ng t&ocirc;i. Một b&agrave; chị họ của t&ocirc;i ở S&agrave;i G&ograve;n, hơn t&ocirc;i 3 tuổi, ra đ&acirc;y t&igrave;m việc l&agrave;m. Ba t&ocirc;i điện bảo t&ocirc;i để chị ở c&ugrave;ng trong khoảng 1-2 th&aacute;ng g&igrave; đ&oacute;, rồi đợi mẹ t&ocirc;i hết đợt c&ocirc;ng t&aacute;c n&agrave;y về, sẽ gi&uacute;p chị gặp mấy đối t&aacute;c của mẹ, c&ocirc;ng việc thuận lợi hơn v&agrave; t&igrave;m nh&agrave; thu&ecirc; cho chị.</p><p class="pBody">T&ocirc;i sẵn s&agrave;ng. V&igrave; trừ những l&uacute;c c&oacute; anh, c&ograve;n lại t&ocirc;i về nh&agrave; buồn như trấu cắn. T&ocirc;i cũng đ&atilde; v&agrave;o Nam đ&ocirc;i ba lần hồi học cấp 3, cũng rất th&iacute;ch t&iacute;nh c&aacute;ch v&agrave; đặc biệt l&agrave; sự nữ t&iacute;nh tuyệt vời ở b&agrave; chị của m&igrave;nh. T&ocirc;i đi đ&oacute;n chị ở s&acirc;n bay. Ch&uacute;ng t&ocirc;i nhanh ch&oacute;ng h&ograve;a nhập cuộc sống mới - cuộc sống c&oacute; th&ecirc;m một người trong nh&agrave; t&ocirc;i.</p><p class="pBody">Việc đầu ti&ecirc;n, đương nhi&ecirc;n t&ocirc;i giới thiệu chị với người y&ecirc;u t&ocirc;i. T&iacute;nh chị dễ chịu, th&acirc;n thiện, n&ecirc;n ch&uacute;ng t&ocirc;i rất dễ để n&oacute;i chuyện. Bắt đầu những bữa cơm tối c&oacute; 3 người. Chị rất biết &yacute;, lu&ocirc;n gi&agrave;nh việc bếp n&uacute;c để t&ocirc;i v&agrave; anh c&oacute; thời gian b&ecirc;n nhau. Chị cũng kh&ocirc;ng muốn t&ocirc;i phải động ch&acirc;n tay v&agrave;o việc nh&agrave;.</p><p class="pBody">Ban đầu, hai chị em ngủ ri&ecirc;ng, chị nằm ph&ograve;ng kh&aacute;ch. Nhưng sau một th&aacute;ng sang đ&ocirc;ng, nh&agrave; t&ocirc;i neo người, n&ecirc;n chẳng c&oacute; nhiều chăn đệm, t&ocirc;i rủ chị ngủ c&ugrave;ng cho vui (dĩ nhi&ecirc;n từ đợt chị ở đ&acirc;y, anh cũng &yacute; tứ n&ecirc;n kh&ocirc;ng ở qua đ&ecirc;m tại nh&agrave; t&ocirc;i nữa). Bắt đầu l&agrave; những c&acirc;u chuyện kh&ocirc;ng đầu kh&ocirc;ng cuối về y&ecirc;u đương, về bạn trai, về giới t&iacute;nh.</p><p class="pBody">C&oacute; những đ&ecirc;m t&ocirc;i ngồi học khuya, ngắm nh&igrave;n th&acirc;n thể mềm mại trong bộ v&aacute;y ngủ mướt m&aacute;t của chị, m&agrave; thầm cười: &quot;Chị đẹp thật, thế m&agrave; thật buồn cho chị&quot;. Chị đ&atilde; từng y&ecirc;u, nhưng anh ấy đ&atilde; mất c&aacute;ch đ&acirc;y 2 năm. Chị ra HN l&agrave;m cũng v&igrave; muốn qu&ecirc;n đi t&igrave;nh cảm cũ. C&oacute; h&ocirc;m, 2 chị em c&ograve;n tắm chung, ngồi xem chung một bộ phim hơi sexy một ch&uacute;t, v&agrave; say sưa với nhau về những c&acirc;u chuyện giới t&iacute;nh.</p><p class="pBody">Sẵn t&iacute;nh c&aacute;ch kh&ocirc;ng chịu để y&ecirc;n c&aacute;i g&igrave; trong l&ograve;ng, t&ocirc;i dần dần kể với anh những c&acirc;u chuyện về chị. Ngay cả đến chuyện t&ocirc;i thấy chị c&oacute; bộ ngực rất đẹp, chị dạy t&ocirc;i c&aacute;ch để gi&uacute;p cho một người đ&agrave;n &ocirc;ng cảm thấy nhớ m&igrave;nh sau mỗi lần gần nhau thế n&agrave;o, t&ocirc;i th&agrave;nh thật đến độ c&ograve;n bảo anh: &quot;Em sẽ thử, đ&acirc;y đ&uacute;ng l&agrave; một qu&acirc;n sư tốt đấy, chắc chắn anh sẽ th&iacute;ch m&ecirc; mẩn cho m&agrave; xem!&quot; Anh tho&aacute;ng đỏ mặt tr&aacute;ch t&ocirc;i: Em cũng buồn cười, nhiều khi anh c&oacute; cảm gi&aacute;c em coi anh như bạn g&aacute;i mất rồi!</p><p class="pBody">Rồi sau đ&oacute;, anh thường xuy&ecirc;n đến nh&agrave; t&ocirc;i để l&agrave;m việc. Chị cũng nghe t&ocirc;i kể li&ecirc;n tục về anh, n&ecirc;n cả 3 rất thoải m&aacute;i với nhau. C&oacute; những buổi ăn cơm, t&aacute;m chuyện v&aacute;ng nh&agrave;. S&aacute;ng anh đưa t&ocirc;i đi học, xong lại qua nh&agrave; t&ocirc;i l&agrave;m việc, chị thường quanh quẩn đi chạy giấy tờ, rồi về nh&agrave; cơm nước đợi t&ocirc;i về ăn.</p><p class="pBody">Cho tới một h&ocirc;m, lớp t&ocirc;i đi picnic 2 ng&agrave;y. Anh ngủ đ&ecirc;m lại nh&agrave; t&ocirc;i để s&aacute;ng mai đưa t&ocirc;i đi từ s&aacute;ng. Tạm biệt anh, t&ocirc;i c&ugrave;ng c&aacute;c bạn chuẩn bị đồ đạc l&ecirc;n xe. Nhưng t&ocirc;i chợt nhớ ra, to&agrave;n bộ danh s&aacute;ch, tiền đ&oacute;ng đợt 2 của lớp, t&ocirc;i để qu&ecirc;n ở nh&agrave;. Gọi anh đến đ&oacute;n th&igrave; muộn mất, v&igrave; c&oacute; lẽ anh đ&atilde; ở cơ quan rồi. T&ocirc;i bắt xe &ocirc;m về nh&agrave;.</p><p class="pBody">T&ocirc;i thấy xe anh ở s&acirc;n, chắc c&oacute; lẽ anh phải qua nh&agrave; t&ocirc;i lấy đồ rồi mới đi l&agrave;m. Cửa cũng h&eacute; mở. Chắc l&agrave; chị vừa đi chợ. T&ocirc;i v&agrave;o nh&agrave;, chỉ định chạy l&ecirc;n ph&ograve;ng lấy t&uacute;i tiền rồi đi. Bất ngờ tiếng động từ ph&ograve;ng kh&aacute;ch l&agrave;m t&ocirc;i phải ng&oacute; v&agrave;o. T&ocirc;i đứng như trời trồng giữa cửa. Anh - người y&ecirc;u t&ocirc;i v&agrave; chị họ t&ocirc;i đang y&ecirc;u nhau ngay tr&ecirc;n ghế sofa ở ph&ograve;ng kh&aacute;ch. Tai t&ocirc;i &ugrave; đi trong những tiếng r&ecirc;n rỉ của chị, họ đắm đuối đến độ kh&ocirc;ng nhận ra sự c&oacute; mặt của t&ocirc;i.</p><p class="pBody">M&atilde;i đến khi t&ocirc;i bật kh&oacute;c, th&igrave; người y&ecirc;u t&ocirc;i mới bủn rủn người, chạy theo t&ocirc;i v&agrave; gọi t&ecirc;n. T&ocirc;i lao ra khỏi nh&agrave;. V&igrave; l&agrave; lớp trưởng, phụ tr&aacute;ch chuyến đi của lớp, n&ecirc;n t&ocirc;i vẫn phải tham gia. T&ocirc;i tắt m&aacute;y điện thoại, 2 ng&agrave;y ở c&ugrave;ng bạn b&egrave;, nhưng đầu &oacute;c t&ocirc;i quay cuồng.</p><p class="pBody">Đ&ecirc;m t&ocirc;i trốn cuộc vui của c&aacute;c bạn, chui về ph&ograve;ng ngồi kh&oacute;c. Bật m&aacute;y l&ecirc;n, 20 tin nhắn của anh, cầu xin t&ocirc;i tha lỗi v&agrave; muốn được n&oacute;i chuyện. Th&ecirc;m rất&nbsp; nhiều tin nhắn nữa của chị, cũng l&agrave; chờ đợi sự tha thứ v&agrave; ch&agrave;o t&ocirc;i để ra đi. T&ocirc;i lại tắt m&aacute;y. T&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n đủ b&igrave;nh tĩnh để đọc cho hết...</p><p class="pBody">Cuối c&ugrave;ng t&ocirc;i cũng về tới nh&agrave; sau 2 ng&agrave;y đi chơi m&agrave; d&agrave;i như cả thập kỷ. Căn nh&agrave; rỗng tuếch to&aacute;c. Chị đ&atilde; đi, gửi lại ch&igrave;a kh&oacute;a cho h&agrave;ng x&oacute;m v&agrave; một bức thư rất d&agrave;i đặt trong ph&ograve;ng ngủ. Chị n&oacute;i rằng, chị đ&atilde; phạm một sai lầm lớn nhất trong đời, l&agrave; kh&ocirc;ng kiềm chế được bản th&acirc;n. Chị qu&aacute; kh&aacute;t khao y&ecirc;u đương, v&agrave; qu&aacute; nhiều x&uacute;c cảm trước một người đ&agrave;n &ocirc;ng như anh.</p><p class="pBody">Chị nhận mọi lỗi lầm về ph&iacute;a chị, rằng lẽ ra chị n&ecirc;n tr&aacute;nh anh, kh&ocirc;ng n&ecirc;n n&oacute;i chuyện v&agrave; chăm s&oacute;c anh trong những l&uacute;c t&ocirc;i đi vắng. Rồi chị cũng đau đớn nhận ra chị đang d&agrave;nh qu&aacute; nhiều t&igrave;nh cảm cho anh, chị thấy kh&oacute; xử, thấy n&oacute;ng bừng l&ecirc;n khi thấy anh... Cuối c&ugrave;ng chị n&oacute;i: t&ocirc;i h&atilde;y tha thứ cho anh, anh l&agrave; người đ&agrave;n &ocirc;ng rất tốt, đừng để anh đi mất.</p><p class="pBody"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=140762" border="0" width="400" height="270" /></td></tr></tbody></table></p><p class="pBody">Buổi trưa đ&oacute; anh đến. Anh sụp xuống, nắm chặt tay t&ocirc;i v&agrave; kh&oacute;c. Nước mắt của anh c&agrave;ng l&agrave;m t&ocirc;i đau đớn. M&agrave; x&oacute;t xa hơn, anh c&ograve;n th&agrave;nh thật qu&aacute; mức (như t&ocirc;i đ&atilde; từng như thế với anh) rằng họ đ&atilde; c&oacute; 4 lần quan hệ c&ugrave;ng nhau, cũng v&igrave; t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m anh bị k&iacute;ch th&iacute;ch cao độ về những c&acirc;u chuyện giới t&iacute;nh, v&igrave; anh kh&ocirc;ng ngăn nổi cảm x&uacute;c khi chị ấy chăm s&oacute;c anh. Anh c&ograve;n l&agrave;m t&ocirc;i cười ra nước mắt, khi n&oacute;i rằng, anh từng mơ thấy t&ocirc;i nữ t&iacute;nh hơn, dịu d&agrave;ng v&agrave; đằm thắm như chị!</p><p class="pBody">T&ocirc;i kh&ocirc;ng b&igrave;nh tĩnh được. T&ocirc;i phũ ph&agrave;ng đuổi người đ&agrave;n &ocirc;ng m&agrave; t&ocirc;i từng y&ecirc;u c&oacute; khi c&ograve;n hơn cả cha mẹ m&igrave;nh ra khỏi nh&agrave;. T&ocirc;i v&aacute;c va li đi v&agrave;o S&agrave;i G&ograve;n thăm bố t&ocirc;i. D&ugrave; chị gọi cho t&ocirc;i rất nhiều lần, nhưng t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng muốn nh&igrave;n lại mặt người đ&atilde; mang đi của t&ocirc;i hạnh ph&uacute;c v&agrave; sự &ecirc;m ấm.</p><p class="pBody">Đến h&ocirc;m nay, đ&atilde; l&agrave; 3 th&aacute;ng sau sự cố đ&oacute;. T&ocirc;i trở về. Đối mặt với m&igrave;nh trong căn nh&agrave; ngập tr&agrave;n kỷ niệm đẹp lung linh của ch&uacute;ng t&ocirc;i, nhưng cũng hằn lại dấu vết của những người l&agrave;m t&ocirc;i đau đớn. T&ocirc;i biết l&agrave;m thế n&agrave;o đ&acirc;y? Tha thứ cho anh, liệu c&oacute; c&ograve;n niềm tin cho t&ocirc;i kh&ocirc;ng? T&ocirc;i c&oacute; đủ bản lĩnh để vứt bỏ những &aacute;m ảnh cũ, để hồn nhi&ecirc;n như trước?&#92;</p><p class="pBody">T&ocirc;i vẫn y&ecirc;u anh, v&igrave; t&ocirc;i l&agrave; một đứa sống kh&aacute; tho&aacute;ng, đủ th&ocirc;ng minh để hiểu h&agrave;nh vi của đ&agrave;n &ocirc;ng nhiều khi kh&ocirc;ng thể l&yacute; giải nổi. Với t&ocirc;i những t&igrave;nh cảm ngo&agrave;i luồng cũng kh&ocirc;ng phải tất cả để khiến người ta chia tay. T&ocirc;i biết qua những g&igrave; anh nhắn v&agrave; viết cho t&ocirc;i, anh y&ecirc;u t&ocirc;i nhiều lắm, hơn bất cứ ai. Nhưng tại sao anh lại nỡ đối xử với t&ocirc;i như thế, tại sao lại l&agrave; chị họ t&ocirc;i, l&agrave; người t&ocirc;i rất qu&yacute; mến v&agrave; ở trong ch&iacute;nh ng&ocirc;i nh&agrave; n&agrave;y? &quot;</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/tinh-yeu-cua-ke-khuyet-tat/</link>
<title><![CDATA[Tình yêu của kẻ khuyết tật]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:29:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/tinh-yeu-cua-ke-khuyet-tat/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Sinh ra, anh đ&atilde; l&agrave; đứa trẻ mang nhiều bất hạnh. Mẹ mất khi anh mới được v&agrave;i th&aacute;ng tuổi, anh chỉ biết mặt mẹ qua những tấm ảnh c&ograve;n lưu lại. <p class="pHead"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=141031" border="0" width="350" height="263" /></td></tr></tbody></table></p><p class="pBody">Rồi ba đi bước nữa, để anh trong viện mồ c&ocirc;i. Ở đ&oacute;, cơn sốt bại liệt đ&atilde; l&agrave;m anh kh&ocirc;ng c&ograve;n khả năng đi lại đ&agrave;ng ho&agrave;ng như bao người kh&aacute;c. Thời gian sau, anh lại được ba đ&oacute;n về ở c&ugrave;ng. Kế từ ấy, l&agrave; cuộc sống mẹ ghẻ con chồng c&ugrave;ng nỗi mặc cảm khiếm khuyết đeo b&aacute;m cuộc đời anh. </p><p class="pBody">Đi học bị bạn b&egrave; tr&ecirc;u ghẹo thằng qu&egrave;, đến tuổi cập k&ecirc; ngại kh&ocirc;ng d&aacute;m y&ecirc;u, m&agrave; c&oacute; c&ocirc; g&aacute;i n&agrave;o dũng cảm y&ecirc;u một người khiếm khuyết như anh? Anh c&ograve;n nhớ mối t&igrave;nh đầu ra đi cũng một phần v&igrave; khiếm khuyết đ&oacute;. Đ&ocirc;i khi, anh nghĩ &ldquo;khiếm khuyết l&agrave; c&aacute;i tội rất lớn sao? Để mọi người nh&igrave;n anh như một sinh vật lạ?&rdquo; Từ đ&oacute;, anh lao v&agrave;o những cuộc vui v&ocirc; tội vạ để che giấu nỗi đau thầm k&iacute;n n&agrave;y. Anh tự nhủ: &ldquo;m&igrave;nh sống kh&ocirc;ng cần t&igrave;nh cảm nam nữ sẽ tốt hơn&rdquo;. Tim anh như băng gi&aacute;. Cho đến một ng&agrave;y, anh nh&igrave;n thấy em, thấy nụ cười v&agrave; m&aacute;i t&oacute;c d&agrave;i tha thướt, em đ&atilde; thổi v&agrave;o cuộc sống anh một l&agrave;n gi&oacute; mới. </p><p class="pBody">Em l&agrave; một c&ocirc; sinh vi&ecirc;n tỉnh lẻ. Từ khi y&ecirc;u em, anh thay đổi c&aacute;ch nh&igrave;n nhận, suy nghĩ về cuộc sống, t&igrave;nh y&ecirc;u. Anh nghĩ m&igrave;nh thật may mắn v&agrave; kh&ocirc;ng tin được rằng anh lại c&oacute; em. Nhưng anh biết, anh hạnh ph&uacute;c bao nhi&ecirc;u th&igrave; em lại khổ bấy nhi&ecirc;u. Y&ecirc;u anh, cả gia đ&igrave;nh, họ h&agrave;ng v&agrave; bạn b&egrave; em đều phản đối. Họ lu&ocirc;n hỏi &ldquo;tại sao y&ecirc;u một thằng &quot;qu&egrave;&quot;? Hết người y&ecirc;u rồi &agrave;?&rdquo; Anh nghe m&agrave; chua x&oacute;t lắm, vừa thương cho em, vừa tủi th&acirc;n cho m&igrave;nh. V&igrave; sao mọi người lại nh&igrave;n bề ngo&agrave;i m&agrave; đ&aacute;nh gi&aacute; một con người em nhỉ? Cũng ch&iacute;nh sự t&aacute;c động n&agrave;y m&agrave; anh v&agrave; em chia tay kh&ocirc;ng biết bao lần. Mỗi&nbsp;bận như vậy, anh chỉ buồn cho em v&agrave; cho số phận của m&igrave;nh, đ&ocirc;i khi anh ước gi&aacute; như m&igrave;nh l&agrave;nh lặn th&igrave; t&igrave;nh y&ecirc;u của hai ta đẹp như chuyện cổ t&iacute;ch. Nhưng đ&oacute; chỉ l&agrave; ước mơ, sự thật vẫn l&agrave; sự thật. Những lần chia tay anh cũng cố giải th&iacute;ch v&agrave; an ủi em đừng buồn. Anh thầm hứa sẽ y&ecirc;u em hết l&ograve;ng để b&ugrave; đắp nỗi khổ của em. Từ đ&oacute; anh v&agrave; em đến với nhau trong sự l&eacute;n l&uacute;t, giấu diếm. V&agrave; anh đ&atilde; thật hạnh ph&uacute;c khi được em trao tặng cho thứ qu&yacute; nhất của đời con g&aacute;i. </p><p class="pBody">Sự nghiệp anh thất bại, anh ho&agrave;n to&agrave;n trắng tay, trở về con số kh&ocirc;ng tr&ograve;n trĩnh, em vẫn b&ecirc;n cạnh anh. Rồi em ủng hộ anh đi học tiếp, học ngh&agrave;nh m&agrave; anh th&iacute;ch v&agrave; ph&ugrave; hợp với khiếm khuyết của m&igrave;nh. Ch&iacute;nh em l&agrave; người bỏ tiền cho anh đi học, động vi&ecirc;n anh cố gắng vượt qua kh&oacute; khăn để m&igrave;nh c&oacute; thể cưới được nhau. Anh thầm biết ơn số phận an b&agrave;i cho anh gặp được em. Anh nguyện nỗ lực hết m&igrave;nh để b&ugrave; đắp cho em những g&igrave; thiệt th&ograve;i hơn ba năm quen nhau, nguyện y&ecirc;u em ch&acirc;n th&agrave;nh kh&ocirc;ng lừa dối. T&igrave;nh y&ecirc;u của anh d&agrave;nh cho em tuyệt đối, t&ocirc;n thờ em l&agrave; lẽ sống của đời anh. </p><p class="pBody">Cũng nhờ em m&agrave; gia đ&igrave;nh nh&igrave;n anh kh&aacute;c hơn, quan t&acirc;m anh hơn, nhất l&agrave; anh hai, anh hai cứ giục anh cưới v&igrave; sợ anh mất em. Anh hai c&ograve;n n&oacute;i, nếu c&oacute; người em d&acirc;u như em, th&igrave; đ&oacute; l&agrave; phước đức mẹ anh để lại, anh hai c&ograve;n hứa sẽ sẵn s&agrave;ng bỏ tiền lo đ&aacute;m cưới cho ch&uacute;ng m&igrave;nh. Anh chỉ cười v&agrave; n&oacute;i: &ldquo;anh ơi đừng lo, c&ocirc; ấy y&ecirc;u em lắm, em cũng gần học xong rồi, em d&acirc;u anh kh&ocirc;ng chạy mất đ&acirc;u m&agrave; sợ!&rdquo;. Nhưng mấy ai học được chữ ngờ, anh gần như đi đến đ&iacute;ch m&agrave; hai ch&uacute;ng ta chờ đợi bao năm. Anh chỉ c&ograve;n những đợt thi quốc tế l&agrave; xong, c&oacute; thể đi l&agrave;m v&agrave; t&iacute;nh chuyện tương lai. Mới h&ocirc;m qua th&ocirc;i, đợt thi đầu ti&ecirc;n anh l&agrave;m b&agrave;i rất tốt, đạt số điểm gần như tuyệt đối, em ch&iacute;nh l&agrave; người đầu ti&ecirc;n anh gọi chia sẻ, anh vui lắm! Phải n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; giai đoạn quyết định, nhưng ch&iacute;nh ng&agrave;y anh vui mừng th&igrave; buổi tối em đến n&oacute;i lời chia tay. </p><p class="pBody">Khi nghe em n&oacute;i, anh thật sự bất ngờ, gần như anh gục ng&atilde;. Em bảo: c&aacute;ch đ&acirc;y khoảng hai tuần (thời gian anh v&agrave; em kh&ocirc;ng gặp nhau), bạn em giới thiệu cho em một người. Tuy chỉ mới gọi điện thoại c&ugrave;ng nhắn tin v&agrave; gặp nhau hai lần, nhưng em đ&atilde; y&ecirc;u người ấy, d&ugrave; hai b&ecirc;n chưa ch&iacute;nh thức đến với nhau,&nbsp;song trong t&acirc;m tr&iacute; đ&atilde; y&ecirc;u nhau rồi. Nghe em n&oacute;i m&agrave; anh đau, như ai lấy dao cứa v&agrave;o tim anh từng nh&aacute;t. Anh kh&ocirc;ng tin, chỉ nhắn tin v&agrave; gọi điện thoại cho nhau trong một tuần m&agrave; c&oacute; thể đ&aacute;nh đổi t&igrave;nh y&ecirc;u hơn ba năm trời. Anh cố giải th&iacute;ch đ&oacute; chỉ l&agrave; cảm gi&aacute;c tức thời song em vẫn dứt kho&aacute;t chia tay, em muốn anh h&atilde;y để cho em ra đi. </p><p class="pBody">Anh kh&ocirc;ng biết nghĩ sao, hận v&igrave; em tuyệt t&igrave;nh, bỏ rơi anh ngay thời điểm n&agrave;y, hay l&agrave; để em ra đi v&igrave; theo lời em, &quot;em chưa bao giờ y&ecirc;u ai như thế&rdquo;. Để cho mọi người ph&aacute;n x&eacute;t d&ugrave;m anh, hận hay để em ra đi. Trong th&acirc;m t&acirc;m, anh sợ người đ&oacute; quen em chỉ l&agrave; qua đường, anh chỉ sợ em ng&acirc;y thơ kh&ocirc;ng nhận ra. Nhưng anh cũng mong những g&igrave; anh lo lắng kh&ocirc;ng th&agrave;nh sự thật, v&igrave; anh rất y&ecirc;u em, sợ người kh&aacute;c l&agrave;m tổn thương em. Anh cũng mong người đ&oacute; đọc được những&nbsp;lời n&agrave;y, để anh ta hiểu em sẵn s&agrave;ng đ&aacute;nh đổi t&igrave;nh y&ecirc;u hơn ba năm v&igrave; anh ta, để anh ta phải tr&acirc;n trọng t&igrave;nh cảm của em. </p><p class="pBody">Nhưng hơn bao giờ hết, anh muốn em&nbsp;biết rằng anh m&atilde;i chờ đợi em. Ngay cả khi sau n&agrave;y, anh ta kh&ocirc;ng tốt với em th&igrave; h&atilde;y quay về b&ecirc;n anh, anh lu&ocirc;n dang rộng c&aacute;nh&nbsp; tay đ&oacute;n chờ em trở về. C&ograve;n anh, anh sẽ tiếp tục&nbsp;bước tới&nbsp;để kh&ocirc;ng phụ l&ograve;ng tin của em, chờ tới ng&agrave;y em quay lại, anh c&ograve;n c&oacute; cơ sở để lo lắng v&agrave; b&ugrave; đắp cho em, chứng minh rằng những người khuyết tật như anh cũng c&oacute; thể lo cho bạn đời v&agrave; bảo đảm rằng sẽ chung thủy hơn bất k&igrave; người đ&agrave;n &ocirc;ng l&agrave;nh lặn n&agrave;o.</p><p class="pAuthor">Trương Hữu Nam</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/anh-chong-doi-quan-he-vi-toi-tung-la-cave/</link>
<title><![CDATA[Anh chồng đòi quan hệ vì tôi từng là cave]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:28:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/anh-chong-doi-quan-he-vi-toi-tung-la-cave/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="pBody">Một phần do ham chơi, lười lao động lại đứng trước sự t&uacute;ng quẫn của bản th&acirc;n n&ecirc;n t&ocirc;i lao v&agrave;o con đường n&agrave;y để kiếm tiền. Mỗi ng&agrave;y đi về t&ocirc;i lại thấy cuộc đời m&igrave;nh như bỏ đi. </p><p class="pBody"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=141636" border="0" width="301" height="222" /></td></tr><tr><td class="pCaption">Ảnh minh họa</td></tr></tbody></table></p><p class="pBody">Mới chỉ 21 tuổi n&ecirc;n khi ăn mặc b&igrave;nh thường, mọi người vẫn nghĩ t&ocirc;i l&agrave; một sinh vi&ecirc;n ngoan ngo&atilde;n. Một h&ocirc;m, do mệt mỏi n&ecirc;n t&ocirc;i xin nghỉ ở nh&agrave; v&agrave; v&agrave;o một ng&ocirc;i ch&ugrave;a để thắp hương. Mải lang thang tr&ecirc;n đường t&ocirc;i bị một chiếc xe m&aacute;y t&ocirc;ng v&agrave;o. Chưa kịp mở lời th&igrave; gặp h&agrave;m răng trắng lo&aacute; v&agrave; đ&ocirc;i mắt lấp l&aacute;nh sau cặp k&iacute;nh cận của người l&aacute;i xe. Anh xin lỗi v&agrave; rối r&iacute;t hỏi t&ocirc;i c&oacute; bị thương ở chỗ n&agrave;o kh&ocirc;ng. Tuy hơi đau nhưng vẫn đi lại được b&igrave;nh thường n&ecirc;n t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng c&oacute; phản ứng g&igrave;, nhưng anh cứ n&oacute;i rằng muốn đưa t&ocirc;i về nh&agrave; v&igrave; sợ bị l&agrave;m sao. </p><p class="pBody">Từ đ&oacute; ch&uacute;ng t&ocirc;i quen nhau. T&ocirc;i n&oacute;i dối kh&ocirc;ng cho anh biết về c&ocirc;ng việc của m&igrave;nh v&agrave; n&oacute;i rằng m&igrave;nh l&agrave;m c&ocirc;ng nh&acirc;n ở một x&iacute; nghiệp may mặc. Rồi anh bối rối ngỏ lời y&ecirc;u v&agrave; t&ocirc;i cũng rung động trước tấm ch&acirc;n t&igrave;nh ấy. T&ocirc;i t&iacute;nh đến chuyện nghỉ việc, nhưng b&agrave; chủ n&oacute;i rằng nếu muốn nghỉ th&igrave; bỏ ra 20 triệu đền b&ugrave; thiệt hại. Thật l&agrave; nhục nh&atilde; v&igrave; bao nhi&ecirc;u thời gian phục vụ kh&aacute;ch v&agrave; mang lại kh&ocirc;ng biết bao tiền bạc cho b&agrave; ta, thế m&agrave; vẫn mang danh một con nợ. Cuối c&ugrave;ng, t&ocirc;i t&acirc;m sự với anh rằng gia đ&igrave;nh đang cần trả một khoản nợ gấp n&ecirc;n muốn mượn anh, anh đ&atilde; đưa tiền cho t&ocirc;i v&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; tho&aacute;t khỏi nơi đ&oacute;, bắt đầu l&agrave;m lại cuộc sống.</p><p class="pBody">Đứng trước tấm l&ograve;ng của anh, t&ocirc;i đ&atilde; nhận lời y&ecirc;u v&agrave; hai đứa đ&atilde; c&oacute; một đ&aacute;m cưới rất hạnh ph&uacute;c. Đ&ecirc;m t&acirc;n h&ocirc;n anh cũng c&oacute; thắc mắc nhưng t&ocirc;i n&oacute;i rằng trước đ&acirc;y t&ocirc;i cũng c&oacute; y&ecirc;u v&agrave; đ&atilde; từng quan hệ. Được c&aacute;i anh cũng l&agrave; người hiểu biết n&ecirc;n kh&ocirc;ng c&oacute; thắc mắc g&igrave; nữa. </p><p class="pBody">Hạnh ph&uacute;c của hai đứa đ&aacute;ng lẽ cứ thế m&agrave; tồn tại, nhưng cuộc đời thật trớ tr&ecirc;u khi bố mẹ chồng mất, ch&uacute;ng t&ocirc;i phải chuyển về ở căn nh&agrave; của bố mẹ để tiện việc hương kh&oacute;i. Anh chồng cũng ở một ng&ocirc;i nh&agrave; b&ecirc;n cạnh. Thỉnh thoảng chồng đi l&agrave;m, &ocirc;ng anh lại sang giở tr&ograve; tr&ecirc;u ghẹo v&agrave; đ&ograve;i quan hệ với t&ocirc;i. Đầu ti&ecirc;n th&igrave; t&ocirc;i nhỏ nhẹ từ chối nhưng sau đ&oacute;, do anh ta qu&aacute; t&aacute;o tợn n&ecirc;n t&ocirc;i đ&atilde; doạ rằng cứ tiếp tục th&igrave; t&ocirc;i sẽ n&oacute;i chuyện với chị d&acirc;u.</p><p class="pBody">Kh&ocirc;ng ngờ khi t&ocirc;i vừa n&oacute;i c&acirc;u đ&oacute; đ&atilde; bị anh chồng phủ đầu lại: &ldquo;C&ocirc; cứ n&oacute;i đi, c&ocirc; cứ tưởng m&igrave;nh cao gi&aacute; lắm đấy &agrave;, đ&atilde; l&agrave;m cave m&agrave; c&ograve;n tinh vi&rdquo;. T&ocirc;i chết điếng người v&agrave; hỏi v&igrave; sao anh ta lại n&oacute;i t&ocirc;i như thế, th&igrave; ra anh ta đ&atilde; từng một v&agrave;i lần quan hệ với t&ocirc;i khi t&ocirc;i c&ograve;n l&agrave;m ở nh&agrave; h&agrave;ng. Nhưng t&ocirc;i đ&atilde; tiếp kh&aacute;ch qu&aacute; nhiều n&ecirc;n t&ocirc;i cũng chẳng nhớ ai nữa.</p><p class="pBody">B&acirc;y giờ anh ta thường xuy&ecirc;n sang v&agrave; bắt &eacute;p t&ocirc;i quan hệ với anh ta, nếu kh&ocirc;ng anh ta sẽ n&oacute;i với chồng t&ocirc;i về qu&aacute; khứ của t&ocirc;i v&igrave; kh&ocirc;ng những t&ocirc;i quan hệ với anh ta m&agrave; c&ograve;n cả với nhiều bạn của anh ta nữa.</p><p class="pBody">Trời ơi, nếu như anh ta m&agrave; n&oacute;i th&igrave; gia đ&igrave;nh t&ocirc;i sẽ tan n&aacute;t, chồng t&ocirc;i sẽ kh&ocirc;ng bao giờ chấp nhận được chuyện đ&oacute;. T&ocirc;i đ&atilde; van xin nhưng anh ta n&oacute;i rằng nếu thỉnh thoảng chấp nhận quan hệ th&igrave; sẽ giữ k&iacute;n chuyện n&agrave;y. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh phải l&agrave;m sao nữa, c&oacute; n&ecirc;n chấp nhận lời đề nghị ấy kh&ocirc;ng hay l&agrave; sẽ đ&aacute;nh đổi cả một gia đ&igrave;nh y&ecirc;n ấm để m&agrave; trắng tay? </p><p class="pBody">T&ocirc;i thực sự thấy bế tắc qu&aacute;, xin mọi người h&atilde;y gi&uacute;p t&ocirc;i.</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/hay-ke-that-qua-khu-voi-chong/</link>
<title><![CDATA[Hãy kể thật quá khứ với chồng]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:28:13 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/hay-ke-that-qua-khu-voi-chong/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="pHead"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=141870" border="0" width="350" height="263" /></td></tr></tbody></table>&nbsp;</p><p class="pBody"><a href="mailto:bubu_dont&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">bubu_dont&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">Đồng &yacute; quan hệ với anh ta hay kh&ocirc;ng th&igrave; sớm muộn chồng bạn cũng ph&aacute;t hiện ra chuyện n&agrave;y. Bạn kh&ocirc;ng n&ecirc;n chấp nhận lời đề nghị đ&oacute;, những lời anh ta n&oacute;i chứng tỏ bản chất kh&ocirc;ng phải của một con người. H&atilde;y t&acirc;m sự với chồng sự thật. Những g&igrave; từng xảy ra đ&atilde; l&agrave; qu&aacute; khứ, một sự thật kh&ocirc;ng thể n&agrave;o chối bỏ bằng c&aacute;ch n&agrave;y hay c&aacute;ch kh&aacute;c. H&atilde;y xem cuộc đời như một quyển vở lật sang trang, h&atilde;y lấy đ&oacute; l&agrave;m kinh nghiệm cho m&igrave;nh. H&atilde;y cho m&igrave;nh một cơ hội để được tha thứ v&agrave; cho chồng bạn một lần suy x&eacute;t lại t&igrave;nh y&ecirc;u của cả hai, bao giờ cũng vậy &ldquo;thuốc đắng d&atilde; tật, sự thật mất l&ograve;ng&quot;, nhưng sự thật lu&ocirc;n l&agrave;m người ta sống c&oacute; &yacute; nghĩa hơn, cảm th&ocirc;ng v&agrave; tha thứ cũng l&agrave; một phần tất yếu của t&igrave;nh y&ecirc;u. H&atilde;y tin v&agrave;o ch&iacute;nh m&igrave;nh v&agrave; chồng m&igrave;nh bạn nh&eacute;, t&ocirc;i hy vọng c&aacute;c bạn sẽ vượt qua.</p><p class="pBody"><a href="mailto:keco_don&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">keco_don&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">L&agrave; người đ&agrave;n &ocirc;ng, m&igrave;nh khuy&ecirc;n bạn kh&ocirc;ng bao giờ để người anh kh&ocirc;ng ra g&igrave; đ&oacute; quan hệ với bạn. Qu&aacute; khứ cũng chỉ l&agrave; qu&aacute; khứ, nếu người anh đ&oacute; n&oacute;i ra th&igrave; anh ta cũng c&oacute; lỗi v&igrave; anh ta cũng đ&atilde; đi &quot;ăn nem&quot; m&agrave; chị d&acirc;u bạn kh&ocirc;ng biết vậy? Hơn nữa, nếu bạn đ&aacute;p ứng y&ecirc;u cầu của đ&oacute; th&igrave; c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng phạm sai lầm, người ta c&agrave;ng đ&ograve;i hỏi nhiều hơn. Đi đ&ecirc;m lắm cũng c&oacute; ng&agrave;y gặp ma, rồi th&igrave; bạn sẽ biết điều g&igrave; xảy ra. C&oacute; thể anh em họ ch&eacute;m giết nhau, gia đ&igrave;nh người anh cũng tan n&aacute;t, tất cả sẽ đổ vỡ. C&ograve;n nếu chị vững v&agrave;ng, d&aacute;m l&agrave;m d&aacute;m chịu, quyết định kh&ocirc;ng đ&aacute;p ứng y&ecirc;u cầu th&igrave; người anh c&oacute; chắc l&agrave; sẽ d&aacute;m n&oacute;i ra kh&ocirc;ng? V&agrave; quan trọng l&agrave; bạn h&atilde;y n&oacute;i với anh ta l&agrave; qu&aacute; khứ đ&atilde; qua, b&acirc;y giờ t&ocirc;i l&agrave; t&ocirc;i, l&agrave; người vợ hiền. Chồng bạn cũng sẽ chấp nhận rồi tha thứ cho bạn th&ocirc;i! Ch&uacute;c bạn may mắn, đừng bao giờ để chuyện ấy xảy ra bạn &agrave;! </p><p class="pBody"><a href="mailto:Bonghongcaino&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">Bonghongcaino&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">Theo t&ocirc;i, th&igrave; chị cứ n&ecirc;n n&oacute;i thẳng với chồng, v&igrave; nếu anh ấy chấp nhận qu&aacute; khứ của chị v&agrave; lấy chị rồi th&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; l&iacute; g&igrave; anh ấy lại kh&ocirc;ng th&ocirc;ng cảm với chị. Chị cũng phải t&igrave;m sự đồng cảm từ ph&iacute;a chị d&acirc;u nữa, chứ nếu cứ để t&igrave;nh trạng n&agrave;y k&eacute;o d&agrave;i chị sẽ mất tất cả: gia đinh chồng con v&agrave; cả những người thương y&ecirc;u chị. C&ograve;n đối với g&atilde; anh chồng, chị phải cứng rắn v&agrave; quyết đo&aacute;n, nếu kh&ocirc;ng loại người ấy đ&atilde; được một lần th&igrave; sẽ tim c&aacute;ch để c&oacute; những lần tiếp theo đấy! Chị đừng sợ chuyện qu&aacute; khứ. Em tin l&agrave; chị sẽ lam được. &quot;Đ&aacute;nh kẻ chạy đi chứ kh&ocirc;ng ai đ&aacute;nh ngươi chạy lại&quot;. Ch&uacute;c chị sớm vượt qua cơn &aacute;c mộng n&agrave;y!</p><p class="pBody"><a href="mailto:Melody&hellip;@gmail.com"><em><span style="color: #427f00">Melody&hellip;@gmail.com</span></em></a></p><p class="pBody">Đọc vài lời t&acirc;m sự của bạn, t&ocirc;i cảm th&acirc;́y tức gi&acirc;̣n dùm bạn và &ocirc;ng ch&ocirc;̀ng của bạn. Có th&ecirc;̉ bạn vì sợ hãi m&acirc;́t đi hạnh phúc mà bạn trở n&ecirc;n m&acirc;́t bình tĩnh, d&ecirc;̃ dàng bị người ta kh&ocirc;́ng ch&ecirc;́. Kh&ocirc;ng lẽ ai bi&ecirc;́t chuy&ecirc;̣n đó của bạn r&ocirc;̀i cũng đ&ecirc;̀u có quy&ecirc;̀n đòi hỏi như th&ecirc;́ sao? Bạn phải mạnh mẽ l&ecirc;n, phải cương quy&ecirc;́t. Đời có c&acirc;u, mình cương thì người khác sẽ phải nhu, và ngược lại. </p><p class="pBody">Ph&acirc;n tích thử nhé, n&ecirc;́u bạn ch&acirc;́p nh&acirc;̣n, ch&ocirc;̀ng bạn bi&ecirc;́t được m&ocirc;́i quan h&ecirc;̣ b&acirc;́t chính này, t&ecirc;n kh&ocirc;́n nạn kia nói bạn là cave (nhu c&acirc;̀u sinh lý cao) n&ecirc;n quy&ecirc;́n rũ nó, nó vì kh&ocirc;ng vượt qua n&ocirc;̉i cám d&ocirc;̃ n&ecirc;n ch&acirc;́p nh&acirc;̣n. Anh em họ sẽ hục hoặc với nhau, nhưng t&ecirc;n kh&ocirc;́n kia sẽ dùng lời nh&acirc;n nghĩa, tình cảm anh em, r&ocirc;̀i họ sẽ làm lành với nhau. Còn bạn, dĩ nhi&ecirc;n sẽ phải ra đi vĩnh vi&ecirc;̃n vì lý do gì thì bạn hi&ecirc;̉u chứ! </p><p class="pBody">Bạn phải mạnh dạn l&ecirc;n, hãy nói ra sự th&acirc;̣t, bạn sẽ có được hạnh phúc th&acirc;̣t sự (r&acirc;́t có th&ecirc;̉ vì y&ecirc;u, ch&ocirc;̀ng bạn sẽ che chở cho bạn, và ch&acirc;́p nh&acirc;̣n t&acirc;́t cả). Bạn sẽ kh&ocirc;ng phải lo sợ v&acirc;́n đ&ecirc;̀ gì h&ecirc;́t. Khi bạn nói sự th&acirc;̣t, n&ecirc;́u ch&ocirc;̀ng bạn kh&ocirc;ng tha thứ, bỏ qua, li&ecirc;̣u ch&ocirc;̀ng bạn có còn xứng đáng là c&acirc;y cao bóng cả như bạn đang tin tưởng và thương y&ecirc;u hay kh&ocirc;ng? Bạn kh&ocirc;ng nói là lúc nào bạn cũng phải lo sợ, c&acirc;y kim trong bọc có ngày cũng lòi ra, nói trước nói sau gì thì cũng n&ecirc;n nói. Nói ra thì cơ h&ocirc;̣i cứu vãn v&acirc;̃n cao hơn là bị phát hi&ecirc;̣n. Ch&ocirc;̀ng phát hi&ecirc;̣n bạn quan h&ecirc;̣ với anh ch&ocirc;̀ng vì lý do gì thì cũng kh&ocirc;ng cho bạn giải thích đ&acirc;u. Hu&ocirc;́ng chi khi đó anh &acirc;́y còn bi&ecirc;́t bạn từng là cave thì bạn h&ecirc;́t cơ h&ocirc;̣i. </p><p class="pBody">Bạn hãy bắt đ&acirc;̀u bằng ki&ecirc;̉u nói chuy&ecirc;̣n như thế n&agrave;y (nhớ chọn lúc tình cảm nh&acirc;́t nhé): mở đ&acirc;̀u là những kỷ ni&ecirc;̣m, cu&ocirc;̣c s&ocirc;́ng &ecirc;m ả, ... r&ocirc;̀i đ&ocirc;̣t ng&ocirc;̣t chuy&ecirc;̉n hướng &quot;anh bi&ecirc;́t kh&ocirc;ng !... anh phải bình tĩnh nghe em nói h&ecirc;́t nhé... anh bi&ecirc;́t kh&ocirc;ng! anh của anh h&ecirc;̃ có cơ h&ocirc;̣i là qua đ&acirc;y đòi quan h&ecirc;̣ với em, anh có bi&ecirc;́t vì sao kh&ocirc;ng? Vì anh &acirc;́y bi&ecirc;́t được đi&ecirc;̉m y&ecirc;́u của em n&ecirc;n kh&ocirc;́ng ch&ecirc;́ bắt em quan h&ecirc;̣? Em đang r&acirc;́t sợ, em... (hãy k&ecirc;̉ h&ecirc;́t, nói h&ecirc;́t cho lòng thanh thản)&quot;. Cuộc đời sẽ kh&ocirc;ng ngược đ&atilde;i những người biết phục thiện để vươn l&ecirc;n đ&acirc;u. Chúc bạn may mắn. </p><p class="pBody"><em>H&agrave; Vũ Bảo, email: </em><a href="mailto:khi_con&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">khi_con&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">Bạn &agrave;, m&igrave;nh hiểu t&acirc;m trạng bạn nhiều lắm. C&oacute; lẽ b&acirc;y giờ bạn n&ecirc;n đợi ng&agrave;y nao đ&oacute; thật th&iacute;ch hợp để n&oacute;i chuyện về m&igrave;nh với anh ấy. Đừng sợ g&igrave; hết, anh ấy y&ecirc;u bạn l&agrave; y&ecirc;u con người tấm l&ograve;ng, t&igrave;nh y&ecirc;u của bạn. Bạn đừng n&eacute; tr&aacute;nh nữa m&agrave; h&atilde;y vững mạnh l&ecirc;n. M&igrave;nh n&oacute;i thật, m&igrave;nh đ&atilde; từng đọc những b&agrave;i viết về những c&ocirc; g&aacute;i ấy v&agrave; m&igrave;nh nghĩ bạn l&agrave; người may mắn nhất đấy. N&ecirc;n t&igrave;m tư vẫn hoặc t&acirc;m sự với bạn b&egrave;, người th&acirc;n thiết để t&igrave;m ra c&aacute;ch giải quyết. Đừng để phần danh dự c&ograve;n lại của đời bạn lại d&iacute;nh th&ecirc;m vết b&ugrave;n nhơ. </p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/chu-chong-lai-la-ga-so-khanh-tung-lua-toi/</link>
<title><![CDATA[Chú chồng lại là gã sở khanh từng lừa tôi]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:27:46 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/chu-chong-lai-la-ga-so-khanh-tung-lua-toi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="left" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=142231" border="0" width="200" height="150" /></td></tr></tbody></table>Trong lễ ăn hỏi, t&ocirc;i sửng sốt v&ocirc; c&ugrave;ng khi c&oacute; sự hiện diện của anh &ndash; bố của con g&aacute;i t&ocirc;i, người đ&oacute; l&agrave; ch&uacute; ruột của người m&agrave; t&ocirc;i sắp lấy l&agrave;m chồng, vừa từ nước ngo&agrave;i trở về. <p class="pBody">Năm ấy thi rớt đại học, thất vọng v&agrave; ch&aacute;n chường, t&ocirc;i l&ecirc;n th&agrave;nh phố vừa học may vừa phụ gi&uacute;p d&igrave; b&aacute;n c&agrave; ph&ecirc;. H&agrave;ng tối, t&ocirc;i thường thấy một ch&agrave;ng trai rất thanh lịch với đ&ocirc;i mắt u buồn đến qu&aacute;n của d&igrave; ngồi trầm ng&acirc;m... </p><p class="pBody">T&ocirc;i thắc mắc v&igrave; sao ng&agrave;y n&agrave;o anh cũng đến v&agrave; ngồi rất l&acirc;u với vẻ buồn b&atilde; vậy. D&igrave; t&ocirc;i cho biết anh l&agrave; b&aacute;c sĩ giỏi tại một bệnh viện lớn, vừa qua bạn g&aacute;i anh đ&atilde; đi định cư ở nước ngo&agrave;i&hellip;</p><p class="pBody">T&ocirc;i ch&uacute; &yacute; đến anh nhiều hơn, tối n&agrave;o t&ocirc;i cũng l&agrave; người mang c&agrave; ph&ecirc; tới. Dần d&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i quen nhau nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc gật đầu ch&agrave;o chứ chưa một lần n&oacute;i chuyện&hellip;V&agrave;o một buổi tối, đột nhi&ecirc;n t&ocirc;i bị ngất do tụt huyết &aacute;p, anh l&agrave; người đưa t&ocirc;i tới bệnh viện v&agrave; ở lại chăm s&oacute;c. Từ đ&oacute; ch&uacute;ng t&ocirc;i thường xuy&ecirc;n li&ecirc;n lạc với nhau, thỉnh thoảng c&ograve;n đi chơi&hellip; D&igrave; t&ocirc;i đ&atilde; cảnh b&aacute;o rằng, t&ocirc;i kh&ocirc;ng thuộc về thế giới của anh ấy n&ecirc;n đừng c&oacute; mơ mộng h&atilde;o huyền, nhưng kh&ocirc;ng để t&acirc;m tới lời n&oacute;i của d&igrave;, t&ocirc;i đ&atilde; bị vẻ lạnh l&ugrave;ng của anh ấy hớp hồn&hellip;</p><p class="pBody">Mấy ng&agrave;y liền, kh&ocirc;ng thấy anh đến uống c&agrave; ph&ecirc;, cũng kh&ocirc;ng li&ecirc;n lạc g&igrave; cả, t&ocirc;i n&oacute;ng l&ograve;ng v&agrave; đến nh&agrave; thăm anh. Th&igrave; ra, anh bị sốt rất cao n&ecirc;n đ&ecirc;m ấy, t&ocirc;i đ&atilde; ở lại đ&oacute; để chăm s&oacute;c&hellip;</p><p class="pBody">Ng&agrave;y th&aacute;ng tr&ocirc;i qua, t&ocirc;i đ&atilde; c&ugrave;ng anh trải qua những gi&acirc;y ph&uacute;t ngọt ng&agrave;o nhất của t&igrave;nh y&ecirc;u. T&ocirc;i cảm thấy hơi ngạc nhi&ecirc;n v&igrave; tuyệt nhi&ecirc;n, anh kh&ocirc;ng bao giờ nhắc đến chuyện kết h&ocirc;n &hellip;</p><p class="pBody">Thế rồi ph&aacute;t hiện ra m&igrave;nh c&oacute; thai, t&ocirc;i cuống cuồng t&igrave;m đến th&igrave; anh đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n ở đ&oacute; nữa. Nh&agrave; đ&atilde; b&aacute;n v&agrave; anh cũng nghỉ việc ở bệnh viện. T&ocirc;i t&igrave;m gặp người bạn th&acirc;n của anh th&igrave; được biết, anh ấy đ&atilde; ra nước ngo&agrave;i c&ugrave;ng với bạn g&aacute;i cũ, họ đang chuẩn bị kết h&ocirc;n rồi sẽ định cư ở đ&oacute; lu&ocirc;n. T&ocirc;i suy sụp ho&agrave;n to&agrave;n v&agrave; kh&ocirc;ng biết phải quyết định như thế n&agrave;o, c&oacute; n&ecirc;n giữ lại c&aacute;i thai trong bụng hay kh&ocirc;ng? Trong l&ograve;ng t&ocirc;i d&acirc;ng l&ecirc;n một nỗi tủi hờn, v&igrave; h&oacute;a ra bấy l&acirc;u nay, t&ocirc;i chỉ l&agrave; kẻ thay thế tạm thời v&agrave; đ&atilde; nhầm tưởng đ&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u anh d&agrave;nh cho t&ocirc;i.</p><p class="pBody">Cuối c&ugrave;ng, sợ mọi người biết chuyện, t&ocirc;i đ&atilde; đến một tỉnh xa, tự l&agrave;m ăn kiếm sống v&agrave; nu&ocirc;i con. Thời gian tr&ocirc;i qua, con g&aacute;i t&ocirc;i giờ đ&atilde; được 2 tuổi. Tại nơi đ&acirc;y, c&oacute; một anh gi&aacute;o vi&ecirc;n từ th&agrave;nh phố t&igrave;nh nguyện l&ecirc;n dạy học, anh đ&atilde; gi&uacute;p đỡ t&ocirc;i rất nhiều trong cuộc sống, biết r&otilde; v&agrave; th&ocirc;ng cảm với ho&agrave;n cảnh của t&ocirc;i. Anh cũng rất qu&yacute; con g&aacute;i t&ocirc;i v&agrave; đ&atilde; thuyết phục được cha mẹ chấp nhận hai mẹ con. Trong lễ ăn hỏi, t&ocirc;i sửng sốt v&ocirc; c&ugrave;ng khi c&oacute; sự hiện diện của anh &ndash; bố của con g&aacute;i t&ocirc;i, người đ&oacute; l&agrave; ch&uacute; ruột của người m&agrave; t&ocirc;i sắp lấy l&agrave;m chồng, vừa từ nước ngo&agrave;i trở về.</p><p class="pBody">T&ocirc;i thật sự kh&ocirc;ng biết l&agrave;m thế n&agrave;o trong ho&agrave;n cảnh n&agrave;y. C&oacute; n&ecirc;n đối mặt với n&oacute; hay kh&ocirc;ng? C&oacute; n&ecirc;n cho bạn trai cũ của t&ocirc;i biết t&ocirc;i đ&atilde; c&oacute; con với anh ta hay kh&ocirc;ng? Hay im lặng? Thực sự, t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&ograve;n s&aacute;ng suốt nữa để m&agrave; quyết định, h&atilde;y gi&uacute;p t&ocirc;i với.</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/lieu-dan-ong-co-chap-nhan-vo-tung-lam-cave-/</link>
<title><![CDATA[Liệu đàn ông có chấp nhận vợ từng làm cave?]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:27:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/lieu-dan-ong-co-chap-nhan-vo-tung-lam-cave-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="pBody"><table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=142337" border="0" width="350" height="263" /></td></tr><tr><td class="pCaption">Ảnh minh họa</td></tr></tbody></table></p><p class="pBody"><a href="mailto:Phandung&hellip;@gmail.com"><em><span style="color: #427f00">Phandung&hellip;@gmail.com</span></em></a></p><p class="pBody">Ch&agrave;o em. Khi đọc xong c&acirc;u chuyện của em m&agrave; l&ograve;ng chị cũng buồn kh&ocirc;ng sao n&oacute;i l&ecirc;n được. Chị thấy rằng cuộc sống c&oacute; nhiều điều l&agrave;m cho con người ta phải chấp nhận. Nhưng trường hợp của em th&igrave; kh&ocirc;ng được l&agrave;m theo những g&igrave; m&agrave; &ocirc;ng anh chồng đ&ograve;i hỏi. Em đ&atilde; sa ng&atilde; một lần, đ&oacute; cũng l&agrave; điều m&agrave; em muốn tho&aacute;t khỏi, vậy tại sao phải bắt m&igrave;nh đi theo con đường nhơ nhớp đ&oacute; nữa? Theo chị nghĩ, &ocirc;ng anh chồng biết em như vậy rồi, khi đ&ograve;i hỏi m&agrave; em kh&ocirc;ng chịu th&igrave; hắn kh&ocirc;ng chịu để y&ecirc;n đ&acirc;u. Do vậy, em h&atilde;y lựa lời m&agrave; n&oacute;i với chồng m&igrave;nh. Em cũng n&ecirc;n cố tr&aacute;nh xa g&atilde; anh chồng đi. Chị biết trong l&ograve;ng em đang rất rối bời nhưng em phải nghĩ rằng người như g&atilde; c&oacute; đ&aacute;ng tin cậy kh&ocirc;ng? Hay lại l&agrave; c&aacute;i hố c&agrave;ng đ&agrave;o s&acirc;u hơn th&ocirc;i. Ch&uacute;c em c&oacute; suy nghĩ s&aacute;ng suốt nha.</p><p class="pBody"><a href="mailto:Thuydung&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">Thuydung&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">Chấp nhận quan hệ với anh chồng đ&oacute; sẽ l&agrave; sai lầm nghi&ecirc;m trọng kh&ocirc;ng thể cứu v&atilde;n được n&ecirc;n nhất quyết bạn kh&ocirc;ng được để điều đ&oacute; xảy ra. M&igrave;nh nghĩ, khi n&agrave;o anh chồng đến đ&ograve;i quan hệ nữa th&igrave; bạn h&atilde;y k&iacute;n đ&aacute;o d&ugrave;ng m&aacute;y ghi &acirc;m ghi lại cuộc n&oacute;i chuyện ấy, về sự đ&ograve;i hỏi, hăm dọa của anh ta v&agrave; sự cầu xin của bạn. Sau đ&oacute; bạn cứ thẳng thắn n&oacute;i với anh ta l&agrave; bạn đ&atilde; ghi lại tất cả những g&igrave; diễn ra, nếu anh ta tố c&aacute;o bạn th&igrave; gia đ&igrave;nh anh ta cũng kh&ocirc;ng c&ograve;n. V&agrave; nếu bạn thổ lộ hết b&iacute; mật về m&igrave;nh với chồng th&igrave; cũng c&oacute; bằng chứng bạn kh&ocirc;ng n&oacute;i dối. V&igrave; nếu kh&ocirc;ng, anh chồng bạn sẽ n&oacute;i do anh ta ph&aacute;t hiện ra bạn từng l&agrave; cave, muốn vạch mặt bạn n&ecirc;n bạn thấy kh&ocirc;ng thể giấu được v&agrave; đ&atilde; khai sự thật cộng với sự vu khống cho anh ta. Như vậy, bất lợi sẽ thuộc về bạn. V&agrave;i &yacute; kiến chia sẻ c&ugrave;ng bạn, ch&uacute;c bạn b&igrave;nh tĩnh, can đảm để tự bảo vệ m&igrave;nh, bảo vệ hạnh ph&uacute;c gia đ&igrave;nh m&igrave;nh.</p><p class="pBody"><em>L&ecirc; Thị Phương Anh, email: </em><a href="mailto:phuonganh84&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">phuonganh84&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">M&igrave;nh biết hạnh ph&uacute;c b&acirc;y giờ bạn đang c&oacute; l&agrave; điều m&agrave; bạn lu&ocirc;n mơ ước, v&igrave; vậy đừng để người đ&agrave;n &ocirc;ng khốn nạn kia c&oacute; cơ hội cướp mất n&oacute;. Qu&aacute; khứ chỉ l&agrave; qu&aacute; khứ, khi bạn đ&atilde; từ bỏ con đường đ&oacute; để đi l&ecirc;n th&igrave; đừng bao giờ v&igrave; bất cứ l&yacute; do g&igrave; m&agrave; lại sa ch&acirc;n v&agrave;o đ&oacute;. B&acirc;y giờ v&agrave; m&atilde;i m&atilde;i về sau chỉ c&oacute; một người đ&agrave;n &ocirc;ng duy nhất c&oacute; thể &quot;quan hệ&quot; với bạn đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; chồng bạn th&ocirc;i. C&ograve;n g&atilde; anh chồng, nếu cũng c&oacute; gia đ&igrave;nh, t&ocirc;i nghĩ sẽ kh&ocirc;ng thể n&oacute;i ra điều đ&oacute; về bạn tại ch&iacute;nh anh ta cũng ph&aacute; vỡ lu&ocirc;n hạnh ph&uacute;c gia đ&igrave;nh của m&igrave;nh. Liệu vợ anh ta c&oacute; bỏ qua cho một người chồng kh&ocirc;ng phải chỉ một lần m&agrave; nhiều lần phản bội vợ kh&ocirc;ng? Bạn h&atilde;y hỏi thẳng anh ta :&quot;l&agrave; một người anh trai vậy m&agrave; anh lại muốn ph&aacute; vỡ hạnh ph&uacute;c của gia đ&igrave;nh em trai m&igrave;nh chỉ v&igrave; những dục vọng tầm thường sao?&quot;. </p><p class="pBody">M&igrave;nh nghĩ bạn n&ecirc;n n&oacute;i chuyện với anh chồng của bạn trước, h&atilde;y khoan vội n&oacute;i với chồng bạn, bởi sự thật th&igrave; chồng bạn sẽ kh&oacute; m&agrave; c&oacute; thể chấp nhận chuyện n&agrave;y. Thật sự mong chồng bạn bỏ qua v&agrave; gia đ&igrave;nh bạn vẫn hạnh ph&uacute;c như b&acirc;y giờ l&agrave; kh&oacute; lắm bạn ạ. Nếu anh chồng bạn vẫn kh&ocirc;ng bu&ocirc;ng tha bạn th&igrave; l&uacute;c đ&oacute; kh&ocirc;ng c&ograve;n c&aacute;ch n&agrave;o kh&aacute;c l&agrave; bạn sẽ phải n&oacute;i với chồng tất cả v&agrave; h&atilde;y chuẩn bị tinh thần đ&oacute;n nhận những phản ứng của chồng bạn m&agrave; th&ocirc;i. </p><p class="pBody">T&ocirc;i n&oacute;i điều n&agrave;y mong bạn đừng giận, nhưng theo t&ocirc;i, nếu bạn thật sự y&ecirc;u chồng th&igrave; đ&atilde; n&oacute;i với anh ấy về những điều n&agrave;y trước l&uacute;c cưới chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; đợi đến b&acirc;y giờ. Bạn c&oacute; thể tưởng tượng ra l&agrave; chồng bạn sẽ thất vọng v&agrave; đau khổ như thế n&agrave;o kh&ocirc;ng? C&ograve;n về anh chồng của bạn, t&ocirc;i nghĩ anh ta b&acirc;y giờ chỉ c&ograve;n phần &quot;CON&quot; chứ kh&ocirc;ng c&ograve;n phần &quot;NGƯỜI&quot; nữa rồi. H&atilde;y mạnh mẽ l&ecirc;n để chấp nhận tất cả nếu điều tồi tệ nhất xảy ra với bạn nh&eacute;! Cầu mong mọi chuyện với bạn rồi sẽ qua v&agrave; hy vọng chồng bạn c&oacute; đủ l&ograve;ng vị tha để bạn c&oacute; được một m&aacute;i ấm hạnh ph&uacute;c!!!</p><p class="pBody"><a href="mailto:nguyetanh_ho&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">nguyetanh_ho&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">M&igrave;nh ho&agrave;n to&agrave;n đồng &yacute; với &yacute; kiến của bạn <a href="mailto:Melody...@gmail.com"><span style="color: #427f00">Melody...@gmail.com</span></a>. Điều quan trọng nhất b&acirc;y giờ l&agrave; t&igrave;m thời điểm th&iacute;ch hợp v&agrave; n&oacute;i tất cả sự thật với chồng bạn. M&igrave;nh tin l&agrave; chồng bạn sẽ hiểu v&agrave; tha thứ cho bạn. Với một người đ&agrave;n &ocirc;ng đ&uacute;ng nghĩa v&agrave; y&ecirc;u thương bạn hết mực như vậy th&igrave; kh&ocirc;ng c&oacute; l&iacute; do g&igrave; để anh ấy phải ruồng bỏ bạn chỉ v&igrave; qu&aacute; khứ của bạn, anh ấy sẽ sẵn s&agrave;ng ruồng bỏ bạn nếu bạn đồng &yacute; với lời y&ecirc;u cầu của anh chồng bạn. Cho n&ecirc;n bạn h&atilde;y vững v&agrave;ng l&ecirc;n, h&atilde;y cố gắng để t&igrave;m cho m&igrave;nh một lối tho&aacute;t, để l&ograve;ng bạn được thanh thản v&agrave; vui vẻ để tận hưởng những ng&agrave;y hạnh ph&uacute;c b&ecirc;n gia đ&igrave;nh nhỏ b&eacute; của bạn. Ch&uacute;c bạn c&oacute; đủ sức mạnh để vượt qua cơn gi&ocirc;ng tố cuộc đời n&agrave;y.</p><p class="pBody"><a href="mailto:nhin_cai_gi&hellip;@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">nhin_cai_gi&hellip;@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">Đọc t&acirc;m sự của bạn t&ocirc;i thấy rất bức x&uacute;c cho bạn, anh chồng bạn đ&uacute;ng l&agrave; một thằng h&egrave;n. Kh&ocirc;ng hiểu hắn ta nghĩ g&igrave; m&agrave; c&oacute; thể y&ecirc;u cầu bạn l&agrave;m việc đ&oacute; với hắn, d&ugrave; qu&aacute; khứ của bạn c&oacute; l&agrave;m g&igrave; đi nữa th&igrave; b&acirc;y giờ bạn cũng đ&atilde; l&agrave; em d&acirc;u hắn. Nếu bạn chiều theo hắn, chẳng kh&aacute;c n&agrave;o bạn đang quay về với với c&ocirc;ng việc con đường cũ của m&igrave;nh một lần nữa. Bạn đ&atilde; kh&oacute; khăn v&agrave; vất vả bao nhi&ecirc;u để tho&aacute;t ra vũng b&ugrave;n đ&oacute;, b&acirc;y giờ bằng mọi gi&aacute; bạn cũng kh&ocirc;ng được quay về sai lầm ng&agrave;y xưa. Nếu &ocirc;ng trời đ&atilde; kh&ocirc;ng cho bạn giấu đi sự thật&nbsp; th&igrave; h&atilde;y mạnh dạn n&oacute;i ra đi bạn, chồng bạn xứng đ&aacute;ng biết sự thật về bạn, đừng để người ta uy hiếp bạn như vậy sẽ đau đớn lắm. T&ocirc;i tin chồng bạn sẽ hiểu v&agrave; tha thứ cho bạn. Nếu kh&ocirc;ng được th&igrave; bạn cũng đ&atilde; trả ơn cho chồng bằng c&aacute;ch kh&ocirc;ng l&agrave;m theo anh chồng bạn v&agrave; dũng cảm n&oacute;i ra sự thật. H&atilde;y bắt đầu lại như bạn đ&atilde; bắt đầu tho&aacute;t ra vũng b&ugrave;n của ng&agrave;y xưa... Cố l&ecirc;n bạn!</p><p class="pBody"><em>Thanh Phong, email: </em><a href="mailto:chocobophong@yahoo.com"><em><span style="color: #427f00">chocobophong@yahoo.com</span></em></a></p><p class="pBody">M&igrave;nh t&ecirc;n Phong năm nay mới 24tuổi th&ocirc;i! Nhưng m&igrave;nh muốn chia sẽ với bạn điều n&agrave;y: Đầu ti&ecirc;n, bạn h&atilde;y thổ lộ sự thật với người bạn đời của m&igrave;nh! H&atilde;y n&oacute;i một c&aacute;ch dịu d&agrave;ng l&agrave;m sao để người ấy kh&ocirc;ng qu&aacute; bức x&uacute;c! Sau đ&oacute; bạn h&atilde;y kh&oacute;c v&agrave; kh&oacute;c thật sự đấy, kh&oacute;c v&igrave; hối tiếc, kh&oacute;c v&igrave; hối hận hay đại loại như thế! Anh ấy sẽ b&agrave;ng ho&agrave;ng trong một thời gian v&agrave; bạn phải chồm v&agrave;o l&ograve;ng anh ấy (v&igrave; theo bạn kể anh ta l&agrave; một người thật sự y&ecirc;u bạn). T&igrave;nh y&ecirc;u của chồng bạn c&oacute; thể bao dung tất cả mọi qu&aacute; khứ tối tăm của bạn (m&igrave;nh đ&atilde; từng y&ecirc;u v&agrave; tha thứ cho người y&ecirc;u của m&igrave;nh về &quot;chuyện ấy&quot;) v&agrave; anh ấy sẽ bảo vệ bạn trong tất cả mọi chuyện m&agrave; hiện tại đang xảy ra! M&igrave;nh mong v&agrave; cầu ch&uacute;c cho bạn được hạnh ph&uacute;c!</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/con-gai-ngoan-cua-toi-vao-nha-nghi/</link>
<title><![CDATA[Con gái ngoan của tôi vào nhà nghỉ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Chuyện Của Tôi]]></category>
<pubDate>Sat, 25 Oct 2008 07:25:26 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/con-gai-ngoan-cua-toi-vao-nha-nghi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="left" style="border-collapse: separate"><tbody><tr><td><img style="border-width: 0px" class="lImage" src="http://news.zing.vn/img/ImageView.aspx?ThumbnailID=142398" border="0" width="200" height="150" /></td></tr><tr><td class="pCaption">H&igrave;nh minh họa</td></tr></tbody></table>Con g&aacute;i lớn của t&ocirc;i năm nay bước v&agrave;o cấp 3, với ch&aacute;u đ&oacute; l&agrave; một m&ocirc;i trường kh&aacute;c khi mọi thứ đều thay đổi v&agrave; xa lạ. <p class="pBody">T&ocirc;i lấy chồng đ&atilde; được 18 năm, hiện t&ocirc;i l&agrave; kế to&aacute;n cho một c&ocirc;ng ty tư nh&acirc;n. T&ocirc;i c&oacute; một gia đ&igrave;nh kh&aacute; hạnh ph&uacute;c v&agrave; đầy đủ vật chất. Chồng t&ocirc;i đang c&ocirc;ng t&aacute;c cho một c&ocirc;ng ty x&acirc;y dựng, v&igrave; thế anh thường xuy&ecirc;n đi c&ocirc;ng t&aacute;c xa nh&agrave;. Ch&uacute;ng t&ocirc;i sinh được hai ch&aacute;u, một trai, một g&aacute;i. Con g&aacute;i t&ocirc;i năm nay 16 tuổi, c&ograve;n ch&aacute;u trai 10 tuổi. V&igrave; chồng thường xuy&ecirc;n bận bịu với c&ocirc;ng việc n&ecirc;n t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m thay anh nhiệm vụ nu&ocirc;i dạy c&aacute;c con. </p><p class="pBody">Anh rất tin tưởng t&ocirc;i cũng như y&ecirc;u thương c&aacute;c con d&ugrave; thời gian d&agrave;nh cho gia đ&igrave;nh kh&ocirc;ng nhiều. Lần n&agrave;o đi c&ocirc;ng t&aacute;c xa l&acirc;u v&agrave; về nh&agrave;, tiếng cười lu&ocirc;n tr&agrave;n ngập trong tổ ấm của ch&uacute;ng t&ocirc;i. Hai đứa con t&ocirc;i cũng rất ngoan, c&aacute;c ch&aacute;u thường xuy&ecirc;n kh&ocirc;ng c&oacute; sự chăm s&oacute;c của bố nhưng rất nghe lời mẹ.</p><p class="pBody">Con g&aacute;i lớn của t&ocirc;i năm nay bước v&agrave;o cấp 3, với ch&aacute;u đ&oacute; l&agrave; một m&ocirc;i trường kh&aacute;c khi mọi thứ đều thay đổi v&agrave; xa lạ. Ch&aacute;u hay t&acirc;m sự c&ugrave;ng t&ocirc;i chuyện bạn b&egrave; v&agrave; những c&acirc;u chuyện h&agrave;ng ng&agrave;y ở lớp. Với t&ocirc;i, ch&aacute;u l&agrave; niềm tự h&agrave;o v&agrave; h&atilde;nh diện của cả gia đ&igrave;nh. Th&agrave;nh t&iacute;ch học tập của ch&aacute;u lu&ocirc;n khiến gia đ&igrave;nh y&ecirc;n t&acirc;m. Cũng ch&iacute;nh v&igrave; tin tưởng ch&aacute;u, t&ocirc;i để ch&aacute;u độc lập l&agrave;m mọi việc. V&igrave; vậy, nếu ch&aacute;u muốn tham gia c&aacute;c lớp học th&ecirc;m hay c&aacute;c lớp giải tr&iacute; n&agrave;o l&agrave; t&ocirc;i đồng &yacute;. Tuy nhi&ecirc;n, với việc tham gia c&aacute;c lớp học như thế th&igrave; t&ocirc;i thường đưa ch&aacute;u đến lớp rồi lại đ&oacute;n về v&agrave; ch&aacute;u cũng muốn mẹ l&agrave;m như thế. </p><p class="pBody">Ch&aacute;u rất h&agrave;o hứng kể cho t&ocirc;i nghe những g&igrave; được học, được t&igrave;m hiểu ở c&aacute;c lớp học. Mặc d&ugrave; vậy, thỉnh thoảng khi nghe ch&aacute;u kể ở lớp học c&oacute; những đ&ocirc;i bạn y&ecirc;u đương sớm hay c&oacute; t&igrave;nh cảm l&agrave; t&ocirc;i phải khuy&ecirc;n nhủ ch&aacute;u, ph&acirc;n t&iacute;ch cho ch&aacute;u nhiều điều để ch&aacute;u tr&aacute;nh những điều đ&oacute; v&igrave; th&iacute;ch hợp. T&ocirc;i cũng biết l&agrave; ở lớp học th&ecirc;m của con t&ocirc;i c&oacute; một cậu bạn rất quan t&acirc;m đến ch&aacute;u, hay tr&ograve; chuyện c&ugrave;ng ch&aacute;u khi t&ocirc;i đến đ&oacute;n th&igrave; hai đứa ch&agrave;o nhau để về.</p><p class="pBody">T&ocirc;i nghĩ đơn giản v&igrave; ch&uacute;ng c&ugrave;ng học v&agrave; tr&ograve; chuyện để gi&uacute;p nhau tiến bộ n&ecirc;n t&ocirc;i kh&ocirc;ng để &yacute; nhiều. T&ocirc;i ho&agrave;n to&agrave;n tin tưởng con g&aacute;i m&igrave;nh n&ecirc;n chẳng c&oacute; l&yacute; do g&igrave; để nghi ngờ ch&aacute;u v&agrave; cậu bạn đ&oacute; xảy ra chuyện g&igrave;. Thế nhưng gần đ&acirc;y, t&ocirc;i thấy con g&aacute;i m&igrave;nh hay thắc mắc những chuyện t&igrave;nh cảm, hay đọc những c&acirc;u chuyện m&agrave; khi thấy t&ocirc;i v&agrave;o ph&ograve;ng th&igrave; ch&aacute;u lại giấu diếm. T&ocirc;i cũng sinh nghi nhưng v&igrave; nghĩ ch&aacute;u vẫn ngoan ngo&atilde;n, chẳng c&oacute; biểu hiện g&igrave; n&ecirc;n t&ocirc;i chẳng xem x&eacute;t. Nhưng c&aacute;ch đ&acirc;y 3 h&ocirc;m, khi t&ocirc;i đang đi tr&ecirc;n đường từ c&ocirc;ng ty về nh&agrave; c&oacute; ch&uacute;t việc nhỏ.T&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng thể tin v&agrave;o mắt m&igrave;nh khi đi qua trường học của ch&aacute;u, t&ocirc;i đ&atilde; nh&igrave;n thấy con g&aacute;i m&igrave;nh bước l&ecirc;n xe m&aacute;y của cậu bạn trai c&ugrave;ng lớp học th&ecirc;m. T&ograve; m&ograve; v&agrave; kh&ocirc;ng hiểu v&igrave; sao trong giờ học con g&aacute;i t&ocirc;i lại bỏ đi như thế. </p><p class="pBody">T&ocirc;i đ&atilde; đi theo hai đứa, v&igrave; t&ocirc;i bịt mặt n&ecirc;n ch&uacute;ng kh&ocirc;ng thể ph&aacute;t hiện. Mắt t&ocirc;i hoa đi, tim t&ocirc;i đập mạnh hơn v&agrave; đau nh&oacute;i. Ch&uacute;ng kh&ocirc;ng giống như những g&igrave; t&ocirc;i nh&igrave;n thấy ở lớp học th&ecirc;m. Con g&aacute;i t&ocirc;i &ocirc;m cậu bạn trai đ&oacute; rất chặt v&agrave; hai đứa qu&aacute; th&acirc;n thiết với nhau. </p><p class="pBody">T&ocirc;i su&yacute;t ngất khi thấy nơi ch&uacute;ng đỗ xe lại l&agrave; một nh&agrave; nghỉ c&aacute;ch trường kh&ocirc;ng xa. T&ocirc;i chết lặng nhưng vẫn đủ b&igrave;nh tĩnh để v&agrave;o đ&oacute; l&ocirc;i đứa con g&aacute;i của m&igrave;nh về. T&ocirc;i mắng mỏ v&agrave; t&aacute;t v&agrave;o mặt cậu bạn trai đ&oacute; trước sự chứng kiến của rất đ&ocirc;ng người. Con g&aacute;i t&ocirc;i th&igrave; kh&oacute;c l&oacute;c rất nhiều v&agrave; xin t&ocirc;i tha cho hai đứa. Cậu bạn trai đ&oacute; qu&aacute; xấu hổ v&agrave; bỏ đi nhanh ch&oacute;ng. Hai mẹ con t&ocirc;i trở về nh&agrave; m&agrave; kh&ocirc;ng n&oacute;i với nhau một c&acirc;u n&agrave;o. </p><p class="pBody">T&ocirc;i l&ecirc;n ph&ograve;ng ch&aacute;u để kiếm tra th&igrave; biết những s&aacute;ch b&aacute;o m&agrave; con g&aacute;i t&ocirc;i hay đọc l&agrave; những cuốn truyện với những h&igrave;nh ảnh gợi dục, lời lẽ tục tĩu. T&ocirc;i mẳng ch&aacute;u v&agrave; muốn nghe giải th&iacute;ch th&igrave; n&oacute; chỉ bảo t&ocirc;i lạc hậu, kh&ocirc;ng biết g&igrave; về giới trẻ. T&ocirc;i thật sự sốc v&agrave; kh&ocirc;ng d&aacute;m tin đ&acirc;y l&agrave; sự thật. Đ&atilde; 2 ng&agrave;y tr&ocirc;i qua, con g&aacute;i t&ocirc;i kh&ocirc;ng n&oacute;i chuyện với mẹ n&oacute;. Ch&aacute;u kh&ocirc;ng ăn uống v&agrave; cứ đ&oacute;ng chặt cửa ph&ograve;ng cả ng&agrave;y. </p><p class="pBody">T&ocirc;i đau đớn hơn bao giờ hết khi con g&aacute;i m&igrave;nh trở n&ecirc;n như vậy. T&ocirc;i phải l&agrave;m sao để ch&aacute;u thay đổi v&agrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n những suy nghĩ đ&oacute; nữa. Xin h&atilde;y cho t&ocirc;i lời khuy&ecirc;n! </p>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>