<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></title> 
<link>http://zing9x.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></copyright>
<item>
<link>http://zing9x.com/bai-bao-khien-hon-1-ty-nguoi-roi-le/</link>
<title><![CDATA[Bài báo khiến hơn 1 tỷ người rơi lệ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Fri, 12 Jun 2009 20:26:04 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/bai-bao-khien-hon-1-ty-nguoi-roi-le/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Con đ&atilde; từng đến trong đời n&agrave;y, v&agrave; con rất ngoan! &quot;Đấy l&agrave; lời n&oacute;i cuối c&ugrave;ng của một em b&eacute; t&aacute;m tuổi, v&agrave; được khắc lại tr&ecirc;n bia mộ em. <br /><img id="ncode_imageresizer_container_5" src="http://www.imageurlhost.com/images/sp14c25wr95m4pfbytj.jpg" border="0" width="190" height="115" /><br /><br />&quot;Con đ&atilde; từng đi qua cuộc đời n&agrave;y! V&agrave; con rất ngoan!&quot;<br /><br />C&ocirc; b&eacute; Xa Diễm t&aacute;m tuổi, đ&ocirc;i mắt đen l&oacute;ng l&aacute;nh v&agrave; một tr&aacute;i tim thơ ng&acirc;y non nớt, Xa Diễm mồ c&ocirc;i, c&ocirc; b&eacute; chỉ sống tr&ecirc;n đời vẻn vẹn 8 năm, c&acirc;u cuối c&ugrave;ng c&ocirc; n&oacute;i l&agrave; một lời thanh minh non nớt: &quot;Con đ&atilde; từng được sống! V&agrave; con rất ngoan!&quot;. Xa Diễm hy vọng được chết v&agrave;o m&ugrave;a thu. Th&acirc;n thể gầy g&ograve; của em giống một b&ocirc;ng hoa nở theo m&ugrave;a. Khi hoa v&agrave;ng nở khắp mặt đất v&agrave; những chiếc l&aacute; rơi chao liệng khắp nơi, em sẽ thấy cả những đ&agrave;n nhạn di cư bay ngang trời xa.<br /><br />Em tự nguyện bỏ điều trị, v&agrave; d&ugrave;ng to&agrave;n bộ 540 ngh&igrave;n Nh&acirc;n d&acirc;n tệ (gần 1,1 tỷ đồng tiền VN) để chia th&agrave;nh 7 phần, mang sinh mệnh ch&iacute;nh m&igrave;nh chia ra th&agrave;nh những phần b&aacute;nh hy vọng tặng cho bảy người bạn nhỏ đang chiến đấu giữa lằn ranh của sự sống v&agrave; c&aacute;i chết kh&aacute;c.<br /><br />&quot;T&ocirc;i t&igrave;nh nguyện từ bỏ điều trị&quot;<br /><br />Xa Diễm kh&ocirc;ng biết ai l&agrave; cha đẻ của m&igrave;nh, em chỉ c&oacute; &quot;cha&quot; l&agrave; người thu nhận em về nu&ocirc;i nấng.<br /><br />Ng&agrave;y 30/11/1996 (20/10 &acirc;m lịch), &quot;cha&quot; Xa Sĩ Hữu ph&aacute;t hiện một h&agrave;i nhi mới sinh bị vứt bỏ đang thoi th&oacute;p v&agrave; lạnh to&aacute;t trong đống cỏ b&ecirc;n ch&acirc;n một c&acirc;y cầu nhỏ ở thị trấn Vĩnh Hưng, ngực h&agrave;i nhi c&agrave;i một mẩu giấy nhỏ, chỉ ghi vắn tắt &quot;20 th&aacute;ng 10, 12 giờ đ&ecirc;m&quot;.<br /><br />Khi đ&oacute;, cha Xa Sĩ Hữu tr&ograve;n 30 tuổi, nh&agrave; ở tổ 2, th&ocirc;n V&acirc;n Nha, thị trấn Tam Tinh, huyện Song Lưu, tỉnh Tứ Xuy&ecirc;n. V&igrave; nh&agrave; ngh&egrave;o qu&aacute;, kh&ocirc;ng cưới được vợ, nếu cha nhận nu&ocirc;i th&ecirc;m đứa trẻ n&agrave;y, c&oacute; lẽ c&agrave;ng chẳng b&aacute;o giờ c&oacute; c&ocirc; n&agrave;o chịu lấy cha nữa. V&igrave; vậy, nh&igrave;n đứa trẻ c&ograve;i như con m&egrave;o b&eacute; vừa kh&oacute;c vừa ng&aacute;p ng&aacute;p th&uacute;t th&iacute;t, Xa Sĩ Hữu mấy lần nhặt l&ecirc;n rồi lại đặt xuống, bỏ đi rồi lại ngo&aacute;i lại nh&igrave;n, đứa b&eacute; th&acirc;n m&igrave;nh đầy b&ugrave;n đất lạnh, tiếng kh&oacute;c yếu ớt, nếu kh&ocirc;ng ai cứu, chả mấy m&agrave; đứt sinh mệnh! Cắn răng, anh &ocirc;m đứa b&eacute; l&ecirc;n lần nữa, thở d&agrave;i n&oacute;i: &quot;Th&ocirc;i th&igrave; tao ăn g&igrave;, m&agrave;y ăn nấy!&quot;.<br /><br /><table border="0" width="534" class="ncode_imageresizer_warning" id="ncode_imageresizer_warning_7"><tbody><tr><td class="td1" width="20"><img src="images/statusicon/wol_error.gif" border="0" width="16" height="16" /></td><td class="td2">H&igrave;nh ảnh n&agrave;y đ&atilde; được thay đổi k&iacute;ch cỡ. Click v&agrave;o thanh n&agrave;y để xem to&agrave;n bộ h&igrave;nh ảnh.H&igrave;nh ảnh ban đầu l&agrave; k&iacute;ch cỡ 550x360 v&agrave; 21KB.</td></tr></tbody></table><img id="ncode_imageresizer_container_7" src="http://www.imageurlhost.com/images/xatuz3tevfodaycd6m61.jpg" border="0" width="534" height="350" /><br /><br />Xa Sĩ Hữu đặt t&ecirc;n cho đứa b&eacute; l&agrave; Xa Diễm, v&igrave; b&eacute; sinh ra v&agrave;o m&ugrave;a thu, đ&uacute;ng m&ugrave;a thu hoạch m&ugrave;a m&agrave;ng hoa tr&aacute;i đủ đầy. Đ&agrave;n &ocirc;ng một m&igrave;nh l&agrave;m bố, kh&ocirc;ng c&oacute; sữa mẹ, cũng kh&ocirc;ng c&oacute; tiền mua sữa bột, đ&agrave;nh b&oacute;n con những th&igrave;a ch&aacute;o hoa. V&igrave; thế, Xa Diễm từ nhỏ đ&atilde; c&ograve;i cọc, yếu đuối, lắm bệnh, nhưng l&agrave; một đứa trẻ v&ocirc; c&ugrave;ng ngoan v&agrave; hiểu biết. Xu&acirc;n đi xu&acirc;n lại, Xa Diễm như b&ocirc;ng hoa nhỏ tr&ecirc;n d&acirc;y Khổ Đằng, lớn kh&ocirc;n dần, v&ocirc; c&ugrave;ng th&ocirc;ng minh v&agrave; ngoan ngo&atilde;n.<br /><br />H&agrave;ng x&oacute;m đều n&oacute;i, những đứa trẻ bị bỏ rơi được nhặt về nu&ocirc;i, bao giờ tr&iacute; &oacute;c cũng kh&ocirc;n ngoan th&ocirc;ng minh hơn người. V&agrave; mọi người đều y&ecirc;u Xa Diễm. D&ugrave; em từ nhỏ đ&atilde; hay bệnh tật li&ecirc;n mi&ecirc;n, nhưng trong sự n&acirc;ng niu x&oacute;t thương của cha, em cũng lớn l&ecirc;n dần.<br /><br />Những đứa trẻ số phận đau khổ thường kh&aacute;c người. Từ l&uacute;c 5 tuổi, em rất biết &yacute; thức gi&uacute;p cha l&agrave;m việc nh&agrave;, giặt giũ quần &aacute;o, nấu cơm, cắt cỏ em đều biết l&agrave;m th&agrave;nh thạo. Em biết th&acirc;n phận m&igrave;nh kh&ocirc;ng được như những đứa trẻ con nh&agrave; người kh&aacute;c, trẻ con h&agrave;ng x&oacute;m c&oacute; bố c&oacute; mẹ, nh&agrave; m&igrave;nh chỉ c&oacute; cha. Gia đ&igrave;nh nhỏ n&agrave;y do hai bố con lụi hụi chống đỡ x&acirc;y đắp, em cần phải thật ngoan thật ngoan, kh&ocirc;ng để cha lo lắng th&ecirc;m ch&uacute;t n&agrave;o, hoặc giận em một lần n&agrave;o.<br /><br />V&agrave;o học lớp Một, Xa Diệm biết m&igrave;nh phải cố gắng. Em xếp thứ Nhất trong lớp, l&agrave;m người cha m&ugrave; chữ của m&igrave;nh cũng mở m&agrave;y mở mặt với l&agrave;ng x&oacute;m. Em chưa bao giờ để cha phải thất vọng. Em h&aacute;t cho cha nghe, kể những chuyện vui vẻ ở trường cho cha nghe, những phiếu b&eacute; ngoan hay hoa điểm tốt em đều d&aacute;n l&ecirc;n v&aacute;ch tường. Đ&ocirc;i khi em bướng bỉnh ra những đề b&agrave;i kh&oacute; để bắt cha phải giải được... Mỗi l&uacute;c nh&igrave;n thấy cha cười, em đều vui sướng.<br /><br />D&ugrave; con kh&ocirc;ng c&oacute; mẹ, nhưng con c&oacute; thể sống vui vẻ c&ugrave;ng cha, đ&oacute; l&agrave; hạnh ph&uacute;c! <br /><br /><table border="0" width="245" class="ncode_imageresizer_warning" id="ncode_imageresizer_warning_2"><tbody><tr><td class="td1" width="20"><img src="images/statusicon/wol_error.gif" border="0" width="16" height="16" /></td><td class="td2">Click v&agrave;o thanh n&agrave;y để xem to&agrave;n bộ h&igrave;nh ảnh.</td></tr></tbody></table><img id="ncode_imageresizer_container_2" src="http://www.imageurlhost.com/images/85tute5xefnjpot7vtq8.jpg" border="0" width="245" height="350" /><br /><br />Lần đầu ti&ecirc;n trong đời được uống sữa, ảnh chụp sau khi Xa Diễm quay lại bệnh viện với số tiền được quy&ecirc;n g&oacute;p gi&uacute;p đỡ.<br /><br />Th&aacute;ng 5/2005, Xa Diễm thường bị chảy m&aacute;u cam. Một buổi s&aacute;ng ngủ dậy định rửa mặt, đột ngột em ph&aacute;t hiện cả chậu nước rửa mặt đ&atilde; biến th&agrave;nh m&agrave;u hồng. Nh&igrave;n kỹ, l&agrave; m&aacute;u mũi đang nhỏ giọt xuống, kh&ocirc;ng cầm m&aacute;u được. Kh&ocirc;ng c&ograve;n c&aacute;ch n&agrave;o kh&aacute;c, Xa Sĩ Hữu mang con đi ti&ecirc;m ở bệnh x&aacute; địa phương, nhưng kh&ocirc;ng ngờ, một vết mũi ti&ecirc;m b&eacute; t&iacute; x&iacute;u cũng chảy m&aacute;u m&atilde;i kh&ocirc;ng ngừng. Tr&ecirc;n đ&ugrave;i Xa Diễm cũng xuất hiện nhiều &quot;Vết ch&acirc;m kim đỏ&quot;. B&aacute;c sĩ n&oacute;i, &quot;Mau l&ecirc;n bệnh viện kh&aacute;m ngay!&quot;, đến được bệnh viện Th&agrave;nh Đ&ocirc;, đ&uacute;ng l&uacute;c bệnh viện đang đ&ocirc;ng người cấp cứu, Xa Diễm kh&ocirc;ng lấy được số thứ tự xếp h&agrave;ng kh&aacute;m. Xa Diễm ngồi một m&igrave;nh ngo&agrave;i ghế d&agrave;i, tay bịt mũi, hai đường m&aacute;u chảy th&agrave;nh h&agrave;ng dọc từ mũi xuống, nhuộm hồng cả nền nh&agrave;, cha em cảm thấy ngại ng&ugrave;ng, chỉ biết lấy c&aacute;i b&ocirc; đựng nước tiểu để hứng m&aacute;u, chỉ mười ph&uacute;t, c&aacute;i b&ocirc; đ&atilde; lưng nửa.<br /><br />B&aacute;c sĩ ph&aacute;t hiện ra, vội cuống qu&yacute;t &ocirc;m Xa Diễm đi kh&aacute;m. Sau khi kiểm tra, b&aacute;c sĩ ngay lập tức viết đơn Th&ocirc;ng b&aacute;o khẩn cấp bệnh t&igrave;nh của em. Xa Diễm mắc bệnh m&aacute;u trắng (Bạch cầu cấp - acute leucimia).<br /><br />Chi ph&iacute; điều trị căn bệnh n&agrave;y v&ocirc; c&ugrave;ng đắt đỏ, th&ocirc;ng thường điều trị cơ bản đ&atilde; cần 300 ngh&igrave;n Nh&acirc;n d&acirc;n tệ (tương đương 600 triệu VND), Xa Sĩ Hữu cho&aacute;ng v&aacute;ng.<br /><br />Nh&igrave;n con g&aacute;i nằm tr&ecirc;n giường bệnh, &ocirc;ng kh&ocirc;ng thể chần chừ suy nghĩ nữa, &ocirc;ng chỉ c&oacute; một &yacute; nghĩ: Cứu con!<br /><br /><table border="0" width="350" class="ncode_imageresizer_warning" id="ncode_imageresizer_warning_3"><tbody><tr><td class="td1" width="20"><img src="images/statusicon/wol_error.gif" border="0" width="16" height="16" /></td><td class="td2">Click v&agrave;o thanh n&agrave;y để xem to&agrave;n bộ h&igrave;nh ảnh.</td></tr></tbody></table><img id="ncode_imageresizer_container_3" src="http://www.imageurlhost.com/images/2tcr80lcswunwxc0c4nb.jpg" border="0" width="350" height="247" /><br /><br />Vay khắp bạn b&egrave; họ h&agrave;ng, chạy đ&ocirc;ng chạy t&acirc;y tiền chỉ như muối bỏ biển, so với số 300 ngh&igrave;n tệ cần c&oacute; sao xa vời. &Ocirc;ng quyết định b&aacute;n c&aacute;i duy nhất c&oacute; thể ra tiền l&agrave; căn nh&agrave; x&acirc;y bằng gạch mộc, gạch chưa nung của m&igrave;nh. Nhưng nh&agrave; th&igrave; qu&aacute; r&aacute;ch n&aacute;t, l&uacute;c đ&oacute; kh&ocirc;ng thể t&igrave;m ra ai muốn mua n&oacute;.<br /><br />Nh&igrave;n gương mặt gầy g&ograve; xơ x&aacute;c v&agrave; đ&ocirc;i mắt u uất của cha, Xa Diễm c&oacute; một cảm gi&aacute;c đau x&oacute;t. Một lần, Xa Diễm k&eacute;o tay cha lại, chưa n&oacute;i nhưng nước mắt đ&atilde; tr&agrave;o ra: 'Cha ơi, con muốn được chết...&quot;<br /><br />Đ&ocirc;i mắt Xa Sĩ Hữu kinh ngạc nh&igrave;n con g&aacute;i: &quot;Con mới 8 tuổi th&ocirc;i, v&igrave; sao con lại muốn chết?&quot;<br /><br />&quot;Con chỉ l&agrave; đứa b&eacute; bị bỏ rơi nhặt về, ai cũng bảo số con bạc bẽo, giờ bệnh n&agrave;y kh&ocirc;ng chữa được, cha cho con ra viện đi...&quot;<br /><br />Ng&agrave;y 18/5, bệnh nh&acirc;n t&aacute;m tuổi Xa Diễm thay mặt người cha m&ugrave; chữ, tự k&yacute; r&agrave;nh rọt t&ecirc;n v&agrave;o trong cuốn bệnh &aacute;n của ch&iacute;nh m&igrave;nh: &quot;Tự nguyện từ bỏ chữa trị cho Xa Diễm&quot;.<br /><br /><img id="ncode_imageresizer_container_1" src="http://www.imageurlhost.com/images/a3y1bdmqzrogr3rm68g4.jpg" border="0" width="260" height="207" /><br /><br />&quot;Em tự nguyện từ bỏ!&quot;<br /><br /><br />Đứa trẻ t&aacute;m tuổi tự lo hậu sự:<br /><br />&quot;H&ocirc;m đ&oacute; về nh&agrave;, một đứa trẻ từ nhỏ đến lớn chưa từng v&ograve;i vĩnh cha bất cứ điều g&igrave;, đ&atilde; đ&ograve;i cha hai y&ecirc;u cầu: Em muốn c&oacute; một tấm &aacute;o mới, v&agrave; em muốn được chụp một bức ảnh. Em giải th&iacute;ch cho cha: &quot;Sau n&agrave;y, khi con kh&ocirc;ng c&ograve;n nữa, nếu cha nhớ con, cha c&oacute; thể nh&igrave;n con ở trong ảnh&quot;.<br /><br />Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, cha Xa Sĩ Hữu nhờ người c&ocirc; đi c&ugrave;ng đưa ch&aacute;u l&ecirc;n thị trấn, ti&ecirc;u hết 30 tệ (60.000 VNĐ) mua một bộ quần &aacute;o mới, Xa Diễm tự m&igrave;nh chọn một chiếc quần cộc m&agrave;u hồng phấn, người c&ocirc; chọn cho Xa Diễm một chiếc v&aacute;y trắng chấm đỏ, nhưng khi mặc thử Xa Diễm mặc thử, thấy tiếc rẻ n&ecirc;n lại cởi ra. Ba người đi đến tiệm chụp ảnh, Xa Diễm mặc bộ đồ m&agrave;u hồng mới tinh, ng&oacute;n tay đưa ra h&igrave;nh chữ V, cố gắng mỉm cười, nhưng cuối c&ugrave;ng cũng kh&ocirc;ng k&igrave;m được để nước mắt chảy ra.<br /><br />Em đ&atilde; kh&ocirc;ng thể đến trường nữa, em x&aacute;ch c&aacute;i cặp đứng tr&ecirc;n con đường nhỏ đầu l&agrave;ng, mắt ươn ướt.<br /><br />Nếu kh&ocirc;ng c&oacute; một ph&oacute;ng vi&ecirc;n t&ecirc;n l&agrave; Truyền Diễm của tờ &quot;Th&agrave;nh Đ&ocirc; buổi chiều&quot;, th&igrave; chắc Xa Diễm sẽ chỉ như một phiến l&aacute; c&acirc;y kh&ocirc; rụng xuống, lẳng lặng bị cuốn đi theo gi&oacute;.<br /><br />C&ocirc; ph&oacute;ng vi&ecirc;n n&agrave;y sau khi biết tin từ bệnh viện, đ&atilde; viết một b&agrave;i b&aacute;o, kể lại to&agrave;n bộ c&acirc;u chuyện của Xa Diễm. Sau khi b&agrave;i b&aacute;o &quot;Đứa trẻ 8 tuổi tự lo hậu sự&quot; được đăng, cả th&agrave;nh phố Th&agrave;nh Đ&ocirc; đều bị cảm động, cả mạng Internet to&agrave;n Trung Quốc cũng cảm động, c&oacute; một phong tr&agrave;o lan truyền tr&ecirc;n khắp Trung Quốc, trong cả đời sống thật của thế giới người Hoa lẫn tr&ecirc;n mạng ảo, những người c&oacute; l&ograve;ng tốt bắt đầu quy&ecirc;n g&oacute;p để cứu sinh mệnh mong manh của c&ocirc; b&eacute;. Trong v&ograve;ng mười ng&agrave;y, con số quy&ecirc;n g&oacute;p từ to&agrave;n thể người Hoa đ&atilde; l&ecirc;n tới 560 ngh&igrave;n Nh&acirc;n d&acirc;n tệ, đủ để chi ph&iacute; phẫu thuật, v&agrave; hy vọng cuộc sống của Xa Diễm lại được thổi b&ugrave;ng l&ecirc;n từ bao nhi&ecirc;u tr&aacute;i tim nh&acirc;n &aacute;i. Sau khi tuy&ecirc;n bố kết th&uacute;c quy&ecirc;n g&oacute;p, vẫn c&ograve;n nhiều khoản tiền chuyển về t&agrave;i khoản quy&ecirc;n g&oacute;p. C&aacute;c b&aacute;c sĩ cũng cố sức, dốc hết sức lực v&agrave; t&agrave;i năng chuy&ecirc;n m&ocirc;n để cứu chữa cho Xa Diễm, tất cả h&agrave;ng triệu người đều hy vọng th&agrave;nh c&ocirc;ng.<br /><br /><table border="0" width="240" class="ncode_imageresizer_warning" id="ncode_imageresizer_warning_6"><tbody><tr><td class="td1" width="20"><img src="images/statusicon/wol_error.gif" border="0" width="16" height="16" /></td><td class="td2">Click v&agrave;o thanh n&agrave;y để xem to&agrave;n bộ h&igrave;nh ảnh.</td></tr></tbody></table><img id="ncode_imageresizer_container_6" src="http://www.imageurlhost.com/images/imom5ts92b9v1us4b9e.jpg" border="0" width="240" height="350" /><br /><br />Tr&ecirc;n internet, nhiều lời nhắn gửi: &quot;Xa Diễm, c&ocirc; b&eacute; y&ecirc;u qu&yacute; của t&ocirc;i, t&ocirc;i hy vọng em sớm mạnh khoẻ rời bệnh viện, t&ocirc;i cầu ch&uacute;c cho em quay lại trường học, t&ocirc;i mong mỏi em b&igrave;nh an lớn l&ecirc;n, t&ocirc;i khao kh&aacute;t t&ocirc;i sẽ được vui sướng tiễn em về nh&agrave; chồng...&quot;<br /><br />Ng&agrave;y 21/6, Xa Diễm, c&ocirc; b&eacute; đ&atilde; từ bỏ trị liệu quay về nh&agrave; chờ thần Chết, đ&atilde; lại được đưa về Th&agrave;nh Đ&ocirc;, v&agrave;o bệnh viện Nhi. Tiền c&oacute; rồi, sinh mệnh mỏng manh c&oacute; hy vọng v&agrave; c&oacute; l&yacute; do để tiếp tục được sống.<br /><br />Xa Diễm chịu đựng đợt ho&aacute; trị kh&oacute; chịu. Trong cửa k&iacute;nh, Xa Diễm nằm tr&ecirc;n giường truyền dịch, đầu giường đặt một chiếc ghế, ghế để một c&aacute;i &acirc;u nhựa, thỉnh thoảng em quay người sang đ&oacute; n&ocirc;n. Sự ki&ecirc;n cường cửa đứa b&eacute; khiến người lớn cũng kinh ngạc. B&aacute;c sĩ Từ Minh, người điều trị ch&iacute;nh cho em giải th&iacute;ch, giai đoạn ho&aacute; trị, đường ruột v&agrave; dạ dầy sẽ phản ứng k&iacute;ch liệt, thời gian đầu mới ho&aacute; trị, mỗi lần Xa Diệm n&ocirc;n đều nhiều, nửa &acirc;u, nhưng đến &quot;ho&quot; một tiếng cũng kh&ocirc;ng. Trong l&uacute;c kiểm tra tuỷ xương khi nhập viện, mũi ti&ecirc;m đ&acirc;m từ ngực, em &quot;kh&ocirc;ng kh&oacute;c, kh&ocirc;ng k&ecirc;u la, cũng kh&ocirc;ng chảy nước mắt, đến động đậy cũng kh&ocirc;ng d&aacute;m&quot;.<br /><br />Từ khi ra đời cho tới l&uacute;c chết, em kh&ocirc;ng c&oacute; được một ch&uacute;t x&iacute;u t&igrave;nh y&ecirc;u của mẹ. Khi b&aacute;c sĩ Từ Minh đề nghị: &quot;Xa Diễm, l&agrave;m con g&aacute;i b&aacute;c đi!&quot; mắt em s&aacute;ng rực l&ecirc;n, rồi nước mắt tu&ocirc;n xuống xối xả. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, khi b&aacute;c sĩ đến đầu giường bệnh, Xa Diễm bẽn lẽn gọi: &quot;Mẹ!&quot;. B&aacute;c sĩ lặng đi một ch&uacute;t, rồi từ từ mỉm cười, ngọt ng&agrave;o đ&aacute;p lại: &quot;Con g&aacute;i, ngoan lắm!&quot;<br /><br />Tất cả mọi người đều chờ đợi một ph&eacute;p lạ, tất cả đều hy vọng gi&acirc;y ph&uacute;t Xa Diễm được trở về với cuộc sống. Rất nhiều người từ th&agrave;nh phố v&agrave;o bệnh viện thăm em, tr&ecirc;n mạng nhiều người hỏi thăm em, số mệnh của Xa Diễm l&agrave;m mạng Internet xa lạ trở n&ecirc;n đầy ắp &aacute;nh s&aacute;ng.<br /><br />Trong ph&ograve;ng bệnh đầy hoa v&agrave; tr&aacute;i c&acirc;y, tr&agrave;n đầy hương thơm.<br /><br /><table border="0" width="350" class="ncode_imageresizer_warning" id="ncode_imageresizer_warning_4"><tbody><tr><td class="td1" width="20"><img src="images/statusicon/wol_error.gif" border="0" width="16" height="16" /></td><td class="td2">Click v&agrave;o thanh n&agrave;y để xem to&agrave;n bộ h&igrave;nh ảnh.</td></tr></tbody></table><img id="ncode_imageresizer_container_4" class="ncode_imageresizer_original" src="http://www.imageurlhost.com/images/a3iju2miyj8kpdi7cuq2.jpg" border="0" width="350" height="233" /><br /><br />Sau khi Xa Diễm mất, &ocirc;ng bố cũng kh&ocirc;ng giữ lại đồng quy&ecirc;n g&oacute;p n&agrave;o<br /><br /><br />Hai th&aacute;ng ho&aacute; trị, Xa Diễm qua được ch&iacute;n cửa &quot;Quỷ m&ocirc;n quan&quot;, sốc nhiễm tr&ugrave;ng, bệnh bại huyết septicemia, tan m&aacute;u, xuất huyết ồ ạt đường ti&ecirc;u ho&aacute;... lần n&agrave;o cũng &quot;hung ho&aacute; c&aacute;t&quot;. Những liệu tr&igrave;nh đều do c&aacute;c b&aacute;c sĩ huyết học Nhi h&agrave;ng đầu của tỉnh v&agrave; Trung Quốc chuẩn đo&aacute;n quyết định, hiệu quả rất khả quan. Bệnh m&aacute;u trắng căn bản đ&atilde; được khống chế. Tất cả đang chờ tin Xa Diễm l&agrave;nh bệnh.<br /><br />Nhưng những bệnh tật đi theo những t&aacute;c dụng phụ của ho&aacute; chất trị liệu rất đ&aacute;ng sợ. V&agrave; so với hầu hết những đứa trẻ bị bệnh m&aacute;u trắng kh&aacute;c, thể chất Xa Diễm rất yếu ớt. Sau đợt phẫu thuật, sức khoẻ Xa Diễm c&agrave;ng k&eacute;m.<br /><br />Buổi s&aacute;ng ng&agrave;y 20/8, em hỏi ph&oacute;ng vi&ecirc;n Truyền Diễm: &quot;D&igrave; ơi, xin d&igrave; cho con biết, v&igrave; sao mọi người quy&ecirc;n g&oacute;p tiền cho con?&quot;<br /><br />&quot;Bởi v&igrave; họ đều c&oacute; l&ograve;ng tốt!&quot;<br /><br />&quot;D&igrave; ơi, con cũng l&agrave;m người tốt.&quot;<br /><br />&quot;Bản th&acirc;n con đ&atilde; l&agrave; một người tốt. Những người tốt sẽ gi&uacute;p đỡ nhau, mới l&agrave;m n&ecirc;n những điều c&agrave;ng thiện lương.&quot;<br /><br />Xa Diễm m&oacute;c từ dưới gối ra một cuốn vở b&agrave;i tập, đưa cho Truyền Diễm: &quot;D&igrave; ơi, đ&acirc;y l&agrave; di ch&uacute;c của con...&quot;<br /><br />Ph&oacute;ng vi&ecirc;n Truyền Diễm kinh ngạc, vội v&atilde; mở vở ra, quả nhi&ecirc;n l&agrave; những việc Xa Diễm thu xếp hậu sự. Đ&acirc;y l&agrave; một đứa trẻ t&aacute;m tuổi sắp về c&otilde;i chết, nằm b&ograve; tr&ecirc;n giường bệnh d&ugrave;ng b&uacute;t ch&igrave; nắn n&oacute;t viết ba trang &quot;Di ch&uacute;c&quot;. V&igrave; em c&ograve;n nhỏ qu&aacute;, c&ograve;n nhiều chữ H&aacute;n chưa học n&ecirc;n chưa viết được hết, c&ograve;n c&oacute; những chữ viết sai. Xem c&oacute; thể biết em kh&ocirc;ng thể viết một mạch bức thư n&agrave;y, m&agrave; viết s&aacute;u đoạn. Mở đầu l&agrave; &quot;D&igrave; Truyền Diễm&quot;, kết th&uacute;c l&agrave; &quot;Tạm biệt d&igrave; Truyền Diễm&quot;. Suốt cả bức thư, chữ &quot;D&igrave; Truyền Diễm&quot; xuất hiện 7 lần, v&agrave; 9 lần gọi tắt l&agrave; D&igrave;. Ph&iacute;a sau 16 chữ xưng h&ocirc; n&agrave;y, tất cả l&agrave; những điều &quot;nhờ vả d&igrave; l&agrave;m hộ&quot; khi em l&igrave;a đời. V&agrave; c&ograve;n cả lời muốn qua ph&oacute;ng vi&ecirc;n &quot;cảm ơn&quot; v&agrave; &quot;tạm biệt&quot; với cả thế giới.<br /><br />&quot;Tạm biệt d&igrave;, ch&uacute;ng ta sẽ gặp nhau trong mơ. D&igrave; Truyền Diễm, nh&agrave; cha con sắp sập rồi. Cha đừng buồn, xin cha cũng đừng nhảy lầu. D&igrave; Truyền Diễm xin d&igrave; tr&ocirc;ng coi bố con. D&igrave; ơi, c&aacute;i tiền của con cho trường con một &iacute;t &iacute;t, cảm ơn d&igrave; chuyển lời cảm tạ tới Hội trưởng Hội Hồng thập tự. Con chết xong, mang hết chỗ tiền c&ograve;n lại chia ra cho những người mắc bệnh giống con, gi&uacute;p họ đỡ bị bệnh hơn...&quot;<br /><br />Bức di ch&uacute;c l&agrave;m Truyền Diễm gi&agrave;n giụa nước mắt, kh&oacute;c kh&ocirc;ng th&agrave;nh tiếng.<br /><br /><br />Con đ&atilde; từng được sống, con rất ngoan<br /><br />Ng&agrave;y 22/8, v&igrave; đường ti&ecirc;u ho&aacute; xuất huyết, dường như suốt một th&aacute;ng trời Xa Diễm kh&ocirc;ng được ăn m&agrave; chỉ sống bằng dịch truyền. V&agrave; lần đầu ti&ecirc;n em &quot;ăn vụng&quot;, em bẻ một mẩu nhỏ m&igrave; ăn liền kh&ocirc; bỏ v&agrave;o mồm. Ngay lập tức đường ruột của em xuất huyết nghi&ecirc;m trọng, b&aacute;c sĩ y t&aacute; khẩn cấp truyền m&aacute;u, truyền dịch cho em...<br /><br />Nh&igrave;n Xa Diễm đau bụng lăn lộn, b&aacute;c sĩ v&agrave; y t&aacute; đều bật kh&oacute;c. Tất cả mọi người đều muốn g&aacute;nh đau cho em, nhưng, kh&ocirc;ng thể l&agrave;m g&igrave; được.<br /><br />T&aacute;m tuổi. Xa Diễm đ&atilde; tho&aacute;t được cơn bệnh tật qu&aacute;i &aacute;c, v&agrave; ra đi an l&agrave;nh.<br /><br />Kh&ocirc;ng ai chấp nhận sự thật. Ph&oacute;ng vi&ecirc;n Truyền Diễm vuốt vuốt gương mặt b&eacute; x&iacute;u lạnh dần đi của c&ocirc; b&eacute;, kh&oacute;c kh&ocirc;ng th&agrave;nh tiếng, gương mặt sẽ kh&ocirc;ng bao giờ gọi c&ocirc; l&agrave; D&igrave; nữa, cũng sẽ kh&ocirc;ng bao giờ cười nữa.<br /><br />Mạng TứXuy&ecirc;nonline , mạng 163 (mạng Internet nổi tiếng nhất TQ) ngập trong nước mắt, mạng Xinhuanet to&agrave;n nước mắt. &quot;Đau l&ograve;ng đến kh&ocirc;ng thể thở được&quot; sau đầu đề topic đ&oacute; l&agrave; h&agrave;ng vạn lời nhắn cảm x&uacute;c của c&aacute;c c&ocirc;ng d&acirc;n mạng TQ. Hoa viếng, điếu văn, một người đ&agrave;n &ocirc;ng trung ni&ecirc;n khẽ n&oacute;i: &quot;Con, con vốn l&agrave; một thi&ecirc;n sứ nhỏ tr&ecirc;n trời, con đ&atilde; dang đ&ocirc;i c&aacute;nh, th&ocirc;i con cứ ngoan ngo&atilde;n bay đi..&quot;<br /><br />Ng&agrave;y 26/8, tang lễ diễn ra dưới một cơn mưa nhỏ, Nh&agrave; tang lễ ở ngoại th&agrave;nh ph&iacute;a Đ&ocirc;ng của th&agrave;nh phố Th&agrave;nh Đ&ocirc; chật n&iacute;ch những người d&acirc;n Th&agrave;nh Đ&ocirc; đi viếng với nước mắt rưng rưng. Họ đều l&agrave; những &quot;người cha, người mẹ&quot; của Xa Diễm m&agrave; Xa Diễm chưa c&oacute; dịp gặp mặt. Để đứa b&eacute; mới sinh ra đời đ&atilde; bị vứt bỏ, đ&atilde; mắc bệnh m&aacute;u trắng, đ&atilde; từ bỏ chữa trị, đ&atilde; chết... kh&ocirc;ng c&ograve;n c&ocirc; đơn nữa. Rất nhiều &quot;Cha-mẹ&quot; đội mưa tiễn theo sau chiếc quan t&agrave;i b&eacute; nhỏ.<br /><br />Bức ảnh tr&ecirc;n đầu Entry trong blog Trang Hạ đ&atilde; chụp bia mộ của Xa Diễm: Một bức ảnh Xa Diễm cười m&iacute;m m&iacute;m, tay cầm một b&ocirc;ng hoa dại b&eacute; x&iacute;u. Mặt ch&iacute;nh của bia chỉ ghi vỏn vẹn: &quot; Con đ&atilde; từng được sống, con rất ngoan! (1996.11.30-2005-8.22)&quot;<br /><br />Mặt sau bia c&oacute; ghi v&agrave;i lời đơn giản giới thiệu th&acirc;n thế Xa Diễm, c&acirc;u cuối c&ugrave;ng l&agrave;: &quot;Trong những năm Em sống, Em đ&atilde; được nhận những ấm &aacute;p của con người. Xin Em y&ecirc;n nghỉ, thi&ecirc;n đường c&oacute; Em n&ecirc;n thi&ecirc;n đường c&agrave;ng đẹp đẽ.&quot;<br /><br />Theo đ&uacute;ng ch&uacute;c thư, 540.000 Nh&acirc;n d&acirc;n tệ c&ograve;n thừa lại chia th&agrave;nh những tặng vật chia cho những em b&eacute; kh&aacute;c bị mắc bệnh m&aacute;u trắng. Bệnh viện c&ograve;n ghi lại t&ecirc;n của 7 bệnh nh&acirc;n Nhi n&agrave;y, Dương T&acirc;m L&acirc;m, Từ L&ecirc;, Ho&agrave;ng Ch&iacute; Cường, Lưu Linh Lộ, Trương Vũ Tiệp, Cao Kiện, Vương Kiệt. Những bệnh nh&acirc;n n&agrave;y lớn nhất l&agrave; 19 tuổi, nhỏ nhất l&agrave; 2 tuổi, đều l&agrave; những em gia đ&igrave;nh qu&aacute; ngh&egrave;o, đang gi&atilde;y dụa giữa sự sống v&agrave; c&aacute;i chết.<br /><br />Ng&agrave;y 24/9, ca phẫu thuật đầu ti&ecirc;n th&agrave;nh c&ocirc;ng d&agrave;nh cho bệnh nh&acirc;n được nhận viện ph&iacute; từ Xa Diễm, l&agrave; c&ocirc; b&eacute; Từ L&ecirc; ở bệnh viện Hoa T&acirc;y. Sau phẫu thuật, Từ L&ecirc; mỉm cười với gương mặt trắng xanh, n&oacute;i: &quot;Xa Diễm, hay y&ecirc;n nghỉ, về sau n&agrave;y, bia mộ của ch&uacute;ng t&ocirc;i cũng sẽ ghi th&ecirc;m một d&ograve;ng như nhau: &quot;T&ocirc;i đ&atilde; từng đến trong đời n&agrave;y, v&agrave; t&ocirc;i rất ngoan!&quot;<br /><br /><br /><br /><br /><br /><br />Thật l&ograve;ng ch&uacute;c em được an nghỉ nơi thi&ecirc;n đường. Nơi d&agrave;nh ri&ecirc;ng cho những tấm l&ograve;ng như em! <img class="inlineimg" src="images/smilies/(10).gif" border="0" title="(10)" width="28" height="30" /><br/>Tags - <a href="http://zing9x.com/tags/xa/" rel="tag">xa</a> , <a href="http://zing9x.com/tags/le/" rel="tag">le</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/giup-duoc-nguoi-khac-la-hanh-phuc---/</link>
<title><![CDATA[Giúp được người khác là hạnh phúc... ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 28 Feb 2009 08:13:33 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/giup-duoc-nguoi-khac-la-hanh-phuc---/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="font-size: x-small">&nbsp;</span> <div align="center"><span style="font-size: x-small"><img src="http://muctim.com.vn/article/media/2009/2-24/27420//giupdo.jpg" border="0" width="370" height="285" /></span></div><span style="font-size: x-small"><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana">Từ c&acirc;u chuyện &ldquo;T&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng chạy đến&rdquo; của bạn Ngọc Thảo (MT 873), MT tiếp tục nhận được nhiều &yacute; kiến phản hồi, chia sẻ của bạn đọc&hellip;</span></span><br /></span><blockquote><blockquote><blockquote><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana"><br /><span style="font-size: x-small"><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana"><strong>* Đức Thịnh </strong>(19 tuổi, Lớp 11, TTGDTX Chu Văn An)</span></span><br /><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana">M&igrave;nh l&agrave; người kh&aacute; dị ứng với c&aacute;c vụ tai nạn, gặp tai nạn l&agrave; m&igrave;nh chạy thật nhanh. M&igrave;nh sợ phải thấy người ta trong t&igrave;nh trạng ngắc ngoải, vật v&atilde;. Nhưng rồi ch&iacute;nh m&igrave;nh lại gặp tai nạn! Lần đ&oacute;, m&igrave;nh mượn xe ba đến nh&agrave; bạn chơi, kh&ocirc;ng may đụng phải một xe m&aacute;y đằng trước. Xe m&igrave;nh đổ &agrave;o xuống. Đến khi m&igrave;nh mở mắt ra th&igrave; chiếc xe bị đụng đ&atilde; biến mất. May qu&aacute;! M&igrave;nh chưa kịp mừng th&igrave; nhận ra to&agrave;n th&acirc;n đau &ecirc; ẩm, kh&ocirc;ng nhấc người l&ecirc;n được. 1 người chạy qua, 2 người chạy qua&hellip; l&uacute;c n&agrave;y, tr&ocirc;ng họ sao m&agrave; v&ocirc; cảm giống m&igrave;nh thế!</span></span><br /><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana">Trong l&uacute;c m&igrave;nh tuyệt vọng th&igrave; c&oacute; hai anh dừng xe lại. Hai anh đỡ c&aacute;i xe v&agrave; m&igrave;nh l&ecirc;n, hỏi m&igrave;nh c&oacute; sao kh&ocirc;ng. C&oacute; người gi&uacute;p , m&igrave;nh định thần trở lại, tuy ch&acirc;n tay trầy xước nhưng vẫn c&oacute; thể tự l&aacute;i xe về được. Hai anh chạy c&ugrave;ng m&igrave;nh một l&uacute;c, thấy m&igrave;nh kh&ocirc;ng sao mới ch&agrave;o v&agrave; đi. L&uacute;c ấy, m&igrave;nh mới thấm gi&uacute;p được ai đ&oacute; sẽ đem lại cho người ta niềm hạnh ph&uacute;c thế n&agrave;o. Từ đ&oacute;, m&igrave;nh đ&atilde; thay đổi.</span></span><br /><br /><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana"><strong>* Bảo Ngọc </strong>(Bảo Lộc, L&acirc;m Đồng, nbn_...@yahoo.com)</span></span><br /><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana">Nếu gặp tai nạn m&agrave; xung quanh kh&ocirc;ng c&oacute; ai th&igrave; m&igrave;nh sẵn s&agrave;ng gi&uacute;p, nhưng đ&atilde; c&oacute; nhiều người v&agrave;o gi&uacute;p rồi th&igrave; m&igrave;nh sẽ đi. M&igrave;nh thấy khi tai nạn xảy ra, mọi người bu lại rất đ&ocirc;ng nhưng thường xem nhiều hơn gi&uacute;p. Đ&ocirc;i khi c&ograve;n kẹt xe v&igrave; t&iacute;nh hiếu kỳ của mọi người nữa. M&igrave;nh nghĩ, nếu gi&uacute;p được th&igrave; dừng lại, kh&ocirc;ng th&igrave; n&ecirc;n đi. Gi&uacute;p được người bị nạn l&agrave; hạnh ph&uacute;c nhưng kh&ocirc;ng g&acirc;y ảnh hưởng cho những người cứu nạn cũng l&agrave; việc c&oacute; &yacute; nghĩa.</span></span><br /></span><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana"><div align="center"><span style="color: #532f93"><span style="font-size: x-small; font-family: Verdana"><div align="center"><strong>Kh&ocirc;ng thể bỏ mặc</strong></div></span></span><span style="font-size: x-small"><span style="color: #532f93"><span style="font-family: Verdana">Chiều muộn h&ocirc;m đ&oacute;, m&igrave;nh đi chợ c&ugrave;ng đứa bạn. Đến ng&atilde; ba, m&igrave;nh tr&ocirc;ng thấy một người đ&agrave;n &ocirc;ng nằm sấp mặt ngay dưới lề đường, người &ocirc;ng ta bị &ldquo;kẹt&rdquo; trong chiếc xe đạp. M&igrave;nh chẳng biết &ocirc;ng ta t&eacute; v&agrave; nằm trong tư thế đ&oacute; đ&atilde; bao l&acirc;u, nhưng dường như chẳng ai c&oacute; &yacute; định đỡ &ocirc;ng dậy. M&igrave;nh c&ugrave;ng người bạn nhấc &ocirc;ng ra khỏi xe v&agrave; k&eacute;o l&ecirc;n lề dường. Khi ấy, v&agrave;i người hiếu kỳ bu lại, c&oacute; người n&oacute;i bọn m&igrave;nh dư hơi, mấy thằng say quan t&acirc;m l&agrave;m chi cho mệt! Th&igrave; ra &ocirc;ng ta bị say. Bạn m&igrave;nh gợi &yacute; lục t&uacute;i &ocirc;ng xem c&oacute; giấy tờ, số điện thoại g&igrave; kh&ocirc;ng để b&aacute;o cho người th&acirc;n biết m&agrave; đưa &ocirc;ng ấy về, lỡ tr&uacute;ng gi&oacute; th&igrave; nguy. Thấy b&oacute;p &ocirc;ng c&oacute; một số điện thoại, m&igrave;nh liền gọi. Giọng một người đ&agrave;n &ocirc;ng, &ocirc;ng n&agrave;y n&oacute;i l&agrave; bạn, sẽ đến ngay. Nhưng bọn m&igrave;nh đợi m&atilde;i chẳng c&oacute; ai đến, gọi lại th&igrave; m&aacute;y đ&atilde; bị kh&oacute;a&hellip; M&igrave;nh v&agrave; đứa bạn chẳng biết l&agrave;m g&igrave; hơn l&agrave; cho &ocirc;ng ta uống một &iacute;t nước chanh của một qu&aacute;n gần đ&oacute;, &ocirc;ng c&oacute; vẻ kh&aacute; hơn. Nhưng khi m&igrave;nh đề nghị được k&eacute;o &ocirc;ng l&ecirc;n hi&ecirc;n nh&agrave; của một v&agrave;i người d&acirc;n gần đ&oacute; th&igrave; kh&ocirc;ng ai chịu, họ sợ phiền phức, sợ &ocirc;ng ta chết ở nh&agrave; họ. M&igrave;nh thấy họ thật v&ocirc; t&acirc;m, d&ugrave; sao &ocirc;ng ta cũng l&agrave; một con người, d&ugrave; l&agrave; người đang say&hellip; Trời lại c&oacute; vẻ sắp mưa, bọn m&igrave;nh k&eacute;o &ocirc;ng ta v&agrave;o s&aacute;t m&aacute;i hi&ecirc;n, gửi gi&uacute;p chiếc xe đạp v&agrave;o tiệm internet kế b&ecirc;n v&agrave; dặn những người gần đ&oacute; chỉ cho &ocirc;ng ta khi &ocirc;ng tỉnh. Đ&oacute; l&agrave; tất cả những g&igrave; bọn m&igrave;nh c&oacute; thể l&agrave;m được khi xung quanh những tiếng ch&ecirc; cười nhiều hơn l&agrave; sự đồng cảm, chung tay&hellip; Rồi bọn m&igrave;nh tiếp tục đi chợ nhưng t&acirc;m trạng th&igrave; buồn, kh&ocirc;ng y&ecirc;n. S&aacute;ng mai ra, hỏi b&aacute;c xe &ocirc;m, biết &ocirc;ng ta đ&atilde; tỉnh v&agrave; lấy xe về, m&igrave;nh mới thở ph&agrave;o nhẹ nh&otilde;m. &Ocirc;ng kh&ocirc;ng bị sao hết, chỉ xỉn, rồi t&eacute;, rồi ngủ, rồi tỉnh&hellip; M&igrave;nh nghĩ thế l&agrave; may mắn cho &ocirc;ng ta chứ nếu kh&ocirc;ng, &ocirc;ng ta chết th&igrave; biết tr&aacute;ch ai: sự v&ocirc; cảm của mọi người hay do say xỉn th&igrave; r&aacute;ng m&agrave; chịu?..</span></span><br /></span></div></span></span></span></span></blockquote></blockquote></blockquote>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/hay-goi-cho-toi---y-nghia-cua-mot-tinh-ban/</link>
<title><![CDATA[Hãy gọi cho Tôi - ý nghĩa của một tình bạn]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Wed, 25 Feb 2009 07:41:02 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/hay-goi-cho-toi---y-nghia-cua-mot-tinh-ban/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<object width='463' height='269'><param name='movie' value ='http://static.timnhanh.com/yumemusic/flashplayer/flsongblog.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/0/35A8B16D/99e3bbf86d8c5a5e4295439ef04c9062/1061830/187242662.xml&getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/&amp;colorAux=0x9B9B9B&amp;colorMain=0xffffff'></param><param name='wmode' value='transparent'><param name='allowscriptaccess' value='always'></param><embed src='http://static.timnhanh.com/yumemusic/flashplayer/flsongblog.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/0/35A8B16D/99e3bbf86d8c5a5e4295439ef04c9062/1061830/187242662.xml&getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/&amp;colorAux=0x9B9B9B&amp;colorMain=0xffffff' type='application/x-shockwave-flash' width='463' height='269' wmode='transparent' allowscriptaccess='always'></embed></object>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/chia-tay/</link>
<title><![CDATA[Chia tay]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Sat, 21 Feb 2009 08:54:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/chia-tay/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br/> <br/>.. Chia tay chỉ là bắt đầu cho một sự bắt đầu mới ...<br/>Có người bảo chia tay là khoảnh khắc nặng nề nhất của cuộc đời, nhất là chia tay người mình yêu thương. Nhưng nếu chia tay là sự giải thoát cho cả hai thì tại sao không chia tay, để bắt đầu cuộc sống mới. Chia tay không phải là ngừng yêu thương. Cũng như thất bại chỉ là sự trì hoãn thành công, là thành công đến muộn mà thôi. Có hai người rất yêu thương nhau, nhưng rồi cuộc sống chẳng trọn vẹn như người ta vẫn muốn, mối bất hòa vì cuộc sống kéo họ ra xa nhau, và họ chia tay. Nhưng họ vẫn là những người yêu nhau nhất trên cuộc đời này. Chỉ cần biết còn yêu nhau là đủ.<br/>Có thể không còn đi chung một con đường...<br/>Có thể không còn bên nhau sẻ chia bất cứ lúc nào...<br/>Có thể không còn tựa vai nhau khi buồn...<br/>Có thể không còn siết chặt tay nhau trên đường đời...<br/>Có thể không còn chung một tương lai, mơ về một mái ấm...<br/><br/><br/><br/>Nhưng điều ấy không có nghĩa là, Không:<br/>Lo lắng cho nhau<br/>Quan tâm nhau<br/>Giúp đỡ nhau<br/>Và yêu nhau<br/>Đừng nghĩ sự chia tay là điều gì buồn bã, chỉ là chút hương vị của cuộc đời, là một chút sắc màu cho cuộc sống này...<br/>Thà chia tay mà trong tim có nhau<br/>Còn hơn ở bên nhau mà lạc lõng, xa lạ<br/>Thà chia tay mà vui vẻ cùng nhau<br/>Còn hơn ở bên nhau mà dằn vặt lẫn nhau<br/>Thà chia tay mà gặp nhau bình thản<br/>Còn hơn ở bên nhau mà cứ tránh mặt nhau<br/>Thà chia tay mà cố gắng sống tốt vì nhau<br/>Còn hơn ở bên nhau mà ngày càng tệ đi<br/>Chia tay không phải là bi quan<br/>Nhưng không khuyến khích ai đang hạnh phúc mà chia tay....
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/cay--la-va-gio/</link>
<title><![CDATA[Cây, Lá và Gió]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Wed, 14 Jan 2009 14:01:45 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/cay--la-va-gio/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: purple"><span style="color: #000000"><strong>C&acirc;y<br /></strong><br />L&yacute; do t&ocirc;i được gọi l&agrave; c&acirc;y l&agrave; v&igrave; t&ocirc;i th&iacute;ch vẽ c&acirc;y, một thời gian d&agrave;i, t&ocirc;i vẽ một c&aacute;i c&acirc;y nhỏ ở g&oacute;c những bức tranh của t&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; từng hẹn h&ograve; với năm c&ocirc; g&aacute;i khi t&ocirc;i c&ograve;n học dự bị đại học, trong số đ&oacute; c&oacute; một người t&ocirc;i rất mến, rất mến nhưng lại kh&ocirc;ng c&oacute; can đảm để quen c&ocirc; ấy. C&ocirc; ấy kh&ocirc;ng c&oacute; khu&ocirc;n mặt xinh đẹp, kh&ocirc;ng c&oacute; những ng&oacute;n tay thon d&agrave;i, kh&ocirc;ng c&oacute; một ngọai h&igrave;nh nổi bật, c&ocirc; ấy l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i hết sức b&igrave;nh thường.<br />T&ocirc;i th&iacute;ch c&ocirc; ấy, thật sự th&iacute;ch c&ocirc; ấy, t&ocirc;i th&iacute;ch sự ng&acirc;y thơ, th&iacute;ch n&eacute;t tinh nghịch, th&iacute;ch sự dễ thương , th&ocirc;ng minh v&agrave; yếu ớt của c&ocirc; ấy. L&yacute; do m&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng quen với c&ocirc; ấy l&agrave; v&igrave; t&ocirc;i nghĩ người qu&aacute; b&igrave;nh thường như c&ocirc; ấy th&igrave; kh&ocirc;ng hợp với t&ocirc;i. T&ocirc;i cũng sợ rằng khi quen nhau rồi th&igrave; những t&igrave;nh cảm tốt đẹp t&ocirc;i d&agrave;nh cho c&ocirc; ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ l&agrave;m tổn thương c&ocirc; ấy. T&ocirc;i nghĩ rằng nếu c&ocirc; ấy thật sự d&agrave;nh cho t&ocirc;i th&igrave; cuối c&ugrave;ng c&ocirc; ấy cũng sẽ l&agrave; của t&ocirc;i v&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng việc g&igrave; phải từ bỏ mọi thứ v&igrave; c&ocirc; ấy. L&yacute; do cuối c&ugrave;ng đ&atilde; khiến c&ocirc; ấy ở b&ecirc;n cạnh t&ocirc;i suốt 3 năm. C&ocirc; ấy nh&igrave;n t&ocirc;i theo đuổi những c&ocirc; g&aacute;i kh&aacute;c v&agrave;.. t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m c&ocirc; ấy kh&oacute;c suốt 3 năm đ&oacute;&hellip;<br /><br />C&ocirc; ấy muốn l&agrave;m một diễn vi&ecirc;n giỏi nhưng t&ocirc;i lại l&agrave; một đạo diễn v&ocirc; c&ugrave;ng khắt khe. Khi t&ocirc;i h&ocirc;n người bạn g&aacute;i thứ 2 th&igrave; c&ocirc; ấy từ đ&acirc;u đi tới, c&ocirc; ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười v&agrave; n&oacute;i &ldquo;cứ tự nhi&ecirc;n&rdquo; trước khi chạy đi. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, mắt c&ocirc; ấy sưng như một hạt dẻ. T&ocirc;i cố t&igrave;nh kh&ocirc;ng hiểu l&yacute; do tại sao c&ocirc; ấy kh&oacute;c v&agrave; chọc c&ocirc; ấy suốt ng&agrave;y h&ocirc;m đ&oacute;. Khi mọi người đi về hết, c&ocirc; ấy ngồi kh&oacute;c một m&igrave;nh trong lớp. C&ocirc; ấy kh&ocirc;ng biết t&ocirc;i quay trở về lớp để lấy đồ &hellip;v&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; ngồi nh&igrave;n c&ocirc; ấy kh&oacute;c hơn một tiếng<br /><br />Người bạn g&aacute;i thứ tư của t&ocirc;i kh&ocirc;ng th&iacute;ch c&ocirc; ấy. C&oacute; một lần hai người đ&atilde; c&atilde;i nhau, t&ocirc;i biết theo t&iacute;nh c&aacute;ch của c&ocirc; ấy , c&ocirc; ấy chắc chắn kh&ocirc;ng phải l&agrave; người g&acirc;y chuyện nhưng t&ocirc;i vẫn đứng về ph&iacute;a bạn g&aacute;i m&igrave;nh. T&ocirc;i mắng c&ocirc; ấy, c&ocirc; ấy đ&atilde; nh&igrave;n t&ocirc;i với một &aacute;nh mắt thật sự shock, t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng quan t&acirc;m đến cảm gi&aacute;c của c&ocirc; ấy v&agrave; bỏ đi với bạn g&aacute;i của m&igrave;nh<br /><br />Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, c&ocirc; ấy vẫn cười giỡn với t&ocirc;i như kh&ocirc;ng c&oacute; chuyện g&igrave; xảy ra, t&ocirc;i biết c&ocirc; ấy bị tổn thương nhưng t&ocirc;i nghĩ c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng biết, t&ocirc;i cũng đau như c&ocirc; ấy vậy.<br /><br />Khi t&ocirc;i chia tay với người bạn g&aacute;i thứ 5, t&ocirc;i đ&atilde; hẹn h&ograve; với c&ocirc; ấy, sau khi đi chơi được v&agrave;i ng&agrave;y t&ocirc;i n&oacute;i với c&ocirc; ấy t&ocirc;i c&oacute; chuyện muốn n&oacute;i cho c&ocirc; ấy, c&ocirc; ấy nh&igrave;n t&ocirc;i v&agrave; cũng n&oacute;i l&agrave; c&oacute; chuyện muốn n&oacute;i cho t&ocirc;i biết. T&ocirc;i n&oacute;i cho c&ocirc; ấy nghe về việc t&ocirc;i chia tay v&agrave; c&ocirc; ấy n&oacute;i cho t&ocirc;i hay l&agrave; c&ocirc; ấy bắt đầu quen người con trai kh&aacute;c. T&ocirc;i biết người đ&oacute; l&agrave; ai, người đ&oacute; đ&atilde; theo đuổi c&ocirc; ấy một thời gian d&agrave;i, một người con trai rất dễ thương, năng động v&agrave; đầy sức sống. Việc người đ&oacute; th&iacute;ch c&ocirc; ấy đ&atilde; được b&agrave;n t&aacute;n trong trường một thời gian d&agrave;i.<br /><br />T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể n&oacute;i cho c&ocirc; ấy biết l&agrave; tim t&ocirc;i đau như thế n&agrave;o, t&ocirc;i chỉ cười v&agrave; ch&uacute;c mừng c&ocirc; ấy. Khi t&ocirc;i về tới nh&agrave;, tim t&ocirc;i đau đến nỗi t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể đứng vững nổi nữa, giống như c&oacute; một tảng đ&aacute; đ&egrave; nặng l&ecirc;n ngực t&ocirc;i, T&ocirc;i kh&ocirc;ng thở nổi, muốn h&eacute;t thật to nhưng kh&ocirc;ng thể. Nước mắt rơi xuống, t&ocirc;i gục ng&atilde; v&agrave; kh&oacute;c.Đ&atilde; bao nhi&ecirc;u lần t&ocirc;i nh&igrave;n thấy c&ocirc; ấy kh&oacute;c v&igrave; một người đ&agrave;n &ocirc;ng cũng kh&ocirc;ng chịu hiểu cho cảm gi&aacute;c của c&ocirc; ấy?<br /><br />Sau khi tốt nghiệp, t&ocirc;i cứ đọc m&atilde;i c&aacute;i sms được gửi 10 ng&agrave;y sau đ&oacute;&nbsp; &ldquo;l&aacute; rời c&acirc;y l&agrave; v&igrave; gi&oacute; cuốn đi hay l&agrave; v&igrave; c&acirc;y kh&ocirc;ng giữ l&aacute; lại&rdquo;<br /><br /><br /></span><span style="color: #000000"><strong>L&aacute;<br /></strong><br />Suốt thời c&ograve;n học dự bị đại học, t&ocirc;i rất th&iacute;ch đi nhặt l&aacute;, tại sao ư? Tại v&igrave; t&ocirc;i thấy để một c&aacute;i l&aacute; rời khỏi c&aacute;i c&acirc;y m&agrave; n&oacute; đ&atilde; dựa dẫm l&acirc;u như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, t&ocirc;i lu&ocirc;n ở rất gần một người con trai, kh&ocirc;ng phải l&agrave; bạn trai đ&acirc;u&hellip; chỉ l&agrave; bạn b&egrave; th&ocirc;i. Khi anh ấy c&oacute; người bạn g&aacute;i đầu ti&ecirc;n. T&ocirc;i học được một cảm gi&aacute;c m&agrave; trước giờ t&ocirc;i nghĩ l&agrave; m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể c&oacute; &ndash; Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đ&oacute; kh&ocirc;ng thể diễn tả bằng lời, giống như l&agrave; cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đ&oacute; 2 th&aacute;ng th&igrave; họ chia tay, t&ocirc;i chưa kịp vui mừng th&igrave; anh ấy lại quen tiếp một người con g&aacute;i kh&aacute;c<br />T&ocirc;i th&iacute;ch anh ấy v&agrave; t&ocirc;i biết rằng anh ấy cũng th&iacute;ch t&ocirc;i. Nhưng tại sao anh ấy lại kh&ocirc;ng hề biểu hiện? Tại sao anh ấy th&iacute;ch t&ocirc;i m&agrave; lại kh&ocirc;ng chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy c&oacute; bạn g&aacute;i mới l&agrave; một lần tim t&ocirc;i đau nh&oacute;i. Thời gian tr&ocirc;i qua, tim t&ocirc;i đ&atilde; v&igrave; anh ấy m&agrave; tổn thương rất nhiều. T&ocirc;i bắt đầu tin rằng đ&acirc;y chỉ l&agrave; t&igrave;nh cảm đơn phương của m&igrave;nh t&ocirc;i m&agrave; th&ocirc;i.Nhưng nếu anh ấy kh&ocirc;ng th&iacute;ch t&ocirc;i th&igrave; tại sao lại đối xử tốt với t&ocirc;i như vậy. N&oacute; kh&aacute;c xa với việc anh ấy l&agrave;m v&igrave; t&igrave;nh bạn. Th&iacute;ch một người sao m&agrave; khổ như vậy. T&ocirc;i c&oacute; thể biết anh ấy th&iacute;ch g&igrave;, biết sở th&iacute;ch của anh ấy, nhưng t&igrave;nh cảm anh ấy d&agrave;nh cho t&ocirc;i th&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể hiểu được v&agrave; t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng thể n&agrave;o mở lời được.<br />Trừ việc đ&oacute; ra, t&ocirc;i vẫn muốn được ở b&ecirc;n cạnh anh cấy, quan t&acirc;m anh ấy, chăm s&oacute;c anh ấy v&agrave; y&ecirc;u anh ấy, hi vọng một ng&agrave;y đẹp trời n&agrave;o đ&oacute; anh ấy sẽ thay đổi v&agrave; y&ecirc;u t&ocirc;i, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đ&ecirc;m, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho m&igrave;nh&hellip; T&ocirc;i biết cho d&ugrave; anh ấy bận thế n&agrave;o, anh ấy cũng sẽ d&agrave;nh thời gian cho t&ocirc;i. Bởi v&igrave; như vậy n&ecirc;n t&ocirc;i đ&atilde; chờ anh ấy. 3 năm thật kh&oacute; m&agrave; tr&ocirc;i qua v&agrave; nhiều l&uacute;c t&ocirc;i cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, t&ocirc;i tự hỏi liệu t&ocirc;i c&oacute; n&ecirc;n tiếp tục đợi chờ hay kh&ocirc;ng? Nỗi đau, sự tổn thương v&agrave; nỗi &aacute;m ảnh đ&atilde; theo t&ocirc;i suốt 3 năm.<br />Cho đến năm t&ocirc;i sắp tốt nghiệp, một ch&agrave;ng trai nhỏ hơn t&ocirc;i một tuổi đ&atilde; c&ocirc;ng khai theo đuổi t&ocirc;i. Mỗi ng&agrave;y anh ấy đều thể hiện t&igrave;nh cảm với t&ocirc;i,anh ấy như một cơn gi&oacute;, cố thổi một chiếc l&aacute; ra khỏi c&agrave;nh c&acirc;y m&agrave; n&oacute; dựa dẫm, ban đầu t&ocirc;i thấy hơi kh&oacute; chịu, nhưng dần dần t&ocirc;i đ&atilde; d&agrave;nh cho anh ấy một g&oacute;c nhỏ trong tim m&igrave;nh. Đến cuối c&ugrave;ng, t&ocirc;i nhận ra rằng cơn gi&oacute; đ&oacute; c&oacute; thể l&agrave;m t&ocirc;i hạnh ph&uacute;c, c&oacute; thể thổi t&ocirc;i tới một v&ugrave;ng đất tốt đẹp hơn&hellip;cho n&ecirc;n cuối c&ugrave;ng t&ocirc;i đ&atilde; rời c&acirc;y, nhưng c&aacute;i c&acirc;y chỉ cười v&agrave; kh&ocirc;ng hề khuy&ecirc;n t&ocirc;i ở lại.<br /><br /></span><span style="color: #000000"><em>L&aacute; l&igrave;a c&agrave;nh l&agrave; v&igrave; gi&oacute; thổi hay v&igrave; c&acirc;y kh&ocirc;ng giữ l&aacute; ở lại??<br /></em><br /><br /></span><span style="color: #000000"><strong>Gi&oacute;<br /></strong><br />Bởi v&igrave; t&ocirc;i th&iacute;ch một c&ocirc; g&aacute;i được gọi l&agrave; L&aacute;, bởi v&igrave; c&ocirc; ấy qu&aacute; dựa dẫm v&agrave;o c&acirc;y cho n&ecirc;n t&ocirc;i phải trở th&agrave;nh một cơn gi&oacute; mạnh, một cơn gi&oacute; c&oacute; thể cuốn c&ocirc; ấy đi. Lần đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i gặp c&ocirc; ấy l&agrave; khoảng một th&aacute;ng sau khi t&ocirc;i chuyển trường tới đ&acirc;y. T&ocirc;i nh&igrave;n thấy một c&ocirc; g&aacute;i nhỏ nhắn hay nh&igrave;n đội trưởng v&agrave; t&ocirc;i chơi đ&aacute; b&oacute;ng. Suốt thời gian đ&oacute;, c&ocirc; ấy lu&ocirc;n ngồi đ&oacute; , một m&igrave;nh hoặc với những người bạn chỉ để nh&igrave;n đội trường. Khi anh ấy n&oacute;i chuyện với những c&ocirc; g&aacute;i kh&aacute;c, t&ocirc;i nhận thấy sự ghen tị trong mắt c&ocirc; ấy, khi anh ấy nh&igrave;n c&ocirc; ấy, t&ocirc;i lại thấy nụ cười trong mắt c&ocirc; ấy. Nh&igrave;n c&ocirc; ấy trở th&agrave;nh một sở th&iacute;ch của t&ocirc;i, giống như c&ocirc; ấy th&iacute;ch nh&igrave;n anh ấy vậy.<br /><br />Một ng&agrave;y, c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng xuất hiện nữa, t&ocirc;i cảm thấy như c&oacute; g&igrave; đ&oacute; trống vằng vậy. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể giải th&iacute;ch nổi cảm gi&aacute;c của m&igrave;nh l&uacute;c đ&oacute; , cảm thấy như l&agrave; kh&oacute; chịu lắm vậy, bữa đ&oacute; đội trưởng cũng kh&ocirc;ng tới , t&ocirc;i tới lớp của 2 người, đứng ở ng&ograve;ai v&agrave; nh&igrave;n thấyanh ấy đang la mắng c&ocirc; ấy. Mắt c&ocirc; ấy ng&acirc;n ngấn nước khi anh ta đi. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, t&ocirc;i thấy c&ocirc; ấy trở lại b&igrave;nh thường, vẫn ngồi đ&oacute; v&agrave; ngắm anh ta. T&ocirc;i đi ngang qua c&ocirc; ấy v&agrave; cười, t&ocirc;i viết một lời nhắn v&agrave; đưa cho c&ocirc; ấy, c&ocirc; ấy hơi ngạc nhi&ecirc;n, c&ocirc; ấy nh&igrave;n t&ocirc;i , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ng&agrave;y h&ocirc;m sau, c&ocirc; ấy xuất hiện, đưa t&ocirc;i mảnh giấy rồi đi<br /><br />&ldquo;Tr&aacute;i tim của chiếc l&aacute; qu&aacute; nặng nề, gi&oacute; kh&ocirc;ng thể thổi đi được đ&acirc;u&rdquo;<br />&ldquo;Kh&ocirc;ng phải tại v&igrave; tr&aacute;i tim chiếc l&aacute; qu&aacute; nặng nề. N&oacute; bởi v&igrave; chiếc l&aacute; kh&ocirc;ng muốn rời khỏi c&acirc;y&rdquo;<br />T&ocirc;i trả lời lời nhắn của c&ocirc; ấy như vậy v&agrave; dần dần c&ocirc; ấy đ&atilde; chấp nhận những m&oacute;n qu&agrave; v&agrave; điện thọai của t&ocirc;i. T&ocirc;i biết người c&ocirc; ấy y&ecirc;u kh&ocirc;ng ph&agrave;i l&agrave; t&ocirc;i. Nhưng t&ocirc;i c&oacute; linh cảm l&agrave; một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; t&ocirc;i c&oacute; thể l&agrave;m cho c&ocirc; ấy th&iacute;ch t&ocirc;i. Trong v&ograve;ng 4 th&aacute;ng , t&ocirc;i c&ocirc;ng khai t&igrave;nh cảm của t&ocirc;i với c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, c&ocirc; ấy đều chuyển đề t&agrave;i, nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng bỏ cuộc. Nếu t&ocirc;i đ&atilde; quyết định muốn c&oacute; c&ocirc; ấy, t&ocirc;i sẽ l&agrave;m mọi c&aacute;ch để c&ocirc; ấy th&iacute;ch t&ocirc;i. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể nhớ nổi l&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; tỏ t&igrave;nh với c&ocirc; ấy bao nhi&ecirc;u lần. Mặc d&ugrave; c&ocirc; ấy lảng tr&aacute;nh nhưng trong l&ograve;ng t&ocirc;i vẫn nu&ocirc;i hi vọng, hi vọng một ng&agrave;y c&ocirc; ấy sẽ chịu l&agrave;m bạn g&aacute;i của t&ocirc;i.<br />Một h&ocirc;m t&ocirc;i gọi điện cho c&ocirc; ấy nhưng c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng n&oacute;i g&igrave; cả. t&ocirc;i hỏi c&ocirc; ấy &ldquo;em đang l&agrave;m g&igrave; vậy, sao em kh&ocirc;ng n&oacute;i g&igrave; hết vậy&rdquo;, c&ocirc; ấy n&oacute;i &ldquo; Đầu của em đau lắm&rdquo; &ldquo;hả?&rdquo; &ldquo;đầu em đau lắm&rdquo; c&ocirc; ấy lặp lại to hơn. T&ocirc;i c&uacute;p m&aacute;y v&agrave; vội v&agrave;ng đ&oacute;n taxi đến nh&agrave; c&ocirc; ấy, khi c&ocirc; ấy vừa ra mở cổng, t&ocirc;i &ocirc;m gh&igrave; c&ocirc; ấy v&agrave;o l&ograve;ng&hellip;.v&agrave; từ h&ocirc;m đ&oacute;&hellip;ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave; một cặp<br /><br /></span><em><span style="color: #000000">Vậy l&aacute; rời c&acirc;y l&agrave; v&igrave; gi&oacute; thổi đi hay v&igrave; c&acirc;y đ&atilde; kh&ocirc;ng giữ l&aacute; lại?<br /></span></em></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/nhung-chuyen-tau-khong-ve-noi-xa/</link>
<title><![CDATA[Những chuyến tàu không về nơi xa ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Mon, 27 Oct 2008 04:25:23 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/nhung-chuyen-tau-khong-ve-noi-xa/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="color: #808080">Một ng&ocirc;i l&agrave;ng heo h&uacute;t. Một ng&ocirc;i ch&ugrave;a dưới triền đồi. Một con đường sắt chạy xuy&ecirc;n qua trong như chiếc thang vươn tới niềm vui xa x&ocirc;i. Những năm chiến tranh, kh&ocirc;ng c&oacute; con t&agrave;u n&agrave;o chạy qua. Mỗi s&aacute;ng Chủ nhật, bọn trẻ con đi ch&ugrave;a thường đi men theo lề con đường sắt. Đ&ocirc;i khi ch&uacute;ng nhảy c&oacute;c tr&ecirc;n từng thanh t&agrave; vẹt hoặc thi nhau đi thăng bằng tr&ecirc;n hai thanh đường ray. Con đường buồn thiu, lau l&aacute;ch mọc đầy. Ch&uacute;ng kh&ocirc;ng h&igrave;nh dung được c&aacute;i xe chạy tr&ecirc;n hai thanh sắt n&agrave;y tr&ocirc;ng ra sao, chỉ nghe người lớn n&oacute;i rằng đ&oacute; l&agrave; những đ&ograve;an t&agrave;u, đ&ocirc;ng người đi v&agrave; c&oacute; cả &aacute;nh điện s&aacute;ng trưng tr&ecirc;n đ&oacute;. Ch&uacute;ng mơ một ng&agrave;y c&oacute; đ&ograve;an t&agrave;u chạy qua.<br /><br />V&agrave; rồi cũng đến một ng&agrave;y những chuyến t&agrave;u kh&ocirc;ng chỉ đi về trong giấc mơ. Đ&ograve;an t&agrave;u chạy qua l&agrave;ng, nối những niềm vui xa x&ocirc;i.<br /><br />C&oacute; những buổi trưa nắng, những đứa trẻ con trong l&agrave;ng bồng bế nhau chạy lốc thốc ra xem t&agrave;u. C&oacute; những buổi chiều muộn, kh&aacute;ch tr&ecirc;n t&agrave;u c&ograve;n thấy những người n&ocirc;ng d&acirc;n chống cuốc đứng nh&igrave;n l&ecirc;n. Chẳng biết c&oacute; phải họ đang ngắm đ&ograve;an t&agrave;u, hay họ chỉ tranh thủ l&uacute;c đ&ograve;an t&agrave;u đi qua v&agrave; l&uacute;c mọi người đang ngắm t&agrave;u để ngơi nghỉ v&agrave;i gi&acirc;y cho đỡ mỏi m&agrave; kh&ocirc;ng thấy tiếc thời gian h&ograve;ai ph&iacute;?<br /><br />Trong ng&ocirc;i nh&agrave; dưới ch&acirc;n đồi kia c&oacute; c&ocirc; b&eacute; con sống c&ugrave;ng b&agrave; ngọai. C&ocirc; cũng thường hay ngắm đ&ograve;an t&agrave;u v&agrave; như đang mơ về nơi xa lắm. C&ocirc; b&eacute; rất hay vẫy tay nhưng những người ngồi tr&ecirc;n c&aacute;c toa t&agrave;u kh&ocirc;ng đ&aacute;p lại. Họ thường ngồi bất động sau những tấm lưới chắn. Ng&agrave;y ấy, c&oacute; một thằng b&eacute; kh&aacute;c, l&agrave; t&ocirc;i, thường lấy l&agrave;m buồn v&igrave; điều đ&oacute;. Thằng b&eacute; ấy nghĩ một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; c&oacute; đủ tiền, n&oacute; sẽ mua v&eacute; l&ecirc;n t&agrave;u v&agrave; sẽ một lần vẫy tay đ&aacute;p lại nỗi c&ocirc; đơn của c&ocirc; b&eacute;. B&agrave; ngọai c&ocirc; b&eacute; suốt ng&agrave;y khom lưng nhặt r&aacute;c trong vườn. Hồi đ&oacute; đ&aacute;m trẻ con kh&ocirc;ng hiểu r&aacute;c ở đ&acirc;u bay đến, v&agrave; ch&uacute;ng kh&ocirc;ng hiểu nổi những h&ograve;n đ&aacute; tr&ecirc;n đường ray v&igrave; sao lại cứ ngả m&agrave;u v&agrave;ng trước khi ch&uacute;ng nhặt về chơi tr&ograve; n&eacute;m lon.<br /><br />Cậu b&eacute; xưa trở về, thấy c&ocirc; b&eacute; nay đ&atilde; lớn v&agrave; b&agrave; l&atilde;o vẫn c&ograve;ng lưng nhặt r&aacute;c trong vườn. Cậu b&eacute; hiểu v&agrave; thương, cậu kh&ocirc;ng c&ograve;n ngạc nhi&ecirc;n về nỗi bất động của những người đi tr&ecirc;n t&agrave;u, hiểu những lo toan phiền muộn ở tr&ecirc;n đường đời. Cậu cũng hiểu về chất thải tr&ecirc;n t&agrave;u, cậu cũng biết v&igrave; sao những vi&ecirc;n đ&aacute; cứ ngả m&agrave;u v&agrave;ng v&agrave; v&igrave; sao r&aacute;c vẫn c&ograve;n m&atilde;i trong vườn nh&agrave; b&agrave;.<br /><br />Đ&ecirc;m đ&ecirc;m dưới &aacute;nh đ&egrave;n b&agrave;n học, thằng b&eacute; mơ mộng được chia sẻ hạnh ph&uacute;c cho c&ocirc; b&eacute; v&agrave; b&agrave; ngọai của c&ocirc;, khi m&agrave; trong nỗ lực của cậu lu&ocirc;n hướng về những chuyến t&agrave;u đi qua, những chuyến t&agrave;u chở niềm vui chia đồng đều đến mọi nh&agrave; sẽ kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; giấc mơ về nơi xa lắm...</span></strong><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/tha-thu-mai-mai---/</link>
<title><![CDATA[Tha thứ mãi mãi...]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Mon, 27 Oct 2008 04:24:22 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/tha-thu-mai-mai---/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="color: #0000ff">Lisa ngồi tr&ecirc;n s&agrave;n với chiếc hộp trước mặt. C&aacute;i hộp cũ kĩ đựng một tờ giấy kẻ &ocirc; vu&ocirc;ng. V&agrave; đ&acirc;y l&agrave; c&acirc;u chuyện đằng sau những &ocirc; vu&ocirc;ng...<br />- C&aacute;c con phải tha thứ cho anh chị em m&igrave;nh bao nhi&ecirc;u lần? C&ocirc; gi&aacute;o đọc to lu&ocirc;n c&acirc;u trả lời cho cả lớp nghe: &quot;70 nh&acirc;n 7 lần! &quot;<br />Lisa k&eacute;o tay Brent - em trai c&ocirc;:<br />- Thế l&agrave; bao nhi&ecirc;u lần?<br />Brent viết số 490 l&ecirc;n g&oacute;c vở Lisa. Brent nhỏ b&eacute;, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp k&iacute;nh qu&aacute; khổ v&agrave; t&oacute;c rồi b&ugrave;. Nhưng năng khiếu &acirc;m nhạc của cậu l&agrave;m bạn b&egrave; ai cũng phục. Cậu học piano từ năm l&ecirc;n bốn, k&egrave;n darinet năm l&ecirc;n bảy v&agrave; giờ đ&acirc;y cậu đang chinh phục c&acirc;y k&egrave;n oboe. Lisa chỉ giỏi hơn em trai m&igrave;nh mỗi một thứ: b&oacute;ng rổ, hai chị em thường chơi b&oacute;ng rổ sau giờ học. Brent thấp b&eacute; lại yếu, nhưng n&oacute; kh&ocirc;ng nỡ từ chối v&igrave; đ&oacute; l&agrave; th&uacute; vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ to&agrave;n yếu với k&eacute;m của c&ocirc;.<br />Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra s&agrave;n b&oacute;ng rổ. Khi Lisa tấn c&ocirc;ng, Brent bị khuỷu tay Lisa hu&yacute;ch v&agrave;o cằm. Lisa dễ d&agrave;ng ghi điểm. C&ocirc; hả h&ecirc; với b&agrave;n thắng cho đến khi nh&igrave;n thấy Brent &ocirc;m cằm.<br />- Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay th&ocirc;i m&agrave;!<br />- Kh&ocirc;ng sao, em tha lỗi cho chị - Cậu b&eacute; cười - Phải tha thứ 490 lần v&agrave; lần n&agrave;y l&agrave; lần thứ nhất, vậy chỉ c&ograve;n 489 lần nữa th&ocirc;i nh&eacute;!<br />Lisa cười. Nếu nhớ đến những g&igrave; Lisa đ&atilde; l&agrave;m với Brent th&igrave; hẳn 490 lần đ&atilde; hết từ l&acirc;u lắm. H&ocirc;m sau, hai chị em chơi bắn t&agrave;u tr&ecirc;n giấy. Sợ thua, Lisa nh&igrave;n trộm giấy của Brent v&agrave; dễ d&agrave;ng &quot;chiến thắng&quot;.<br />- Chị ăn gian! Brent nh&igrave;n Lisa nghi ngờ.<br />Lisa đỏ mặt:<br />- Chị xin lỗi!<br />- Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế l&agrave; chỉ c&ograve;n 488 lần th&ocirc;i, phải kh&ocirc;ng?<br />Sự độ lượng của Brent l&agrave;m Lisa cảm động. Tối đ&oacute;, Lisa kẻ một biểu đồ với 490 h&igrave;nh vu&ocirc;ng:<br />- Ch&uacute;ng ta d&ugrave;ng c&aacute;i n&agrave;y để theo d&otilde;i những lần chị sai v&agrave; em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch ch&eacute;o một &ocirc;.<br />Miệng n&oacute;i, tay Lisa đ&aacute;nh dấu hai &ocirc;. Rồi c&ocirc; b&eacute; d&aacute;n tờ biểu đồ l&ecirc;n tường.<br />Lisa c&oacute; rất nhiều cơ hội đ&aacute;nh dấu v&agrave;o biểu đồ. Mỗi khi nhận ra m&igrave;nh sai, Lisa xin lỗi rất ch&acirc;n th&agrave;nh. V&agrave; cứ thế... &Ocirc; thứ 211: Lisa giấu s&aacute;ch Tiếng Anh của Brent v&agrave; cậu b&eacute; bị điểm 0. &Ocirc; thứ 394: Lisa l&agrave;m mất ch&igrave;a kho&aacute; ph&ograve;ng Brent... &Ocirc; thứ 417: Lisa d&ugrave;ng thuốc tẩy qu&aacute; nhiều l&agrave;m hỏng &aacute;o Brent... &Ocirc; thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent v&agrave; đ&acirc;m v&agrave;o gốc c&acirc;y. &Ocirc; 490: Lisa l&agrave;m vỡ chiếc ly h&igrave;nh quả dưa m&agrave; Brent rất th&iacute;ch.<br />- Thế l&agrave; hết - Lisa tuy&ecirc;n bố - Chị sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; lỗi g&igrave; vơi em nữa đ&acirc;u. Brent chỉ cười: &quot;Phải, phải&quot;. Nhưng rồi vẫn c&oacute; lần thứ 491. L&uacute;c đ&oacute; Brent l&agrave; sinh vi&ecirc;n trường nhạc v&agrave; cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước th&agrave;nh hiện thực. Người ta gọi điện đến th&ocirc;ng b&aacute;o lịch biểu diễn nhưng Brent kh&ocirc;ng c&oacute; nh&agrave;, Lisa nghe điện: &quot;hai giờ chiều ng&agrave;y m&ugrave;ng mười nh&eacute;!&quot; Lisa nghĩ m&igrave;nh c&oacute; thể nhớ được n&ecirc;n c&ocirc; đ&atilde; kh&ocirc;ng ghi lại.<br />- Brent n&agrave;y, khi n&agrave;o con biểu diễn? - Mẹ hỏi.<br />- Con kh&ocirc;ng biết, họ chưa gọi điện b&aacute;o ạ! Brent trả lời. Lisa im lặng m&atilde;i mới lắp bắp:<br />- &Ocirc;i! .... h&ocirc;m nay ng&agrave;y mấy rồi ạ?<br />- Ng&agrave;y mười hai, c&oacute; chuyện g&igrave; thế?<br />Lisa, bưng mặt kh&oacute;c nức l&ecirc;n:<br />- Biểu diễn... hai giờ.... m&ugrave;ng mười.... người ta gọi điện.....tuần trước.... Brent ngồi y&ecirc;n, vẻ mặt nghi ngờ, kh&ocirc;ng d&aacute;m tin v&agrave;o những g&igrave; Lisa n&oacute;i.<br />- C&oacute; nghĩa l&agrave;... buổi biểu diễn đ&atilde; qua rồi??? - Brent hỏi. <br />Lisa gật đầu. Brent ra khỏi ph&ograve;ng, kh&ocirc;ng n&oacute;i th&ecirc;m lời n&agrave;o. Lisa về ph&ograve;ng, ngậm ng&ugrave;i kh&oacute;c. C&ocirc; đ&atilde; huỷ hoại giấc mơ của em c&ocirc;, l&agrave;m cả gia đ&igrave;nh thất vọng. Rồi c&ocirc; thu xếp đồ đạc, l&eacute;n bỏ nh&agrave; đi ngay đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute;, để lại một mảnh giấy dặn mọi người y&ecirc;n t&acirc;m.<br />Lisa đến Boston v&agrave; thu&ecirc; nh&agrave; sống ở ngay đ&oacute;. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuy&ecirc;n nhủ nhưng Lisa kh&ocirc;ng trả lời: &quot;M&igrave;nh đ&atilde; l&agrave;m hại Brent, m&igrave;nh sẽ kh&ocirc;ng bao giờ về nữa&quot;. Đ&oacute; l&agrave; &yacute; nghĩ trẻ con của c&ocirc; g&aacute;i 19 tuổi.<br />Rất l&acirc;u sau, c&oacute; lần gặp lại người l&aacute;ng giềng cũ: b&agrave; Nelson.<br />- T&ocirc;i rất tiếc về chuyện của Brent... - B&agrave; ta mở lời.<br />Lisa ngạc nhi&ecirc;n:<br />- Sao ạ?<br />B&agrave; Nelson nhanh ch&oacute;ng hiểu rằng Lisa kh&ocirc;ng biết g&igrave;. B&agrave; kể cho c&ocirc; nghe tất cả: xe chạy với tốc độ qu&aacute; cao, Brent đi cấp cứu, c&aacute;c b&aacute;c sĩ tận t&acirc;m nhưng Brent kh&ocirc;ng qua khỏi. Ngay trưa h&ocirc;m đ&oacute;, Lisa quay về nh&agrave;.<br />C&ocirc; ngồi lặng y&ecirc;n trước chiếc hộp. C&ocirc; kh&ocirc;ng thấy tờ biểu đồ ng&agrave;y xưa k&iacute;n đặc c&aacute;c gạch ch&eacute;o m&agrave; lại c&oacute; một tờ giấy lớn: &quot;Lisa y&ecirc;u qu&yacute;, em kh&ocirc;ng muốn đếm những lần m&igrave;nh tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn l&agrave;m điều đ&oacute;. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, h&atilde;y d&ugrave;ng tấm bản đồ mới em l&agrave;m cho chị. Y&ecirc;u thương, Brent.&quot;<br />Mặt sau l&agrave; một tờ biểu đồ giống như Lisa đ&atilde; l&agrave;m hối b&eacute;, với rất nhiều &ocirc; vu&ocirc;ng. Nhưng chỉ c&oacute; một &ocirc; vu&ocirc;ng đầu ti&ecirc;n c&oacute; đ&aacute;nh dấu v&agrave; b&ecirc;n cạnh l&agrave; d&ograve;ng ch&uacute; th&iacute;ch bằng b&uacute;t đỏ : &quot;Lần thứ 491: Tha thứ, m&atilde;i m&atilde;i!&quot;</span></strong><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/thuoc-do-nhan-cach/</link>
<title><![CDATA[Thước đo nhân cách]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Mon, 27 Oct 2008 04:23:42 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/thuoc-do-nhan-cach/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Một người h&agrave;nh khất đ&atilde; t&acirc;m sự như sau:<br />T&ocirc;i l&agrave; một kẻ ăn xin, v&agrave; bạn biết kh&ocirc;ng, t&ocirc;i th&iacute;ch l&agrave;m một người ăn xin. Trong bao nhi&ecirc;u năm qua, t&ocirc;i đ&atilde; quan s&aacute;t v&agrave; biết được c&aacute;ch bạn cư xử v&agrave; sử dụng tiền bạc như thế n&agrave;o. L&uacute;c đầu khi t&ocirc;i biết Ch&uacute;a đ&atilde; chọn cho t&ocirc;i con đường ăn xin n&agrave;y t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể vui được, nhưng Thi&ecirc;n Ch&uacute;a gi&agrave;u l&ograve;ng thương x&oacute;t đ&atilde; cho t&ocirc;i nh&igrave;n v&agrave;o thế giới bằng ch&iacute;nh c&agrave;i nh&igrave;n của Ng&agrave;i khi t&ocirc;i trung th&agrave;nh với con đường ăn xin của t&ocirc;i. Con đường của t&ocirc;i l&agrave; để l&agrave;m cho con đường của bạn được s&aacute;ng hơn d&ugrave; bạn c&oacute; muốn hay kh&ocirc;ng.<br />Mỗi khi bạn đi qua lại tr&ecirc;n đường, Ch&uacute;a cho t&ocirc;i được nh&igrave;n thấy bạn trong ch&iacute;nh con người thật của bạn.<br />Bạn l&agrave; một trong v&ocirc; số người đi qua lại tr&ecirc;n con đường trước mặt t&ocirc;i. T&ocirc;i đang đứng tựa v&agrave;o tường, t&ocirc;i vẫn đứng một chỗ mỗi ng&agrave;y. Từ bao nhi&ecirc;u tuần lễ qua t&ocirc;i chưa hề tắm gội, từ xa bạn đ&atilde; c&oacute; thể ngửi được m&ugrave;i h&ocirc;i thối to&aacute;t ra từ người t&ocirc;i. Bạn đang đi về hướng t&ocirc;i, tay bạn cầm cặp giấy sang trọng, bạn thấy t&ocirc;i đứng đ&oacute; cho n&ecirc;n một c&aacute;ch k&iacute;n đ&aacute;o bạn t&igrave;m c&aacute;ch rẽ đi lối kh&aacute;c, nhưng rồi khi tới ng&atilde; tư bỗng nhi&ecirc;n bạn lại hối hận v&agrave; quay trở lại về hướng t&ocirc;i v&agrave; k&iacute;n đ&aacute;o trao v&agrave;o tay t&ocirc;i v&agrave;i đồng xu nhỏ. T&ocirc;i đ&atilde; cầu xin Ch&uacute;a soi s&aacute;ng cho bạn để bạn nghe được tiếng n&oacute;i lương t&acirc;m của bạn, v&agrave; quả thật Ng&agrave;i đ&atilde; nhậm lời t&ocirc;i.<br />Bạn l&agrave; một người phụ nữ, bạn đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; được một buổi s&aacute;ng b&igrave;nh an lắm, bạn đ&atilde; la h&eacute;t chồng con, bạn đ&atilde; kh&ocirc;ng t&igrave;m ra được x&acirc;u ch&igrave;a kho&aacute; trong c&aacute;i x&aacute;ch tay của bạn, bạn đ&atilde; trễ giờ, thế l&agrave; bạn chạy tất tả xuống phố. H&ocirc;m đ&oacute;, bạn qu&ecirc;n hẳn sự c&oacute; mặt của t&ocirc;i, mặc d&ugrave; từ đ&agrave;ng xa bạn đ&atilde; ngửi thấy m&ugrave;i h&ocirc;i thối nơi con người t&ocirc;i. Mũi bạn kh&oacute; chịu, bạn đưa mắt nh&igrave;n sang chỗ kh&aacute;c v&agrave; cằn nhằn trong miệng. Khi t&ocirc;i ch&igrave;a tay ra, bạn th&ograve; tay v&agrave;o v&iacute; rồi n&oacute;i: &quot; T&ocirc;i trễ mất rồi, chốc nữa t&ocirc;i sẽ quay lại&quot;. Thế l&agrave; bạn đi. Phần t&ocirc;i, t&ocirc;i cầu xin Ch&uacute;a soi s&aacute;ng bạn để bạn biết lấy t&igrave;nh người m&agrave; cư xử với t&ocirc;i v&agrave; t&ocirc;i tin chắc l&agrave; bạn sẽ trở lại t&igrave;m t&ocirc;i.<br />Bạn cũng c&oacute; thể l&agrave; một trong v&ocirc; số những người qua lại trước mặt t&ocirc;i. Bạn c&oacute; nhiều đồng xu nhỏ trong t&uacute;i, bạn tr&ocirc;ng thấy t&ocirc;i mỗi ng&agrave;y. Lẽ ra th&igrave; bạn kh&ocirc;ng n&ecirc;n bố th&iacute; cho t&ocirc;i v&igrave; bạn biết l&agrave; t&ocirc;i sẽ d&ugrave;ng tiền đ&oacute; để mua rượu nhưng bạn vẫn dừng lại bố th&iacute; cho t&ocirc;i v&agrave; n&oacute;i: &quot;B&aacute;c đi mua c&agrave; ph&ecirc; hay b&aacute;nh tr&aacute;i m&agrave; ăn nghe, đừng uống rượu nữa&quot;. Bạn lại đi v&agrave; t&ocirc;i thầm c&aacute;m ơn v&igrave; bạn đ&atilde; đối xử tử tế với t&ocirc;i.<br />Tất cả c&aacute;c bạn, c&aacute;c bạn đều c&oacute; mọi sự c&aacute;c bạn muốn, nhưng c&aacute;c bạn vẫn c&ograve;n nhận thấy một điều c&aacute;c bạn lu&ocirc;n cần đ&oacute; l&agrave; trao ban cho người kh&aacute;c trước khi họ ngửa tay xin. Như vậy, d&ugrave; bạn l&agrave;m nghề g&igrave;, mỗi khi bạn xuống đường t&ocirc;i vẫn biết bạn l&agrave; ai, trong gi&acirc;y ph&uacute;t ấy t&ocirc;i nh&igrave;n thấy bạn như ch&iacute;nh Thượng Đế tr&ocirc;ng thấy bạn trong mỗi gi&acirc;y ph&uacute;t của cuộc sống bạn. Bạn h&atilde;y giữ &yacute; tứ. T&ocirc;i c&oacute; mặt ở đ&acirc;y l&agrave; để l&agrave;m cho con đường của bạn được s&aacute;ng them. Bạn c&oacute; biết bạn đang đi về đ&acirc;u kh&ocirc;ng?<br />Mỗi một tha nh&acirc;n l&agrave; tấm gương phản chiếu con người của ch&uacute;ng ta. Ch&uacute;ng ta vui hay buồn, quảng đại hay &iacute;ch kỷ, cảm th&ocirc;ng hay đi&ecirc;u ngoa, ch&acirc;n th&agrave;nh hay dối tr&aacute;, điều đ&oacute; điều được biểu lộ tr&ecirc;n gương mặt của ch&uacute;ng ta mỗi khi ch&uacute;ng ta gặp người kh&aacute;c. Mỗi một người kh&aacute;c đều bắt buộc ch&uacute;ng ta thể hiện con người thật của ch&uacute;ng ta. Tha nh&acirc;n quả thật l&agrave; trường dạy cho ch&uacute;ng ta sống cho ra người. Tha nh&acirc;n mời gọi ch&uacute;ng ta sống quảng đại, b&aacute;c &aacute;i, y&ecirc;u thương. Tha nh&acirc;n l&agrave; thước đo nh&acirc;n c&aacute;ch của ch&uacute;ng ta.<br />c&aacute;m ơn c&aacute;c bạn đ&atilde; xem b&agrave;i.Nếu thấy b&agrave;i viết hay, hy vọng c&aacute;c bạn đem về đăng ở blog hay ở c&aacute;c diễn đ&agrave;n kh&aacute;c m&agrave; c&aacute;c bạn biết, m&igrave;nh th&agrave;nh thật c&aacute;m ơn.<br />Xin lỗi c&aacute;c bạn v&igrave; đ&atilde; spam, nhưng mục đ&iacute;ch hy vọng b&agrave;i viết hay sẽ được mọi người biết đến v&agrave; sống tốt hơn, kh&ocirc;ng v&igrave; lợi &iacute;ch c&aacute; nh&acirc;n.Ai hiểu được l&ograve;ng m&igrave;nh sẽ kh&ocirc;ng tr&aacute;ch m&igrave;nh đ&acirc;u<br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/cuoc-song---cuoc-leo-nui/</link>
<title><![CDATA[Cuộc sống - Cuộc leo núi ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Mon, 27 Oct 2008 04:22:56 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/cuoc-song---cuoc-leo-nui/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_7461647">Cuộc đời mỗi con người ch&uacute;ng ta giống 1 cuộc leo n&uacute;i vậy. Giả sử cả cuộc đời 1 người leo 1 ngọn n&uacute;i, ta chia l&agrave;m 6 qu&atilde;ng như h&igrave;nh vẽ minh hoạ:<br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vbimghost.php?do=displayimg&amp;imgid=279543" target="_blank"><img src="http://truongton.net/forum/imagehosting/52933248f86c125426a.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="320" height="263" /></a><br /><br /><br />- L&uacute;c mới lọt l&ograve;ng mẹ, ch&uacute;ng ta l&agrave; những hạt giống của bộ m&ocirc;n leo n&uacute;i n&agrave;y. Từ l&uacute;c ấy ch&uacute;ng ta đ&atilde; học đi học đứng học giao tiếp, sống trong t&igrave;nh y&ecirc;u của &ocirc;ng b&agrave; cha mẹ, họ dắt tay ta đi từng bước từng bước 1, c&ocirc;ng việc nhẹ nh&agrave;ng như đang đi tr&ecirc;n qu&atilde;ng (1) vậy.<br /><br />- Cho đến khi ta v&agrave;o mẫu gi&aacute;o, gặp những bạn b&egrave; trong đội ngũ học vi&ecirc;n leo n&uacute;i. Qu&atilde;ng đường kh&aacute; thoải như ở đoạn (2) ai cũng c&oacute; thế đi bộ qua 1 c&aacute;ch dễ d&agrave;ng. Giả sử th&ecirc;m c&oacute; 100 người c&ugrave;ng xuất ph&aacute;t th&igrave; qua đ&acirc;y c&ograve;n lại 99, 1 người bị loại cũng chỉ l&agrave; trường hợp đặc biệt th&ocirc;i.<br /><br />- Năm ta l&ecirc;n lớp 6, qu&atilde;ng đường dốc l&ecirc;n kh&aacute; nhiều, tuy c&oacute; hơi gập ghềnh ch&uacute;t &iacute;t nhưng chỉ với 1 &iacute;t cố gắng l&agrave; c&oacute; thể vượt qua. Qu&atilde;ng (3) n&agrave;y loại của ch&uacute;ng ta 14 người.<br /><br />- V&agrave; cho đến khi ta gặp những chướng ngại vật thực sự l&agrave; khi tao bước v&agrave;o qu&atilde;ng 4. Ở đ&acirc;y dốc dơn qu&atilde;ng 3 rất nhiều, sỏi đ&aacute; lổn nhổn. C&oacute; những nơi 2, 3 người c&otilde;ng kiệu nhau l&ecirc;n m&agrave; vẫn chưa qua được. Đ&acirc;y l&agrave; l&uacute;c ta gặp những kh&oacute; khăn lớn nhất kể từ khi xuất ph&aacute;t. Biết động t&acirc;m l&iacute; l&agrave; những tảng đ&aacute; lớn m&agrave; ch&uacute;ng ta đ&atilde; cố nhảy qua nhưng vẫn vấp phải. Ta chạy theo những thứ kh&ocirc;ng c&oacute; thật, tưởng đ&oacute; l&agrave; đ&iacute;ch đến nhưng đi m&atilde;i chạy m&atilde;i, leo m&atilde;i tr&egrave;o m&atilde;i vẫn giậm ch&acirc;n tại chỗ, rồi cuối c&ugrave;ng vấp phải h&ograve;n đ&aacute; dưới ch&acirc;m m&agrave; ng&atilde; l&uacute;c n&agrave;o kh&ocirc;ng biết. Bố mẹ th&igrave; đ&atilde; ở qu&aacute; xa đằng sau kh&ocirc;ng thể nghe thấy tiếng k&ecirc;u cứu của ta m&agrave; thầy c&ocirc; th&igrave; lu&ocirc;n miệng n&oacute;i đến c&aacute;i đỉnh n&uacute;i cao vời vợi, nhưng họ đ&acirc;u biết rằng ở hướng nh&igrave;n của ta, đỉnh n&uacute;i chỉ to&agrave;n 1 m&agrave;u trắng của m&acirc;y, đ&acirc;u c&ograve;n thấy ji nữa. Nản c&agrave;ng th&ecirc;m nản. Khi đ&oacute;, 70 trong số 85 người c&ograve;n lại ngồi đấy kh&oacute;c l&oacute;c than v&atilde;n v&igrave; m&igrave;nh đ&atilde; cố đứng dậy nhưng kh&ocirc;ng được: n&agrave;o l&agrave; l&iacute; do n&agrave;y n&agrave;o l&agrave; l&iacute; do nọ ... Tất cả chỉ l&agrave; ngụy biện. Những người c&ograve;n lại: phần th&igrave; do bản th&acirc;n chuẩn bị t&acirc;m l&iacute; tốt, phần th&igrave; được bạn b&egrave; gi&uacute;p đỡ đứng dậy. 15 người n&agrave;y, d&ugrave; bằng c&aacute;ch n&agrave;o đi chăng nữa th&igrave; cũng l&agrave; những người c&oacute; nghị lực v&agrave; rất quyết t&acirc;m, kể th&ecirc;m cả ch&uacute;t may mắn nữa.<br /><br />- 15 người n&agrave;y bước tiếp l&ecirc;n qu&atilde;ng (5). Qu&atilde;ng n&agrave;y tuy nhiều ch&ocirc;ng gai hơn qu&atilde;ng 4 nhưng nhờ c&oacute; kinh nghiệm t&iacute;ch luỹ n&ecirc;n họ vượt qua qu&atilde;ng (5) n&agrave;y kh&aacute; nh&agrave;n hạ. C&oacute; thể coi đ&acirc;y l&agrave; thời gian học đại học.<br /><br />- Cuối c&ugrave;ng l&agrave; phần ch&ocirc;ng gai nhất, kh&oacute; khăn nhất v&igrave; ở đ&acirc;y kh&ocirc;ng c&oacute; đ&aacute; sỏi gập ghềnh m&agrave; thay v&agrave;o đ&oacute; l&agrave; những dốc đ&aacute; 900, cao v&agrave; lạnh. Ở đ&acirc;y 15 người c&ograve;n lại phải cố gắng sử dụng hết tất cả c&aacute;c h&agrave;nh trang m&agrave; &ocirc;ng b&agrave; cha mẹ thầy c&ocirc; v&agrave; cả bạn b&egrave; cho trong qu&aacute; tr&igrave;nh leo n&uacute;i để leo tới đỉnh. Mặc d&ugrave; bao nỗ lực bao cố gắng nhưng cuối c&ugrave;ng sương m&ugrave;, c&aacute;i lạnh ập tới đ&atilde; loại 14 người. V&agrave; chỉ c&oacute; 1 người, 1 xuất sắc nhất trong số 100 đ&atilde; về tới đ&iacute;ch. Khi bước ch&acirc;n l&ecirc;n tới đỉnh, cắm l&ecirc;n đ&oacute; l&aacute; cờ mang t&ecirc;n m&igrave;nh, h&iacute;t thở thật s&acirc;u rồi nh&igrave;n lại những thứ đ&atilde; vượt qua, nh&igrave;n lại những đỉnh n&uacute;i m&agrave; ta tưởng l&agrave; đ&iacute;ch, n&oacute; thấp hơn chỗ ta đứng rất nhiều, nh&igrave;n lại nơi ta đ&atilde; vấp ng&atilde;, cả nơi bạn b&egrave; k&eacute;o tay ta đứng dậy, nh&igrave;n thấy cả nơi ta vượt qua h&ograve;n đ&aacute; l&agrave;m ta vấp ng&atilde;.... Nhớ lại tất cả rồi bỗng ta nhắm mắt giọt sương đọng lại tr&ecirc;n kho&eacute; mắt, miệng nở 1 nụ cười hạnh ph&uacute;c.<br /><br />Cuộc sống l&agrave; vậy đ&oacute;, vất cả nhiều c&aacute;m dỗ v&agrave; đầy ch&ocirc;ng gai. T&ocirc;i cũng như c&aacute;c bạn 9x đang đọc topic n&agrave;y đang ở qu&atilde;ng số (4), 1 qu&atilde;ng kh&aacute; gian nan. Nếu kh&ocirc;ng muốn l&agrave; 1 trong số 70 người bị loại kia th&igrave; h&atilde;y cố gắng l&ecirc;n, h&atilde;y cung nhau vượt qua bản th&acirc;n m&igrave;nh v&agrave; leo tới tận đỉnh nh&eacute; c&aacute;c bạn.</div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/vi-sao-phu-nu-lai-khoc-/</link>
<title><![CDATA[Vì sao phụ nữ lại khóc?]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Nghệ Thuật Sống]]></category>
<pubDate>Mon, 27 Oct 2008 04:10:22 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/vi-sao-phu-nu-lai-khoc-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="color: #808080">Cậu b&eacute; hỏi mẹ của m&igrave;nh: &quot;Mẹ ơi, v&igrave; sao mẹ kh&oacute;c?&quot;. &quot;Bởi v&igrave; mẹ l&agrave; một phụ nữ&quot;, người mẹ trả lời. Vẫn kh&ocirc;ng hiểu, cậu b&eacute; chạy đến b&ecirc;n cha của m&igrave;nh: &quot;Cha ơi, tại sao mẹ lại kh&oacute;c?&quot;. &quot;Mọi phụ nữ đều c&oacute; thể kh&oacute;c chẳng v&igrave; một l&yacute; do n&agrave;o cả&quot;, sau một hồi trầm ng&acirc;m, người cha chỉ c&oacute; thể n&oacute;i với cậu b&eacute; như vậy.<br /><br />Cậu b&eacute; lớn dần v&agrave; trở th&agrave;nh một người đ&agrave;n &ocirc;ng nhưng vẫn lu&ocirc;n tự hỏi v&igrave; sao phụ nữ kh&oacute;c. Một ng&agrave;y, cậu quyết định gọi điện cho Thượng đế v&agrave; hỏi: &quot;Thưa ng&agrave;i, ng&agrave;i c&oacute; thể cho con biết tại sao phụ nữ lại c&oacute; thể kh&oacute;c dễ d&agrave;ng như vậy?&quot;.<br /><br />Thượng đế cười m&agrave; rằng: &quot;Khi tạo ra phụ nữ, ta đ&atilde; ban cho họ một đ&ocirc;i vai đủ cứng c&aacute;p để c&oacute; thể g&aacute;nh v&aacute;c cả thế giới, nhưng vẫn đủ mềm mại để đem lại sự dễ chịu. Ta ban cho họ sức mạnh tiềm ẩn để chịu đựng sự đau đớn của việc sinh nở. Ta ban cho họ sự cứng rắn cho ph&eacute;p họ giữ vững tinh thần ngay cả khi tất cả mọi người đều từ bỏ, vượt qua cả ốm đau hay mệt mỏi để chăm s&oacute;c gia đ&igrave;nh m&agrave; kh&ocirc;ng một lời ph&agrave;n n&agrave;n. Ta ban cho họ một tr&aacute;i tim đầy cảm x&uacute;c để y&ecirc;u thương con c&aacute;i dưới bất kỳ hay trong mọi trường hợp, thậm ch&iacute; ngay cả khi ch&uacute;ng l&agrave;m cho họ tổn thương nặng nề. Ta ban cho họ l&ograve;ng vị tha để c&oacute; thể tha thứ cho những lỗi lầm tưởng như k&eacute;o d&agrave;i v&ocirc; tận của c&aacute;c &ocirc;ng chồng v&agrave; nh&agrave;o nặn h&igrave;nh d&aacute;ng của họ từ chiếc xương sườn của người đ&agrave;n &ocirc;ng. Cũng giống như những chiếc xương sườn kia, họ sẽ l&agrave;m nhiệm vụ bảo vệ tr&aacute;i tim người đ&agrave;n &ocirc;ng. Ta ban cho họ sự kh&ocirc;n ngoan để nhận biết rằng một người chồng tốt kh&ocirc;ng bao giờ l&agrave;m tổn thương người vợ, chỉ l&agrave; đ&ocirc;i khi, anh ta muốn thử th&aacute;ch niềm tin v&agrave; l&ograve;ng quyết t&acirc;m của người đang c&ugrave;ng m&igrave;nh s&aacute;nh bước. V&agrave; cuối c&ugrave;ng, ta ban cho họ một giọt nước mắt để rơi. Đ&acirc;y l&agrave; một đặc quyền của phụ nữ để sử dụng cho bất cứ khi n&agrave;o họ cần đến&quot;.<br /><br />&quot;Con thấy đ&oacute;, con trai&quot;, Thượng đế cất lời, &quot;vẻ đẹp của người phụ nữ kh&ocirc;ng thể hiện ở quần &aacute;o họ mặc, d&aacute;ng vẻ họ c&oacute;, hay c&aacute;ch họ chải t&oacute;c. Vẻ đẹp của người phụ nữ l&agrave; những g&igrave; nằm trong đ&ocirc;i mắt kia, bởi đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; con đường dẫn đến tr&aacute;i tim - nơi t&igrave;nh y&ecirc;u ngự trị&quot;.</span></strong><!-- / message -->
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>