<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></title> 
<link>http://zing9x.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></copyright>
<item>
<link>http://zing9x.com/Luan-is-Legent-Vo-Phai-Nam-Hong-Son/</link>
<title><![CDATA[Luan is Legent Vo Phai Nam Hong Son]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Thu, 26 Mar 2009 04:29:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/Luan-is-Legent-Vo-Phai-Nam-Hong-Son/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<center><object width="425" height="344"><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/v5SbsTtraos&hl=en&fs=1&rel=0&autoplay=1"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="http://www.youtube.com/v/v5SbsTtraos&hl=en&fs=1&rel=0&autoplay=1" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"></embed></object></center>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/buc-tranh-bi-nham-lan-va-chuyen-tinh-khong-giong-phim/</link>
<title><![CDATA[Bức tranh bị nhầm lẫn và chuyện tình không giống phim]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Thu, 15 Jan 2009 09:50:04 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/buc-tranh-bi-nham-lan-va-chuyen-tinh-khong-giong-phim/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong>An nhờ Ho&agrave;ng Anh mang bức tranh c&ocirc; b&eacute; vẽ để tặng Phan, như một t&iacute;n hiệu &ldquo;đ&egrave;n xanh&rdquo;. Nhưng An đ&atilde; thất vọng, Phan hầu như hờ hững. Rất l&acirc;u sau, An mới biết Ho&agrave;ng Anh đ&atilde; n&oacute;i với Phan rằng, Ho&agrave;ng Anh vẽ bức tranh đ&oacute;&hellip;</strong><br /><p align="justify">C&oacute; những c&acirc;u chuyện m&agrave; con người rất kh&oacute; c&oacute; thể qu&ecirc;n được trong cuộc đời m&igrave;nh, thậm ch&iacute; n&oacute; trở th&agrave;nh một nết hằn in s&acirc;u trong t&acirc;m tr&iacute;. K&iacute; ức con người thường kh&ocirc;ng dễ qu&ecirc;n một h&igrave;nh b&oacute;ng đ&atilde; qu&aacute; quen thuộc đối với m&igrave;nh khi m&agrave; n&oacute; trở th&agrave;nh kỷ niệm v&agrave; lu&ocirc;n hiện hữu những vật xung quanh.</p><p align="justify">Một buổi tối m&ugrave;a h&egrave; oi nồng, m&ugrave;i ngọc lan nở sớm v&aacute;ng vất khắp kh&ocirc;ng gian, cả bầu kh&ocirc;ng kh&iacute; im l&igrave;m kh&ocirc;ng một cơn gi&oacute;. &Aacute;nh nến toả rực s&aacute;ng trong ph&ograve;ng. T&ocirc;i nhớ khi ấy m&igrave;nh c&ograve;n l&agrave; một con b&eacute; học năm cuối cấp II, nhắng nh&iacute;t v&agrave; bồng bột, c&oacute; những thứ viển v&ocirc;ng v&agrave; mơ m&agrave;ng như chuyện thay đổi của thời tiết. Những th&aacute;ng ng&agrave;y cuối cấp &ocirc;n thi tốt nghiệp v&agrave; thi v&agrave;o cấp III thường l&agrave;m lũ học sinh ph&aacute;t đi&ecirc;n, nhất l&agrave; trong dịp thường xuy&ecirc;n mất điện như thế n&agrave;y. Qua &ocirc; cửa sổ ph&ograve;ng m&igrave;nh, t&ocirc;i nhớ khi ấy t&ocirc;i đang h&iacute; ho&aacute;y vẽ một bức tranh kh&aacute; mang t&iacute;nh c&aacute; nh&acirc;n, nhưng kh&ocirc;ng phải cho t&ocirc;i m&agrave; l&agrave; cho một người, người m&agrave; t&ocirc;i thấy thật &ldquo;đặc biệt&rdquo;, cho đến b&acirc;y giờ vẫn vậy. Bức tranh m&agrave;u nước về một rừng tr&uacute;c c&oacute; con đường ẩn hiện b&ecirc;n bờ suối, mặt sau bức tranh l&agrave; 10 lời ch&uacute;c toi d&agrave;nh cho cậu bạn ấy. C&oacute; thể với người kh&aacute;c bức tranh thật v&ocirc; nghĩa, nhưng đ&oacute; l&agrave; ước mơ của t&ocirc;i v&agrave; n&oacute; phản &aacute;nh phần n&agrave;o con người t&ocirc;i.</p><p align="justify">T&ocirc;i học c&ugrave;ng Phan từ khi n&agrave;o nhỉ? C&oacute; lẽ l&agrave; lớp 2, &agrave; m&agrave; c&oacute; thể l&agrave; từ lớp 1 chăng. Hồi trẻ con ngốc x&iacute;t khi ấy t&ocirc;i coi mọi thứ thật nhạt nho&agrave;, những k&iacute; ức tuổi thơ vội v&atilde; qua đi trong sự b&igrave;nh lặng của cuộc sống v&agrave; bao bọc của gia đ&igrave;nh. Cho đến cấp II, t&ocirc;i vẫn chỉ coi cậu ấy l&agrave; một người bạn kh&ocirc;ng hơn kh&ocirc;ng k&eacute;m, một con người c&oacute; nhiều sở th&iacute;ch giống t&ocirc;i m&agrave; th&ocirc;i. Nh&igrave;n cậu ấy t&ocirc;i lu&ocirc;n thấy trong đ&oacute; c&oacute; một c&aacute;i g&igrave; buồn buồn v&agrave; u uất ẩn dấu sau một đ&ocirc;i mắt đẹp m&agrave; kh&ocirc;ng thể diễn tả bằng lời, điều ấy l&agrave;m kh&oacute; chịu cho người n&oacute;i chuyện c&ugrave;ng. Nhưng mỗi khi t&ocirc;i thấy &aacute;nh mắt ấy lấp l&aacute;nh cười th&igrave; dường như n&eacute;t mặt cậu lại thật ng&acirc;y thơ, hồn nhi&ecirc;n v&agrave; ấm &aacute;p. Từ những c&acirc;u chuyện tưởng như vớ vẩn v&agrave; ngốc ngếch trong lớp học:</p><p align="justify">- M&agrave;y thần tượng ai nhất?</p><p align="justify">- Tao thần tượng B&aacute;c Hồ!</p><div align="justify">T&ocirc;i r&eacute; l&ecirc;n cười v&agrave; tự thấy m&igrave;nh trở n&ecirc;n v&ocirc; duy&ecirc;n, nhưng đ&oacute; l&agrave; một c&acirc;u trả lời đầy bất ngờ. Cậu bạn ấy lu&ocirc;n tạo cho t&ocirc;i những th&uacute; vị n&agrave;y đến th&uacute; vị kh&aacute;c. </div><div align="justify">Cậu bạn bất ngờ đ&oacute; l&agrave; người c&oacute; thể c&ugrave;ng t&ocirc;i mơ về một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; sống cuộc sống như những kiếm kh&aacute;ch giang hồ, c&oacute; một ng&ocirc;i nh&agrave; nằm giữa rừng tr&uacute;c xanh mướt, b&ecirc;n một d&ograve;ng suối trong vắt với thảm hoa v&agrave;ng trải d&agrave;i trước mắt. Một l&uacute;c n&agrave;o đ&oacute; hai đứa lại ng&ocirc; ngh&ecirc; tưởng tượng m&igrave;nh đang chạy tr&ecirc;n thảo nguy&ecirc;n M&ocirc;ng Cổ, chạy m&atilde;i chạy m&atilde;i đến khi bầu trời đầy sao, h&aacute;t ngh&ecirc;u ngao như Qu&aacute;ch Tĩnh v&agrave; Ho&agrave;ng Dung trong Anh H&ugrave;ng Xạ Đi&ecirc;u, lại c&oacute; l&uacute;c tưởng như m&igrave;nh đang l&agrave;m một Ti&ecirc;u Phong i&ecirc;ng h&ugrave;ng tr&ecirc;n sa mạc. Những cảm x&uacute;c đan xen lẫn lộn chạy quanh quất b&ecirc;n đầu, những ước mơ m&agrave; t&ocirc;i biết m&igrave;nh kh&ocirc;ng bao giờ thực hiện được nhưng n&oacute; lại khiến t&ocirc;i vui, vui v&igrave; c&oacute; người biết m&igrave;nh muốn g&igrave;. Tạm coi đ&oacute; như những cảm x&uacute;c nhẹ nh&agrave;ng mơn man cho một ph&uacute;t dao động đầu đời. </div><div align="justify">Bức tranh ấy t&ocirc;i đ&atilde; kh&ocirc;ng d&aacute;m đưa tận tay cho Phan, v&igrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng biết l&uacute;c đ&oacute; t&ocirc;i sẽ h&agrave;nh động v&agrave; n&oacute;i năng lung tung như thế n&agrave;o. Một cảm gi&aacute;c ngượng ng&ugrave;ng xen lẫn xấu hổ. </div><div align="center"><img src="http://images3.kenh14.vn/Images/Uploaded/xuanle/2008/12/090104tsanh1.jpg" border="0" width="400" height="300" /></div><div align="center" style="font-style: italic">(Ảnh minh họa)</div><p align="justify">- Ho&agrave;ng Anh, cậu c&oacute; thể gi&uacute;p m&igrave;nh đưa c&aacute;i n&agrave;y cho Phan được kh&ocirc;ng, đưa tận nh&agrave; nh&eacute;.</p><p align="justify">- C&aacute;i g&igrave; vậy? Tại sao lại đưa cho Phan? B&iacute; ẩn thế! M&igrave;nh xem t&iacute; được kh&ocirc;ng?</p><p align="justify">- Kh&ocirc;ng, bạn biết rồi c&ograve;n g&igrave;, gi&uacute;p m&igrave;nh nh&eacute;, m&igrave;nh ngại lắm.</p><p align="justify">Cả tối h&ocirc;m đ&oacute; t&ocirc;i đ&atilde; hồi hộp chờ điện thoại của Phan, nhưng c&oacute; lẽ cậu ấy đ&atilde; hiểu nhầm &yacute; nghĩa của những lời ch&uacute;c t&ocirc;i viết. Sau h&ocirc;m ấy, t&ocirc;i sống trong cảm gi&aacute;c chờ đợi một điều g&igrave; đấy xảy ra nhưng c&oacute; lẽ điều xảy ra ấy lại kh&ocirc;ng như t&ocirc;i từng nghĩ. Phan v&agrave; Ho&agrave;ng Anh trở n&ecirc;n th&acirc;n thiết hơn, thật kh&oacute; hiểu. </p><p align="justify">Nhưng nh&igrave;n Phan đi cạnh Ho&agrave;ng Anh vẻ mặt rạng rỡ như h&ocirc;m t&ocirc;i thấy nụ cười tr&ecirc;n mặt cậu khiến t&ocirc;i ch&uacute;t ngỡ ng&agrave;ng. Cậu ấy lu&ocirc;n mang lại cho t&ocirc;i những bất ngờ th&uacute; vị, lu&ocirc;n l&agrave; như vậy. Nhưng điều bất ngờ n&agrave;y thật kh&oacute; l&yacute; giải. C&acirc;u chuyện giữa ch&uacute;ng t&ocirc;i trở n&ecirc;n ngượng ng&ugrave;ng v&agrave; xa c&aacute;ch, cậu ấy thay đổi cả c&aacute;ch xưng h&ocirc; &ldquo;m&agrave;y tao&rdquo;trước kia. Con b&eacute; như t&ocirc;i thấy một điều g&igrave; đ&oacute; khẽ vỡ tan trong l&ograve;ng. </p><p align="justify">T&ocirc;i biết cậu ấy th&iacute;ch một người con g&aacute;i dịu d&agrave;ng, nữ t&iacute;nh chứ kh&ocirc;ng kh&ocirc; khan v&agrave; thiếu tế nhị như t&ocirc;i. C&oacute; lẽ n&agrave;o người khiến cậu ấy n&oacute;i ng&agrave;y xưa muốn sống chung trong ng&ocirc;i nh&agrave; nhỏ trong rừng, c&ugrave;ng cậu ấy đi tr&ecirc;n c&aacute;nh đồng M&ocirc;ng Cổ lại l&agrave; Ho&agrave;ng Anh. Một Ho&agrave;ng Anh yểu điệu v&agrave; đ&agrave;i c&aacute;c, b&ecirc;n Ho&agrave;ng Anh lu&ocirc;n khiến người ta thấy b&igrave;nh an, c&oacute; lẽ điều đ&oacute; khiến Phan xo&aacute; tan n&eacute;t u sầu trong con mắt m&igrave;nh.</p><p align="justify">Những vạt nắng oi ả vẫn chiếu xuống như rang tr&ecirc;n con đường t&ocirc;i đi học, một ch&uacute;t b&oacute;ng r&acirc;m ven đường kh&ocirc;ng thể khiến người đi lại thấy m&aacute;t mẻ hơn. Vẫn c&ograve;n đ&oacute; những đ&ecirc;m h&egrave; n&oacute;ng nực. Sinh nhật Phan v&agrave;o một ng&agrave;y cuối th&aacute;ng năm. T&ocirc;i kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh c&oacute; n&ecirc;n chọn một m&oacute;n qu&agrave; n&agrave;o cho cậu ấy. T&ocirc;i biết cậu ấy th&iacute;ch g&igrave;, những c&oacute; lẽ Phan thấy kh&oacute; xử với t&ocirc;i khi cậu ấy kh&ocirc;ng muốn Ho&agrave;ng Anh hiểu lầm. </p><p align="justify">- Ơ ch&agrave;o An, c&oacute; chuyện g&igrave; &agrave;?</p><p align="justify">- Ừ h&ocirc;m nay m&igrave;nh nghĩ l&agrave; sinh nhật cậu n&ecirc;n m&igrave;nh đến tặng qu&agrave;. Kh&ocirc;ng phiền chứ.</p><p align="justify">- &Agrave;, Ừ m&agrave; kh&ocirc;ng phiền g&igrave; cả, An v&agrave;o nh&agrave; đi. </p><p align="justify">B&ecirc;n nh&agrave; c&oacute; một c&acirc;y hoa ngọc lan rất lớn, Phan đ&atilde; từng n&oacute;i mẹ cậu ấy th&iacute;ch hoa ngọc lan, n&oacute; nồng n&agrave;n v&agrave; thơm dịu. T&ocirc;i chợt sững lại khi nh&igrave;n thấy bức tranh t&ocirc;i vẽ tặng Phan ng&agrave;y n&agrave;o treo tr&ecirc;n b&agrave;n học của cậu, n&oacute; vẫn xanh tươi v&agrave; mơn mởn như ước mơ của t&ocirc;i. Dường như nhận thấy ch&uacute;t ngỡ ng&agrave;ng trong lướt qua tr&ecirc;n n&eacute;t mặt. Phan hỏi:</p><p align="justify">- Bạn thấy bức tranh n&agrave;y đẹp phải kh&ocirc;ng? Thật ngạc nhi&ecirc;n, Ho&agrave;ng Anh vẽ đấy. Đ&uacute;ng như ước mơ của m&igrave;nh. Cậu đ&atilde; n&oacute;i cho Ho&agrave;ng Anh biết điều đ&oacute; phải kh&ocirc;ng.</p><p align="justify">- Kh&ocirc;ng... &agrave; m&agrave; đ&uacute;ng, m&igrave;nh đ&atilde; n&oacute;i với c&ocirc; ấy l&agrave; cậu th&iacute;ch một khung cảnh như vậy. &ndash; T&ocirc;i khẽ r&ugrave;ng m&igrave;nh về điều Phan vừa n&oacute;i. T&ocirc;i định bảo rằng đấy l&agrave; do t&ocirc;i vẽ những cổ họng t&ocirc;i cứ nghẹ đắng lại, t&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn Phan hiểu xấu về Ho&agrave;ng Anh, c&ocirc; ấy l&agrave; bạn th&acirc;n của t&ocirc;i.</p><p align="justify">Gi&oacute; thổi tung tấm r&egrave;m cửa, một cơn gi&oacute; m&ugrave;a h&egrave; m&aacute;t lạnh. Trời sắp mưa. Để mặc những hạt mưa t&aacute;t v&agrave;o ph&ograve;ng, lấm tấm, &aacute;nh nến thổi bập b&ugrave;ng, lay động run rẩy. Giống như một chiếc l&aacute; cuối thu. T&ocirc;i thu m&igrave;nh trong b&oacute;ng tối. T&ocirc;i biết Ho&agrave;ng Anh đ&atilde; n&oacute;i dối, nhưng c&oacute; thể Phan th&iacute;ch Ho&agrave;ng Anh thật sự, đ&oacute; mới l&agrave; mơ ước của cậu ấy. C&ograve;n t&ocirc;i chỉ l&agrave; nơi m&agrave; Phan thổ lộ ước mơ của m&igrave;nh.</p><p align="justify">M&ugrave;a h&egrave; năm đ&oacute; tr&ocirc;i đi thật nhanh, l&ecirc;n cấp III t&ocirc;i vẫn c&ugrave;ng học một lớp với Phan, những c&acirc;u chuyện kh&ocirc;ng đầu kh&ocirc;ng cuối giữa ch&uacute;ng t&ocirc;i vẫn tiếp diễn nhưng dường như c&oacute; một ch&uacute;t g&igrave; đ&oacute; xa lạ xen v&agrave;o giữa hai ch&uacute;ng t&ocirc;i. Phan n&oacute;i Phan y&ecirc;u Ho&agrave;ng Anh v&agrave; thấy thật sự cần c&ocirc; ấy, đ&ocirc;i l&uacute;c tr&aacute;i tim t&ocirc;i như nghẹn lại khi nh&igrave;n hai người đi c&ugrave;ng nhau. Đ&atilde; c&oacute; l&uacute;c t&ocirc;i muốn n&oacute;i với Ho&agrave;ng Anh rằng t&ocirc;i đ&atilde; biết tất cả, nhưng kh&ocirc;ng, c&ocirc; ấy cũng y&ecirc;u Phan như t&ocirc;i y&ecirc;u cậu. Nếu l&agrave; Phan t&ocirc;i cũng sẽ chọn Ho&agrave;ng Anh. </p><p align="justify">&hellip; Nếu l&agrave; một bộ phim, hẳn bằng c&aacute;ch n&agrave;o đ&oacute;, Phan sẽ biết sự thật về bức tranh v&agrave; đến b&ecirc;n t&ocirc;i, người bạn đ&atilde; lu&ocirc;n ở b&ecirc;n cậu ấy, lu&ocirc;n hiểu cậu ấy v&agrave; biết cậu ấy nghĩ g&igrave;. Nhưng v&igrave; kh&ocirc;ng phải l&agrave; phim, n&ecirc;n t&ocirc;i chọn c&aacute;ch y&ecirc;n lặng.V&agrave; suốt ba năm cấp III, mối t&igrave;nh đầu của t&ocirc;i vẫn ch&igrave;m trong y&ecirc;n lặng. T&ocirc;i chỉ cần biết t&ocirc;i y&ecirc;u Phan l&agrave; đủ, v&agrave; đ&oacute; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave; sau n&agrave;y c&oacute; thể t&ocirc;i sẽ cố qu&ecirc;n hoặc giữ n&oacute; ở một nơi s&acirc;u thẳm nhất trong tr&aacute;i tim m&igrave;nh.</p><div class="o_f" align="right"></div>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/tro-choi-cua-tinh-yeu/</link>
<title><![CDATA[Trò chơi của tình yêu]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Wed, 14 Jan 2009 09:10:59 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/tro-choi-cua-tinh-yeu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="Normal"><strong>Kết th&uacute;c năm cũ, bước sang năm mới. Em đ&atilde; biết ch&iacute;nh x&aacute;c c&aacute;i điều cần biết. Điều đ&oacute; l&agrave;m em dễ suy nghĩ v&agrave; dễ quyết định hơn. T</strong></p><p class="Normal">thật buồn, khi biết r&otilde; mọi chuyện, em lại băn khoăn với c&acirc;u hỏi &ldquo;Ở em c&oacute; điểm g&igrave; kh&ocirc;ng được m&agrave; anh lại kh&ocirc;ng y&ecirc;u em???&rdquo;. Nhưng l&agrave;m sao c&oacute; thể trả lời được. Em h&ograve;an hảo, em tốt, nhưng em kh&ocirc;ng phải l&agrave; người anh c&oacute; thể y&ecirc;u. Ng&agrave;y trước, khi bắt gặp người con g&aacute;i n&agrave;o đ&oacute; hỏi c&acirc;u hỏi n&agrave;y, em thấy nực cười cho c&ocirc; ta, c&ograve;n nghĩ c&ocirc; ta ngu ngốc. Giờ ch&iacute;nh em lại l&agrave; người như vậy. C&oacute; lẽ, do em qu&aacute; tự tin v&agrave;o bản th&acirc;n m&igrave;nh cho n&ecirc;n em nghĩ ai cũng phải d&agrave;nh t&igrave;nh cảm cho em. Nhưng anh đ&atilde; l&agrave;m cho em nhận ra, kh&ocirc;ng phải tất cả. T&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave;, n&oacute; kh&oacute; n&oacute;i, n&oacute; cũng kh&oacute; bắt người ta l&agrave;m thế n&agrave;y l&agrave;m thế kia. Như anh n&oacute;i vậy, t&igrave;nh y&ecirc;u l&agrave; 1 tr&ograve; chơi. Em v&agrave; anh đang l&agrave; những th&agrave;nh vi&ecirc;n trong 1 tr&ograve; chơi m&agrave; mỗi người một đội. Em đuổi theo anh, anh đuổi theo người kh&aacute;c, v&agrave; liệu người kh&aacute;c ấy c&oacute; đuổi theo người kh&aacute;c nữa kh&ocirc;ng? Chẳng ai biết, nhưng em đang l&agrave; người đứng cuối c&ugrave;ng trong cuộc chơi ấy, em c&oacute; khả năng l&agrave; người về đ&iacute;ch cuối c&ugrave;ng. </p><p class="Normal">Trừ phi em tự m&igrave;nh r&uacute;t khỏi cuộc chơi, th&igrave; cơ hội chiến thắng sẽ d&agrave;nh cho em nhiều hơn. T&igrave;nh y&ecirc;u của em d&agrave;nh cho anh bắt đầu bằng sự t&ograve; m&ograve;. Để r&uacute;t lui khỏi cuộc chơi n&agrave;y em cần cất sự t&ograve; m&ograve; cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh. Em sẽ kh&ocirc;ng t&ograve; m&ograve; muốn biết người về đ&iacute;ch đầu ti&ecirc;n trong cuộc chơi kia l&agrave; ai? C&ocirc; ấy l&agrave; người như thế n&agrave;o m&agrave; anh lại d&agrave;nh t&igrave;nh cảm của m&igrave;nh cho c&ocirc; ấy? Anh y&ecirc;u c&ocirc; ấy nhiều từng n&agrave;o? L&agrave;m sao em c&oacute; thể biết được? Em sẽ cố gắng kh&ocirc;ng t&ograve; m&ograve; th&ecirc;m bất cứ điều g&igrave; về anh nữa. Em sẽ kh&ocirc;ng quan t&acirc;m tới anh khi m&agrave; em c&oacute; thể b&igrave;nh thường mối quan hệ n&agrave;y, c&ograve;n tạm thời, h&atilde;y để em lạnh l&ugrave;ng với anh nh&eacute;. Năm mới đến rồi, em c&oacute; nhiều dự định v&agrave; c&oacute; những động lực mạnh mẽ cho c&ocirc;ng việc v&agrave; cho cuộc sống của em. Em sẽ l&agrave;m v&agrave; sống thật tốt. Với em l&uacute;c n&agrave;y, t&igrave;nh y&ecirc;u kh&ocirc;ng phải l&agrave; điều quan trọng nhất.</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/dung-ghen-em-nhe/</link>
<title><![CDATA[Đừng ghen em nhé ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Wed, 14 Jan 2009 09:01:32 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/dung-ghen-em-nhe/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="Lead"><strong>C&ocirc; bước đi lặng lẽ &acirc;m thầm tr&ecirc;n con đường trải đầy nắng gi&oacute;. M&ugrave;a đ&ocirc;ng năm nay vẫn kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; thay đổi, vẫn c&aacute;i r&eacute;t lạnh gi&aacute; chan h&ograve;a với t&acirc;m hồn c&ocirc; trống tr&atilde;i, một c&otilde;i ri&ecirc;ng mang. C&oacute; chăng sự thay đổi l&agrave; nơi g&oacute;c k&iacute;n s&acirc;u thẫm của l&ograve;ng c&ocirc; lại hằng l&ecirc;n một nỗi đau d&agrave;y v&ograve; khi bất chợt một lần kỉ niệm l&ugrave;a về. Đau buốt.</strong></p><p class="Normal"><strong>Chiều nay, c&ocirc; gặp lại người anh họ ng&agrave;y xưa. Tr&ocirc;ng anh c&oacute; vẻ mệt mỏi v&agrave; gầy hẳn đi. C&ograve;n nhớ năm n&agrave;o anh vẫn mập mạp trắng trẻo như ch&uacute; heo &ugrave; c&ocirc; vẫn thường gọi. Vậy m&agrave; h&ocirc;m nay nếp nhăn đ&atilde; hằng l&ecirc;n tr&aacute;n...<br /></strong><br />- Anh sao vậy? L&uacute;c n&agrave;y c&ocirc;ng việc hay gia đ&igrave;nh kh&ocirc;ng tốt &agrave;?<br /><br />N&eacute;n một hơi thở d&agrave;i, anh vuốt mặt trầm ng&acirc;m điếu thuốc ph&igrave; ph&ograve;:<br /><br />- Quỳnh biết kh&ocirc;ng, anh kh&ocirc;ng biết c&ocirc; ấy đang nghĩ g&igrave;... Anh cảm thấy m&igrave;nh trơ trọi v&agrave; bế tắt lắm. Thời gian n&agrave;y sự nghiệp anh đang gặp vấn đề. Anh dường như kh&ocirc;ng c&oacute; c&aacute;ch n&agrave;o giải quyết hết. Anh lu&ocirc;n phải b&ugrave; đầu với những lo toan. Vậy m&agrave; c&ocirc; ấy kh&ocirc;ng chịu hiểu. Từ ng&agrave;y y&ecirc;u anh, đ&atilde; l&agrave; vợ chồng nhưng anh c&oacute; cảm gi&aacute;c c&ocirc; ấy chưa bao giờ tin anh. C&ocirc; ấy lu&ocirc;n d&ograve; x&eacute;t, đa nghi, cho người theo d&otilde;i anh mọi l&uacute;c mọi nơi. Ở b&ecirc;n c&ocirc; ấy, l&uacute;c n&agrave;o anh cũng rất mệt mỏi, ghen tu&ocirc;ng, nghi ngờ. Anh gần như ph&aacute;t đi&ecirc;n l&ecirc;n được. Anh kh&ocirc;ng chịu đựng nổi nữa.</p><p class="Normal">Anh n&oacute;i rồi quay mặt nh&igrave;n ra xa. C&ocirc; nhận ra n&eacute;t buồn tr&ecirc;n đ&ocirc;i mắt. L&uacute;c đi dự đ&aacute;m cưới hai người, c&ocirc; đ&atilde; từng ao ước rằng m&igrave;nh c ũng sẽ c&oacute; ng&agrave;y được như thế. C&ocirc; đ&atilde; thầm ghen tị cũng như cầu ch&uacute;c cho họ hạnh ph&uacute;c b&igrave;nh y&ecirc;n. Vậy m&agrave;. C&oacute; vẽ như c&aacute;i chữ b&igrave;nh y&ecirc;n với c&ocirc; l&agrave; một điều g&igrave; đ&oacute; rất xa x&ocirc;i. C&ocirc; d&ugrave; khao kh&aacute;t cũng kh&ocirc;ng thể n&agrave;o chạm tay tới... V&agrave; b&acirc;y giờ, vợ chồng anh cũng như thế.</p><p class="Normal">Chia tay anh c&ocirc; về lại g&aacute;c trọ. Phố vắng đ&ecirc;m nay c&ocirc; lại một m&igrave;nh co ro trong gi&oacute; lạnh đ&igrave;u hiu. Ở một nơi n&agrave;o đ&oacute;, c&oacute; lẽ người đ&agrave;n &ocirc;ng của c&ocirc; cũng đang mang t&acirc;m trạng buồn vươn quạnh quẽ... C&ocirc; đ&atilde; thầm gọi t&ecirc;n anh suốt bao lần thức trắng đ&ecirc;m th&acirc;u. Đ&atilde; hơn nữa năm gối chiếc một m&igrave;nh, kho&eacute; mắt giờ đ&acirc;y dường như đ&atilde; cạn kh&ocirc; rồi giọt lệ kh&ocirc;n ngu&ocirc;i... Anh kh&ocirc;ng c&ograve;n những lần lau nước mắt cho c&ocirc;, kh&ocirc;ng c&ograve;n tiếng dỗ d&agrave;nh ngọt ng&agrave;o cưng ơi đừng kh&oacute;c... Chỉ c&ograve;n lại th&acirc;n x&aacute;c kh&ocirc; gầy với những chuỗi ng&agrave;y gậm nhấm c&ocirc; đơn... <br /><br />C&ocirc; y&ecirc;u anh. Một t&igrave;nh y&ecirc;u s&acirc;u đậm t&ocirc;n thờ. Anh như một ch&agrave;ng khờ ngốc nghếch, kh&ocirc;ng một ch&uacute;t hiểu biết g&igrave; về thế giới phụ nữ. Cuộc đời của anh, những th&aacute;ng năm thăng trầm sương gi&oacute;, chỉ biết v&ugrave;i đầu v&agrave;o s&aacute;ch vở, khoa học, nghi&ecirc;n cứu, c&ocirc;ng việc... Anh gần như m&ugrave; tịt về hai chữ phụ nữ. Anh kh&ocirc;ng biết ga lăng, kh&ocirc;ng biết ch&igrave;u chuộng, kh&ocirc;ng biết trăng hoa v&agrave; c&agrave;ng kh&ocirc;ng hiểu phụ nữ l&agrave; như thế n&agrave;o... C&oacute; những khi c&ocirc; vờ giận dỗi, nũng nịu th&igrave; anh lại đau khổ, buồn rầu bỏ hết c&ocirc;ng việc m&agrave; lăn ra năn nỉ... Anh ngốc đến mức c&ocirc; bảo anh đi nhưng anh kh&ocirc;ng chịu đứng lại... Anh kh&ocirc;ng s&agrave;nh sỏi hay l&atilde;ng mạn đa t&igrave;nh như những người đ&agrave;n &ocirc;ng kh&aacute;c. Anh l&agrave; một nh&agrave; khoa học kh&ocirc; khan, cằn cỏi... M&agrave; cũng ch&iacute;nh v&igrave; anh như thế n&ecirc;n c&ocirc; đ&atilde; y&ecirc;u.</p><p class="Normal">C&ocirc; ch&igrave;m đắm trong giấc mơ ngọt ng&agrave;o với những thời khắc ngắn ngủi c&oacute; anh b&ecirc;n cạnh. Anh bảo với c&ocirc; rằng, t&igrave;nh y&ecirc;u anh d&agrave;nh cho c&ocirc; l&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u đầu ti&ecirc;n anh cảm nhận khi tuổi đ&atilde; sắp tứ tuần. C&ocirc; hiểu điều đ&oacute; v&agrave; tin điều đ&oacute;. C&agrave;ng ng&agrave;y c&ocirc; c&agrave;ng cảm thấy m&igrave;nh kh&ocirc;ng thể rời xa anh. C&ocirc; y&ecirc;u anh ng&acirc;y dại v&agrave; lắng nghe con tim m&igrave;nh quặn đau rỉ m&aacute;u khi c&oacute; anh đụng v&agrave;o anh. C&ocirc; thật sự kh&ocirc;ng thể chịu đựng nỗi. Nhưng c&ocirc; c&oacute; thể l&agrave;m g&igrave; đ&acirc;y khi anh đ&atilde; c&oacute; gia đ&igrave;nh...<br /><br />Ch&eacute;m cha c&aacute;i kiếp chồng chung/Kẻ đắp chăn b&ocirc;ng người lạnh l&ugrave;ng.</p><p class="Normal">Đ&ecirc;m từng đ&ecirc;m trong căn ph&ograve;ng trống tr&atilde;i c&ocirc; đơn, c&ocirc; gặm nhấm nổi đau đang d&agrave;y x&eacute; t&acirc;m hồn... Đừng! Em xin anh đừng rời xa em. Đừng m&agrave; anh... Tiếng k&ecirc;u g&agrave;o th&eacute;t uất hận cho th&acirc;n phận vợ lẽ coi c&uacute;t m&agrave; hỡi trời xanh c&oacute; thấu cho chăng... C&ocirc; vẫn tưởng m&igrave;nh c&oacute; thể cam chịu, cắn răng đ&egrave; n&eacute;n để được c&oacute; anh. Nhưng c&ocirc; kh&ocirc;ng thể. T&igrave;nh y&ecirc;u anh c&ocirc; t&ocirc;n thờ trong li&ecirc;ng li&ecirc;ng s&acirc;u thẳm. C&ocirc; c&oacute; cảm gi&aacute;c như ai đ&oacute; đang cầm những mũi kim ch&acirc;m đ&acirc;m thẳng v&agrave;o tim. Đau đớn.</p><p class="Normal">Anh đi. Anh quay về qu&ecirc; xưa để gầy dựng sự nghiệp. V&agrave; cũng c&oacute; nghĩa l&agrave; anh rời bỏ c&ocirc; về lại b&ecirc;n người ta. Lại một lần c&ocirc; thấy m&igrave;nh bơ vơ, quạnh quẻ. C&ocirc; kh&oacute;c. Đo&aacute; quỳnh hương như đang vỡ vụn trong m&agrave;n đ&ecirc;m sương lạnh. C&ocirc; kh&ocirc;ng c&ograve;n sự lựa chọn n&agrave;o kh&aacute;c. B&acirc;y giờ, c&ocirc; biết nơi đ&oacute; anh đang từng ng&agrave;y vật v&atilde; với những lo toan tất bật, sức nặng của đồng tiền đang đ&egrave; nặng l&ecirc;n vai. Mệt mỏi u ho&agrave;i... Nhưng c&ocirc; kh&ocirc;ng thể l&agrave;m g&igrave; cho anh. Anh kh&ocirc;ng c&ograve;n thời gian quan t&acirc;m tới c&ocirc;. Kh&ocirc;ng c&ograve;n những tin nhắn &acirc;n cần th&acirc;n thương, kh&ocirc;ng c&ograve;n những email dổ d&agrave;nh cưng của anh an t&acirc;m... Tất cả đ&atilde; qua rồi.</p><p class="Normal">Anh c&agrave;ng ng&agrave;y c&agrave;ng xa x&ocirc;i... C&ocirc; kh&ocirc;ng biết anh đang l&agrave;m g&igrave;, nghĩ g&igrave;... C&ocirc; chỉ biết đứng lặng y&ecirc;n một chỗ v&agrave; nh&igrave;n về anh. Anh n&oacute;i đ&uacute;ng. Anh kh&ocirc;ng muốn n&oacute;i chuyện với c&ocirc;. V&igrave; c&ocirc; cũng chẳng thể san xẻ hay gi&uacute;p g&igrave; được cho anh... Bất gi&aacute;c c&ocirc; cảm thấy sự tồn tại của m&igrave;nh b&ecirc;n anh kh&ocirc;ng c&ograve;n &yacute; nghĩa... C&ocirc; như một g&aacute;nh nặng của thời gian chỉ l&agrave;m cho anh th&ecirc;m mệt mỏi... Ng&agrave;y xưa ấy c&ocirc; từng xem những quyển tiểu thuyết hay những bộ phim truyền h&igrave;nh c&oacute; nội dung tương tự cuộc đời c&ocirc;.. Chỉ c&oacute; điều, c&ocirc; kh&ocirc;ng ngờ ch&iacute;nh m&igrave;nh phải g&aacute;nh chịu.</p><p class="Normal">Hoa quỳnh b&acirc;y giờ kh&ocirc;ng nở, những t&agrave;n phai h&eacute;o &uacute;a bao tr&ugrave;m trong kh&ocirc;ng gian mịt mờ. H&agrave; Nội đ&atilde; bước v&agrave;o đ&ocirc;ng. Nơi n&agrave;y S&agrave;i G&ograve;n c&ocirc; cũng đ&oacute;n một m&ugrave;a đ&ocirc;ng r&eacute;t mướt... Lặng lẽ một m&igrave;nh. C&ocirc; tự hỏi nơi ấy anh c&oacute; lạnh kh&ocirc;ng, kh&ocirc;ng c&oacute; b&agrave;n tay c&ocirc; sưởi ấm anh c&oacute; c&ograve;n thấy trống vắng như ng&agrave;y xưa kh&ocirc;ng anh.</p><p class="Normal">&quot;Đừng ghen em nh&eacute;, n&agrave;o ai muốn thế, đừng ghen em nh&eacute;...Chớ n&ecirc;n ưu phiền...&quot; B&agrave;i ca của ca sĩ Nguy&ecirc;n Vũ vang l&ecirc;n chiều nay chợt nghe chạnh l&ograve;ng... C&ocirc; tự hỏi m&igrave;nh tại sao c&ocirc; lại kh&ocirc;ng tin anh. Tại sao c&ocirc; kh&ocirc;ng tin v&agrave;o t&igrave;nh y&ecirc;u anh m&agrave; cứ lu&ocirc;n phải đau khổ dằn vặt. V&igrave; ng&agrave;y xưa, đ&atilde; c&oacute; lần anh kh&ocirc;ng chỉ c&oacute; m&igrave;nh c&ocirc;. Anh dang tay đ&oacute;n người phụ nữ đ&oacute; trở về v&agrave; đ&atilde; l&agrave;m tr&aacute;i tim c&ocirc; tổn thương. Ch&iacute;nh c&ocirc; cũng kh&ocirc;ng ngờ, khoảng thời gian đ&oacute; đ&atilde; để lại trong l&ograve;ng c&ocirc; vết thương hằng s&acirc;u đến như vậy. N&oacute; như một nổi &aacute;m ảnh m&agrave; c&ocirc; kh&ocirc;ng biết l&agrave;m c&aacute;ch n&agrave;o để chữa l&agrave;nh. C&ocirc; kiệt sức.</p><p class="Normal">Khi y&ecirc;u một người, kh&ocirc;ng phải chỉ cần y&ecirc;u hết l&ograve;ng, y&ecirc;u say đắm v&agrave; nồng n&agrave;n l&agrave; sẽ được tất cả. C&ocirc; mong m&igrave;nh đừng ghen nữa... H&atilde;y cho c&ocirc; thời gian. C&ocirc; muốn được tin v&agrave;o anh. C&ocirc; muốn được t&ocirc;n thờ v&agrave; sống trọn vẹn với t&igrave;nh y&ecirc;u anh, chỉ ri&ecirc;ng m&igrave;nh anh... Nơi đ&oacute; em mong anh vượt qua được ch&ocirc;ng gai của cuộc đời, tạo dựng được những g&igrave; vốn thuộc về anh. C&oacute; thể b&acirc;y giờ b&ecirc;n anh em kh&ocirc;ng c&ograve;n &yacute; nghĩa g&igrave; nữa... Nhưng em vẫn tin một ng&agrave;y anh quay về b&ecirc;n em... Em cần anh.</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/xe-dap-oi/</link>
<title><![CDATA[Xe Đạp Ơi]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:24:12 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/xe-dap-oi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<br /><em><span style="font-family: Times New Roman"><span style="color: blue">Nhớ khi xưa anh chở em, <br />Tr&ecirc;n chiếc xe đạp cũ, <br />&Aacute;o ướt đẫm mồ h&ocirc;i những trưa h&egrave;. <br />Nhớ khi xưa bao mộng mơ, <br />Tr&ecirc;n chiếc xe đạp cũ, <br />Dưới cơn mưa c&ugrave;ng nhau dắt qua cầu. <br /><br />Xe đạp ơi, đ&atilde; xa rồi c&ograve;n đ&acirc;u. <br />Mối t&igrave;nh thơ, tho&aacute;ng như một giấc mơ. <br />Xe đạp ơi, những vất vả ng&agrave;y ấy. <br />Cho l&ograve;ng t&ocirc;i, nhớ thương ho&agrave;i chẳng ngu&ocirc;i. <br />Quay đều quay đều quay đều, <br />Mối t&igrave;nh ng&agrave;y xưa y&ecirc;u dấu. <br />Quay đều quay đều quay đều, <br />Nhớ ho&agrave;i những v&ograve;ng xe. <br />Quay đều quay đều quay đều, <br />Mối t&igrave;nh ngh&egrave;o đơn sơ qu&aacute;. <br />Quay đều quay đều quay đều, <br />Thương ho&agrave;i những v&ograve;ng xe. <br /><br />Nhớ khi xưa anh chở em, <br />Tr&ecirc;n chiếc xe đạp cũ, <br />Dưới trăng khuya c&ugrave;ng trao chiếc h&ocirc;n đầu. <br />Nhớ khi xưa bao mộng mơ, <br />Tr&ecirc;n chiếc xe đạp cũ, <br />Ước mong sao t&igrave;nh y&ecirc;u m&atilde;i kh&ocirc;ng rời</span></span></em><br /><br /><br /><em>B&acirc;y giờ em đang nghĩ g&igrave; nhỉ? C&ograve;n anh, anh kh&ocirc;ng biết m&igrave;nh n&ecirc;n vui hay n&ecirc;n buồn nữa. C&oacute; lẽ anh n&ecirc;n vui th&igrave; đ&uacute;ng hơn. Trước đ&acirc;y anh cứ nghĩ &ocirc;ng trời đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ocirc;ng bằng với ch&iacute;nh m&igrave;nh, nhưng b&acirc;y giờ nghĩ lại th&igrave; anh lại thấy kh&aacute;c.</em><br /><em>Anh muốn c&oacute; em, anh đ&atilde; c&oacute; được em. Anh muốn được đi học lại, được gặp những người bạn th&acirc;n, anh đ&atilde; l&agrave;m được điều đ&oacute;. Anh muốn được đ&igrave; l&agrave;m, v&agrave; anh cũng c&oacute; được một c&ocirc;ng việc theo &yacute; m&igrave;nh muốn.</em><br /><em>Anh c&oacute; một mơ ước đ&oacute; l&agrave; được gặp em, được nh&igrave;n gắp khu&ocirc;n mặt em, được n&oacute;i chuyện c&ugrave;ng em... Một mơ ước qu&aacute; đ&ocirc;i b&igrave;nh thường v&agrave; giản dị đ&oacute;, thế m&agrave; anh cứ ngỡ rằng cả cuộc đời n&agrave;y đi&ecirc;u ước đ&oacute; của anh xẽ chẳng bao giờ th&agrave;nh hiện thực. Nhưng kh&ocirc;ng h&ocirc;m nay anh đ&atilde; được gặp em. Anh rất vui v&igrave; điều ước của anh đ&atilde; th&agrave;nh hiện thực.</em><br /><em>H&ocirc;m nay anh vui nhiều lắm, anh chẳng biết chia xẻ c&ugrave;ng ai, anh chỉ biết v&agrave;o đ&acirc;y viết n&ecirc;n những d&ograve;ng t&acirc;m sự n&agrave;y. Kh&ocirc;ng biết em c&oacute; đọc được n&oacute; kh&ocirc;ng nhỉ? Được gặp em l&agrave; anh hạnh ph&uacute;c lắm rồi anh chẳng gi&aacute;m đ&ograve;i hỏi g&igrave; th&ecirc;m ở em nữa. Anh đ&acirc;u c&oacute; quyền g&igrave; phải kh&ocirc;ng em?</em><br /><em>C&oacute; nhiều l&uacute;c anh nghĩ khi anh gặp em, anh xẽ n&oacute;i nhiều, n&oacute;i thật nhiều, anh xẽ kể cho em nghe về dự t&iacute;nh trong tương lai của anh. Nhưng thời gian ch&uacute;ng m&igrave;nh gặp nhau it qu&aacute; em nhỉ. N&ecirc;n anh chẳng thể n&oacute;i được g&igrave; nhiều. H&ocirc;m nay khi em sang nh&agrave; anh em c&oacute; n&oacute;i &quot;<span style="color: blue">em chẳng c&ograve;n nhớ g&igrave; cả</span>&quot; Anh kh&ocirc;ng buồn đ&acirc;u em ah, anh vui v&igrave; điều đ&oacute;. V&igrave; chỉ c&oacute; như vậy em mới c&oacute; thể y&ecirc;n t&acirc;m hạnh ph&uacute;c ở b&ecirc;n người em y&ecirc;u. Kh&ocirc;ng phải b&acirc;n t&acirc;m v&igrave; anh. </em><br /><em>C&ograve;n anh th&igrave; kh&aacute;c, ng&agrave;y h&ocirc;m qua anh vẫn c&ograve;n nhớ, ng&agrave;y h&ocirc;m nay cũng vậy, v&agrave; cả sau n&agrave;y nữa. Anh l&agrave;m sao m&agrave; qu&ecirc;n được hả em. M&acirc;y năm ch&uacute;ng m&igrave;nh s&ocirc;ng b&ecirc;n nhau c&oacute; qu&aacute; nhiều kỷ ni&ecirc;m, anh l&agrave;m sao m&agrave; qu&ecirc;n được. Nhưng h&igrave;nh anh của em khi ở b&ecirc;n anh xẽ m&atilde;i đ&acirc;m s&acirc;u trong trai tim anh. Nhưng l&uacute;c em cười v&agrave; những giọt nước mắt em rơi v&igrave; anh. Anh l&agrave;m sao c&oacute; thể qu&ecirc;n được hả em.</em><br /><em>Trước đ&acirc;y anh đ&atilde; từng nghĩ rằng, nếu thời gian c&oacute; quay trở lại v&agrave; anh c&oacute; thể lữa trọn th&ecirc;m một lần nữa. Anh xẽ kh&ocirc;ng để mất em, xẽ kh&ocirc;ng bao giờ để em tuột khỏi tay anh nữa. Thế m&agrave; h&ocirc;m nay, anh lại đứng đ&oacute; lặng y&ecirc;n nh&igrave;n em khuất đi x&atilde; rất trong tầm mắt của anh. Anh cứ đứng đ&oacute; nh&igrave;n em th&ecirc;m một lần nữa bước đi... Lại th&ecirc;m một lần nữa anh đau. V&agrave; đ&acirc;y xẽ l&agrave; một ng&agrave;y đ&aacute;ng nhớ nữa trong cuộc đời anh. Đ&oacute; l&agrave; ng&agrave;y 6/2/07.</em><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/viet-cho-mot-nguoi-da-xa-/</link>
<title><![CDATA[Viết cho một người đã xa.]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:23:43 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/viet-cho-mot-nguoi-da-xa-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	H&ocirc;m nay một ng&agrave;y đầu Xu&acirc;n nhưng thời tiết &acirc;m u, ảm đạm, mưa lất phất rơi... chợt nhớ đến anh... nhanh qu&aacute; anh nhỉ? Thế l&agrave; đ&atilde; 4 năm... khoảng thời gian kh&ocirc;ng d&agrave;i nhưng cũng rất kh&oacute; để em tập quen dần với việc kh&ocirc;ng c&oacute; anh b&ecirc;n cạnh.<br /><br />L&acirc;u lắm rồi em kh&ocirc;ng c&ograve;n th&oacute;i quen viết thư m&egrave; nheo, l&egrave; nh&egrave; như ng&agrave;y xưa. Viết cho ai b&acirc;y giờ hở anh?? Em cuốn m&igrave;nh v&agrave;o c&ocirc;ng việc để t&igrave;m qu&ecirc;n...l&uacute;c n&agrave;y bao cảm x&uacute;c dồn n&eacute;n lại cuồn cuộn tu&ocirc;n tr&agrave;o trong em...<br /><br />Khi Cậu b&aacute;o tin, em như kh&ocirc;ng tin v&agrave;o tai m&igrave;nh nữa, ly nước cầm trong tay rơi xuống vỡ vụn tr&ecirc;n nền đ&aacute;. Trong một khoảnh khắc tim em như ngừng đập....<br /><br />Anh nằm đ&oacute; bất động, tai nạn đ&atilde; l&agrave;m gương mặt anh biến dạng ho&agrave;n to&agrave;n. Nắm chặt b&agrave;n tay lạnh lẽo của anh, em như muốn truyền v&agrave;o một ch&uacute;t hơi ấm... B&agrave;n tay n&agrave;y đ&atilde; từng che chở cho em, đ&atilde; từng n&acirc;ng đỡ em, gi&uacute;p em vượt qua biết bao kh&oacute; khăn của cuộc sống... thế m&agrave; giờ đ&acirc;y.... cuộc đời qu&aacute; trớ tr&ecirc;u... Anh... tuổi trẻ, ước mơ, tương lai, ho&agrave;i b&atilde;o... chưa th&agrave;nh hiện thực đ&atilde; vội l&igrave;a xa. Ch&uacute;a đ&atilde; mang anh về b&ecirc;n Người qu&aacute; sớm.<br /><br />Tiễn anh đi cũng v&agrave;o một chiều mưa gi&oacute; ảm đạm, trời cũng buồn hiu hắt... mắt em nhạt nh&ograve;a... chua x&oacute;t... đau đớn... tim em vỡ tan từng mảnh...từng c&aacute;nh hồng trắng của bạn b&egrave;, người th&acirc;n rải l&ecirc;n tr&ecirc;n mộ anh như lời y&ecirc;u thương cuối c&ugrave;ng đưa anh về nơi an nghỉ ng&agrave;n thu...<br /><br />Ngủ ngoan đi anh nh&eacute;. Em tin, d&ugrave; anh kh&ocirc;ng b&ecirc;n cạnh em nhưng anh vẫn d&otilde;i mắt tr&ocirc;ng theo bước em. V&agrave; em cũng thầm cảm ơn cuộc đời đ&atilde; cho em quen anh v&agrave; y&ecirc;u anh... d&ugrave; khoảng thời gian hạnh ph&uacute;c ấy ngắn ngủi.<br /><br />H&atilde;y tin, anh m&atilde;i ở một nơi trang trọng nhất trong tim em.<!-- / message --><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/toi-no-cau-mot-loi-cam-on/</link>
<title><![CDATA[Tôi nợ cậu một lời cám ơn ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:23:20 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/toi-no-cau-mot-loi-cam-on/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_727948"><span style="color: darkolivegreen"><em>&quot;Lại gi&agrave; đi một tuổi, t&ocirc;i sợ tuổi gi&agrave;, sợ phải thấy những đường n&eacute;t nhăn nh&uacute;m tr&ecirc;n khu&ocirc;n mặt m&igrave;nh v&agrave;o một buổi s&aacute;ng thức dậy ngồi trước gương, nhưng đ&oacute; ko phải nỗi sợ sự xấu x&iacute; gi&agrave; nua hay sự c&ocirc; đơn đ&oacute; l&agrave; nỗi sợ về sự l&atilde;ng qu&ecirc;n của ch&iacute;nh m&igrave;nh. T&ocirc;i sợ thời gian sẽ thổi bay khỏi tr&iacute; &oacute;c t&ocirc;i những k&iacute; ức những kỉ niệm cần g&igrave;n giữ, v&agrave; cuối c&ugrave;ng t&ocirc;i sẽ ko thể mang sang thế giới b&ecirc;n kia một nụ cười m&atilde;n nguyện v&igrave; đ&atilde; sống một cuộc sống kh&ocirc;ng phải chỉ c&oacute; nỗi buồn. &quot;</em><br /><br />Đ&atilde; c&oacute; một thời t&ocirc;i đặc biệt y&ecirc;u th&iacute;ch m&agrave;u t&iacute;m bằng lăng, người ta gọi đ&oacute; l&agrave; m&agrave;u t&iacute;m của tuổi học tr&ograve;, đầy mơ mộng thơ ng&acirc;y, m&agrave;u t&iacute;m đem lại cho t&ocirc;i những niềm vui nhỏ b&eacute;, mong manh. Lớp học cũ tr&ecirc;n tầng hai, chỉ với tay ra cũng c&oacute; thể h&aacute;i được một ch&ugrave;m hoa t&iacute;m để tung n&oacute; l&ecirc;n đầu nhau,tung n&oacute; chấp chới xoay tr&ograve;n trong gi&oacute;. C&oacute; người h&aacute;i những b&ocirc;ng hoa đ&oacute; đặt ngay ngắn l&ecirc;n b&agrave;n t&ocirc;i, v&agrave; v&igrave; thế m&agrave; t&ocirc;i bỗng dưng thấy y&ecirc;u lo&agrave;i hoa m&agrave;u t&iacute;m, để từ đ&oacute; mỗi khi nh&igrave;n thấy những c&agrave;nh c&acirc;y khẳng khiu b&ecirc;n vệ đường lấm tấm những b&ocirc;ng hoa nhỏ t&iacute;m biếc l&agrave; t&ocirc;i lại nhớ tới hai chữ &quot; ng&agrave;y xưa&quot;. <br />Ng&agrave;y xưa c&oacute; g&igrave; nhỉ? Một con b&eacute; xấu x&iacute;, kh&oacute; ưa, t&iacute;nh t&igrave;nh ngỗ ngược, lại lạnh l&ugrave;ng v&agrave; &iacute;t n&oacute;i, một con b&eacute; &iacute;t bạn nhiều th&ugrave;, n&oacute; ngồi giữa ba thằng con trai m&agrave; ko hề l&eacute;p vế, v&agrave; n&oacute; ngồi tr&ecirc;n cậu đấy, cậu c&ograve;n nhớ kh&ocirc;ng? Cậu ngược hẳn so với n&oacute;, cậu ho&agrave;n hảo v&ocirc; c&ugrave;ng, cậu được biết bao người y&ecirc;u mến, cậu đẹp trai, học giỏi, nhanh tr&iacute;, vui vẻ v&agrave; hiền l&agrave;nh. C&oacute; lẽ chẳng ai tin rằng cậu lại th&iacute;ch con b&eacute; đ&oacute;, v&agrave; cũng chẳng ai biết điều đ&oacute; ngoại trừ n&oacute;. N&oacute; biết qua những c&aacute;i nh&igrave;n của cậu, qua sự l&uacute;ng t&uacute;ng của cậu khi n&oacute; quay xuống ,qua việc cậu cứ muốn đổi chỗ với c&aacute;i thằng ngồi cạnh n&oacute;. Cậu l&agrave;m n&oacute; bất ngờ, n&oacute; tự tin hơn, vui vẻ hơn mỗi buổi s&aacute;ng đến lớp. N&oacute; th&iacute;ch đi học hơn, v&agrave; v&igrave; cậu n&oacute; cũng chăm chỉ hơn, đặc biệt n&oacute; dịu d&agrave;ng v&agrave; nữ t&iacute;nh hơn hẳn. Nhưng cũng v&igrave; thế, n&oacute; v&agrave; cậu &iacute;t n&oacute;i chuyện với nhau, v&igrave; ngượng, v&igrave; cứ nh&igrave;n nhau l&agrave; đỏ mặt xấu hổ, chẳng biết n&oacute;i g&igrave;. Rồi đến l&uacute;c tất cả phải chia tay nhau, phải chia tay với ph&ograve;ng học cũ, với h&agrave;nh lang v&agrave; c&acirc;y bằng lăng gi&agrave; cỗi, phải chia tay với cậu. N&oacute; biết cậu muốn n&oacute;i với n&oacute; điều g&igrave; đ&oacute;, hơn ba lần, nhưng sự nh&uacute;t nh&aacute;t k&eacute;o cậu lại, v&agrave; cũng sự nh&uacute;t nh&aacute;t khiến n&oacute; ko thể tạo cho cậu cơ hội. Thế l&agrave; chia tay, mỗi người mang theo một sự nuối tiếc kh&ocirc;ng lời. V&agrave; cậu biết kh&ocirc;ng suốt một năm rưỡi sau đ&oacute; n&oacute; lu&ocirc;n gọi những cuộc gọi c&acirc;m đến nh&agrave; cậu chỉ để mong nghe được ở đầu d&acirc;y b&ecirc;n kia một giọng n&oacute;i n&oacute; mong mỏi, v&agrave; sau những buổi học n&oacute; ko ngại mua th&ecirc;m 3km đường về nh&agrave; để mong gặp cậu cũng v&ocirc; t&igrave;nh đi học về, ko để l&agrave;m g&igrave;, chỉ để nh&igrave;n thấy m&agrave; th&ocirc;i. M&ograve;n mỏi hết ng&agrave;y n&agrave;y qua th&aacute;ng kh&aacute;c cho đến khi n&oacute; biết cậu học buổi s&aacute;ng, n&oacute; học buổi chiều, n&oacute; bật cười ngằn ngặt, cười cho sự ngốc nghếch của ch&iacute;nh m&igrave;nh. N&oacute; ngừng t&igrave;m kiếm. N&oacute; được tin cậu c&oacute; người y&ecirc;u, một c&ocirc; g&aacute;i ho&agrave;n h&agrave;o, n&oacute; mừng cho cậu, một tho&aacute;ng, n&oacute; thấy tiếc cho những b&ocirc;ng hoa bằng lăng ng&agrave;y n&agrave;o. <br />Cậu ạ, giờ t&ocirc;i muốn gặp lại cậu biết bao nhi&ecirc;u, chẳng để l&agrave;m g&igrave; đ&acirc;u, chỉ muốn biết cậu c&oacute; kh&aacute;c trước kh&ocirc;ng, cậu c&ograve;n giữ được nụ cười c&oacute; thể x&oacute;a mọi nỗi buồn trong mắt t&ocirc;i kh&ocirc;ng. Chắc l&agrave; kh&ocirc;ng? V&igrave; chắc chắn chẳng ai c&oacute; thể x&oacute;a được mọi nỗi buồn của t&ocirc;i ngoại trừ người ấy, người đ&atilde; h&aacute;t cho t&ocirc;i nghe b&agrave;i &quot; Lời của gi&oacute;&quot; l&agrave;m qu&agrave; m&ugrave;ng 8 th&aacute;ng 3 h&ocirc;m qua, người ấy kh&ocirc;ng bắt t&ocirc;i phải t&igrave;m kiếm dọc những con phố suốt những buổi chiều để chẳng thấy một c&aacute;i g&igrave; ngo&agrave;i những c&acirc;y bằng lăng thay l&aacute;, kh&ocirc;ng bắt t&ocirc;i phải gọi những cuộc gọi c&acirc;m lặng mới nghe được một tiếng &quot;alo&quot;. Người ấy mang lại cho t&ocirc;i cả những niềm vui, cả những nỗi buồn , những nụ cười v&agrave; những giọt nước mắt, người ấy c&oacute; l&uacute;c l&agrave;m t&ocirc;i tức đi&ecirc;n l&ecirc;n, c&oacute; l&uacute;c l&agrave;m cho t&ocirc;i ch&aacute;n chường v&agrave; thất vọng, người ấy kh&ocirc;ng ho&agrave;n hảo như cậu, kh&ocirc;ng đẹp trai bằng cậu, nhưng d&ugrave; vậy t&ocirc;i chưa bao giờ hết y&ecirc;u người ấy. <br />T&ocirc;i nợ cậu một lời c&aacute;m ơn v&agrave; một lời tỏ t&igrave;nh từ thủa ngốc x&iacute;t, chắc chẳng bao giờ trả được. </span></div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/cuoc-doi-khong-vi-noi-dau-rieng-ta-ma-dung-lai-/</link>
<title><![CDATA[Cuộc đời không vì nỗi đau riêng ta mà dừng lại.]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:22:55 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/cuoc-doi-khong-vi-noi-dau-rieng-ta-ma-dung-lai-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<em><span style="color: #483d8b">Đ&atilde; l&acirc;u lắm rồi kh&ocirc;ng viết thư. Sự hiện đại h&oacute;a đ&atilde; x&oacute;a mất gần hết những th&oacute;i quen của em. Để b&acirc;y giờ xa anh ... em kh&ocirc;ng c&ograve;n trở về với những th&oacute;i quen xưa được nữa, mọi thứ trước khi c&oacute; anh v&agrave; sau khi c&oacute; anh c&aacute;ch biệt nhiều qu&aacute;.<br /><br />Anh xa!<br /><br />Thương y&ecirc;u g&igrave; cũng đ&atilde; cũ, c&oacute; lẽ kh&ocirc;ng phải cũ m&agrave; l&agrave; l&agrave; đ&atilde; vỡ. Em kh&ocirc;ng d&agrave;nh giữ được một điều g&igrave; trong ngần ấy thứ em đ&atilde; từng được chạm v&agrave;o v&agrave; đ&atilde; c&oacute;. Đến nụ cười anh cũng bay mất v&agrave;o trời lồng lộng xanh, lồng lộng gi&oacute;... Em qu&ecirc;n rồi. Qu&ecirc;n như anh đ&atilde; qu&ecirc;n. Qu&ecirc;n như anh qu&ecirc;n em. <br /><br />C&oacute; lẽ em kh&ocirc;ng cần phải gi&atilde;i b&agrave;y, kh&ocirc;ng cần phải biện minh nhưng kh&ocirc;ng lẽ tr&ecirc;n đời điều g&igrave; cũng dễ d&agrave;ng ho&aacute;n đổi? T&igrave;nh y&ecirc;u chỉ cần gi&oacute; thổi l&agrave; bay??? Em gửi cả ng&agrave;n c&acirc;u hỏi m&igrave;nh v&agrave;o biển xanh, biển trả lại em những con s&oacute;ng ng&agrave;n năm vỗ m&atilde;i, nhưng biển thinh lặng, thinh lặng như anh ng&agrave;y đ&oacute;, như trời ng&agrave;y đ&oacute;... Trời chuyển m&agrave;u đỏ thẫm, ho&agrave;ng h&ocirc;n từ trần...chết tr&ocirc;i x&aacute;c tr&ecirc;n mấy đỉnh m&acirc;y cao.<br /><br />Anh ạ,<br />Trời đ&atilde; chuyển m&agrave;u thương nhớ sang m&agrave;u v&agrave;ng bội phản, u uất. Em dang rộng v&ograve;ng tay nhỏ nhưng kh&ocirc;ng &ocirc;m hết nổi l&ograve;ng. Nhưng t&igrave;nh y&ecirc;u thật sự kh&ocirc;ng khởi nguồn cho th&ugrave; hận, kh&ocirc;ng phải, bản chất của n&oacute; chỉ l&agrave; sự bao dung, vị tha...Ừ. L&agrave;m sao t&igrave;nh y&ecirc;u co thể dễ d&agrave;ng ho&aacute;n đổi. Phải kh&ocirc;ng anh?<br /><br />Em sẽ kh&ocirc;ng ch&uacute;c g&igrave; cho anh như người ta thương hay ch&uacute;c. Bởi em sợ những lời ch&uacute;c thường hay kh&ocirc;ng th&agrave;nh. Em sẽ rải kỷ niệm đầy trời l&agrave;m m&acirc;y, m&acirc;y t&iacute;m dịu d&agrave;ng, m&acirc;y xanh b&aacute;t ng&aacute;t, m&acirc;y sẽ che con đường anh qua kh&ocirc;ng ch&oacute;i nắng. Em rải t&igrave;nh y&ecirc;u em th&agrave;nh mu&ocirc;n vạn l&aacute; hoa, th&agrave;nh mu&ocirc;n vạn suối, vạn ng&agrave;n, em sẽ gửi giọng n&oacute;i em l&agrave;m tiếng chim ca, l&agrave;m tiếng suối chảy để anh &iacute;t ra kh&ocirc;ng như em, kh&ocirc;ng c&ocirc; đơn kh&ocirc;ng chệch nhịp đời. <br /><br />Lần cuối rồi th&ocirc;i...<br />Lần n&agrave;y rồi xa...<br />Anh sẽ phải tự đứng l&ecirc;n, anh sẽ phải tự m&igrave;nh thức dậy. Đời kh&ocirc;ng v&igrave; nối đau của ri&ecirc;ng ta m&agrave; dừng lại. N&ecirc;n d&ugrave; thế n&agrave;o em, anh hay bất cứ người n&agrave;o cũng vẫn phải bước tiếp.<br /><br />Em cũng phải tập bước một m&igrave;nh. Để nỗi nhớ kh&ocirc;ng phải ch&ocirc;ng ch&ecirc;nh...<br /><br />Nước mắt lu&ocirc;n đẹp phải kh&ocirc;ng anh? Để em kh&oacute;c cho t&igrave;nh m&igrave;nh lần n&agrave;y nữa rồi th&ocirc;i.<br /><br /></span></em><div align="right">Em của một trời dịu d&agrave;ng anh đ&atilde; từng thương y&ecirc;u!</div><!-- / message --><!-- show inventory --><br /><!-- /show inventory -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/loi-yeu-cua-mot-gamer/</link>
<title><![CDATA[Lời yêu của một gamer ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:22:34 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/loi-yeu-cua-mot-gamer/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_724318">L&acirc;u lắm rồi anh đ&atilde; kh&ocirc;ng tự nhắc đến c&aacute;i từ n&agrave;y nữa !!!Nhưng ......<span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Phong c&aacute;ch gamer !Gửi đến em .......Y&Ecirc;U !</span> <div align="center"><span style="font-family: Courier New, Courier, mono"><strong><span style="color: magenta">Năng lượng = MP = Mỹ Phương </span></strong></span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Em th&acirc;n y&ecirc;u!ở với ai?Ở với mẹ! mẹ g&igrave;?mẹ ...!... g&igrave;?... ...!!<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/14.gif" border="0" width="18" height="18" />( kh&ocirc;ng thắc mắc)!</span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">C&oacute; thể em kh&ocirc;ng tin v&agrave;o t&igrave;nh y&ecirc;u s&eacute;t đ&aacute;nh , thứ t&igrave;nh y&ecirc;u chỉ thấy 1 lần đ&atilde; cảm mến , chỉ gặp một lần đ&atilde; trao trọn y&ecirc;u thương . M&agrave; s&eacute;t đ&aacute;nh th&igrave; kh&ocirc;ng l&acirc;u .... kh&ocirc;ng d&agrave;i ... nhưng khả năng n&oacute; g&acirc;y chết người th&igrave; kh&ocirc;ng phải b&agrave;n c&atilde;i em nh&eacute; !<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/20.gif" border="0" width="18" height="18" /></span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">H&ocirc;m đấy chắc chắn l&agrave; c&oacute; s&eacute;t , &yacute; anh n&oacute;i l&agrave; h&ocirc;m anh gặp em &yacute;!Trời c&oacute; sấm , c&oacute; s&eacute;t =&gt; c&oacute; mưa ! Minh chứng h&ugrave;ng hồn phải kh&ocirc;ng ? Đừng bắt anh mi&ecirc;u tả về trận mưa to nhất trong 5 năm trở lại đ&acirc;y của H&agrave;Nội nh&eacute; , Th&uacute; thật anh kh&ocirc;ng quan t&acirc;m - ANH CHỈ QUAN T&Acirc;M ĐẾN EM - giản dị thế th&ocirc;i ! <span style="color: #ff409f">Trời mưa s&eacute;t đ&aacute;nh tr&uacute;ng anh <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/19.gif" border="0" width="18" height="18" /> v&agrave; đ&aacute;ng &quot; iu &quot; cho em l&agrave; đ&uacute;ng l&uacute;c em lại đứng trước mặt anh</span> <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/20.gif" border="0" width="18" height="18" /> ! Xui em rồi !</span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Anh đang nhớ về em , cố b&eacute; ạ ! Anh tự hỏi đ&oacute; c&oacute; phải l&agrave; sự nhớ nhung của t&igrave;nh y&ecirc;u hay kh&ocirc;ng ? hay đ&oacute; chỉ l&agrave; 1 ch&uacute;t xao l&ograve;ng của 1 g&atilde; m&ecirc; g&aacute;i m&agrave; th&ocirc;i ??? Nhưng thần tượng từ b&eacute; của anh .... đ&atilde; trả lời gi&uacute;p anh điều đ&oacute; ..... em ... nếu c&oacute; đọc những d&ograve;ng n&agrave;y ... xin bỏ ch&uacute;t thời gian lắng nghe ca kh&uacute;c n&agrave;y ... l&agrave; t&acirc;m sự ... anh đ&oacute; !</span><br /><a href="http://nghenhac.info/nhacvietnam_pm.asp?iFile=31207&amp;iType=20" target="_blank"><span style="color: #0d73ee; font-family: Courier New, Courier, mono">Nhớ về em - Jimmii JC Nguyễn</span></a><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Vậy l&agrave; r&otilde; ! Anh y&ecirc;u em !!C&ocirc; b&eacute; ! <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/08.gif" border="0" width="18" height="18" /> !V&agrave; tất nhi&ecirc;n .... anh muốn t&aacute;n tỉnh em , ngay b&acirc;y giờ v&agrave; ngay l&uacute;c n&agrave;y<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/13.gif" border="0" width="18" height="18" /> !Đừng nghĩ anh đang nghĩ quẩn nh&eacute; d&ugrave; b&acirc;y giờ l&agrave; 1 giờ 30 ph&uacute;t s&aacute;ng ! Anh tỉnh t&aacute;o hơn bao giờ hết , anh chỉ c&oacute; ch&uacute;t men nồng vừa c&ugrave;ng với mấy người bạn &quot; sống thật với m&igrave;nh &quot; th&ocirc;i! Anh v&agrave; &quot; bọn n&oacute; &quot; đ&atilde; thật l&ograve;ng với nhau , v&agrave; anh cũng quyết định thật l&ograve;ng với ch&iacute;nh m&igrave;nh . Vứt chuyện &quot; bọn n&oacute; &quot; sang một b&ecirc;n đi , v&igrave; <span style="color: #ff80ff">anh đang n&oacute;i về chuyện ch&uacute;ng ta , về chuyện của anh v&agrave; ... kể từ l&uacute;c n&agrave;y n&oacute; gi&aacute;n tiếp l&agrave; chuyện của em</span> !</span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Em ạ , khi lần đầu anh n&oacute;i chuyện với em tr&ecirc;n mạng , anh rất vui , rất hồi hộp , rất bầt ngờ khi em đ&atilde; cởi mở với anh như vậy ! Ở đời thường anh đo&aacute;n em kh&ocirc;ng hay cười như tr&ecirc;n mạng , nhưng c&oacute; sao đ&acirc;u ?<span style="color: #ff00ff"> C&oacute; thể em l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i gi&agrave;u t&igrave;nh cảm trong t&acirc;m hồn m&agrave; &iacute;t khi thể hiện ra mặt - điều n&agrave;y giống anh - v&agrave; anh c&agrave;ng kho&aacute;i</span> <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/14.gif" border="0" width="18" height="18" />! &Ocirc; ! Thế tại sao m&agrave; l&uacute;c anh chỉ hơi &quot; h&eacute; mở &quot; rằng anh muốn &quot; &yacute; đồ &quot; với em th&ocirc;i th&igrave; em lại &quot; chặn đầu &quot; ph&ograve;ng thủ kĩ c&agrave;ng như thế ? Em n&oacute;i : &quot; anh kh&ocirc;ng t&aacute;n được em đ&acirc;u ! Thật đấy ! &quot; !!!?! Ch&uacute;a ơi .... anh buồn <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/34.gif" border="0" width="18" height="18" /><img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/37.gif" border="0" width="18" height="18" />! Anh cười m&agrave; l&ograve;ng kh&ocirc;ng cười , anh chợt nản l&ograve;ng nhưng anh lại tự h&ugrave; dọa m&igrave;nh ngay lập tức !<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/19.gif" border="0" width="18" height="18" /> Em ạ , anh dek cần em c&oacute; cảm t&igrave;nh với anh ngay lập tức ! Anh dek cần em chưa g&igrave; đ&atilde; th&iacute;ch anh ngay từ đầu ! Điều đ&oacute; chỉ l&agrave;m em trở n&ecirc;n &quot; giống &quot; những đứa con g&aacute;i kh&aacute;c m&agrave; th&ocirc;i ( anh n&oacute;i thế l&agrave; anh bắt đầu tự &aacute;i , tự an ủi bản th&acirc;n cao l&ecirc;n , c&oacute; gi&aacute; l&ecirc;n rồi đấy <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/31.gif" border="0" width="18" height="18" />) . C&aacute;c cụ dạy : &quot; c&aacute;i g&igrave; dễ đạt được th&igrave; cũng nhanh ch&oacute;ng mất đi &quot; ! Kh&ocirc;ng ! Anh kh&ocirc;ng muốn nhanh ch&oacute;ng mất đi em đ&acirc;u em . Anh muốn t&igrave;nh cảm ch&uacute;ng ta vững bền , anh muốn ch&uacute;ng ta sẽ l&acirc;u d&agrave;i với nhau . <span style="color: #40a0ff">Kh&oacute; khăn , gian khổ c&oacute; thể l&agrave;m anh ch&ugrave;n bước <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/09.gif" border="0" width="18" height="18" />, nhưng kh&ocirc;ng thể bắt anh bỏ cuộc</span> đ&acirc;u em ! Nhất định thế ! Chắc chắn rồi !</span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Nhưng em ạ ! Anh vẫn ước g&igrave; em mở tấm l&ograve;ng cho anh 1 ch&uacute;t ch&uacute;t x&iacute;u th&ocirc;i ! Một ch&uacute;t x&iacute;u th&ocirc;i l&agrave; đủ để anh y&ecirc;u em hơn , y&ecirc;u cuộc sống quanh em , mọi thứ quanh em v&agrave; dĩ nhi&ecirc;n hệ quả l&agrave; sẽ y&ecirc;u đời hơn . Anh c&oacute; thể từ một <strong>con g&agrave; </strong>m&agrave; trở th&agrave;nh một <strong>thi&ecirc;n t&agrave;i ,</strong>c&oacute; thể từ <strong>kẻ l&ocirc;i th&ocirc;i </strong>m&agrave; trở th&agrave;nh <strong>người ngăn nắp</strong>, c&oacute; thể từ <strong>g&atilde; khờ </strong>m&agrave; biến th&agrave;nh<strong> nh&agrave; thơ &quot; nhớn &quot; </strong>. V&agrave; như vậy c&oacute; đ&uacute;ng l&agrave; em đ&atilde; g&oacute;p phần gi&aacute;n tiếp x&acirc;y dứng &quot; c&aacute;i tốt , c&aacute;i đẹp &quot; trong người anh kh&ocirc;ng ? V&agrave; anh vui th&igrave; bạn b&egrave; anh sẽ vui , gia đ&igrave;nh anh sẽ vui , mọi thứ quanh anh l&uacute;c n&agrave;o cũng đầy ắp tiếng cười !<span style="color: #0000ff"> Em thấy đấy , chỉ cần em cởi mở tấm l&ograve;ng 1 x&iacute;u th&ocirc;i , cuộc sống quanh ch&uacute;ng ta sẽ tốt đẹp đến thế n&agrave;o ? Ch&uacute;ng đẹp , h&agrave;o nho&aacute;ng , long lanh chẳng phải v&igrave; em sao ???</span></span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Em y&ecirc;u ! Em c&oacute; thể đ&atilde; từng c&oacute; người y&ecirc;u , em c&oacute; thể c&oacute; tật xấu , c&oacute; thể tham tiền , c&oacute; thể c&oacute; lỗi lầm <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/09.gif" border="0" width="18" height="18" />, nhưng với anh những điều đ&oacute; đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n quan trọng !!!! Chỉ cần em y&ecirc;u anh , chỉ cần ch&uacute;ng ta y&ecirc;u nhau th&igrave; mọi thứ dĩ v&atilde;ng sẽ chỉ l&agrave; dĩ v&atilde;ng ! V&agrave; ..... anh sẽ thay đổi trở n&ecirc;n đầy đặn hơn ...đẹp trai hơn (<span style="color: #0000ff"> xưa anh cũng đẹp trai lắm em ạ</span> <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/14.gif" border="0" width="18" height="18" />) v&agrave; em sẽ tự h&agrave;o n&oacute;i với bạn em rằng : &quot; tụi m&agrave;y nh&igrave;n chưa ? Bạn trai tao đấy ! &quot; ! V&agrave; mẹ anh sẽ phải th&ocirc;i k&ecirc;u ca ph&agrave;n n&agrave;n khi thấy nh&agrave; cửa bề bộn , khi thấy anh lười ăn , lười cả .... tắm ( chết ai lại n&oacute;i chuyện n&agrave;y ... lộ rồi<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/08.gif" border="0" width="18" height="18" /> ) ! Mẹ anh sẽ y&ecirc;u đời hơn .... gia đ&igrave;nh anh sẽ ngập tr&agrave;n trong niềm h&acirc;n hoan ... n&agrave;o đ&oacute; <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/34.gif" border="0" width="18" height="18" /> . Bạn b&egrave; anh sẽ phải chộn rộn khi biết anh c&oacute; người y&ecirc;u ( tất nhi&ecirc;n anh sẽ kh&ocirc;ng để tụi n&oacute; y&ecirc;n <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/16.gif" border="0" width="18" height="18" />) thế l&agrave; tr&aacute;nh được những chuỗi ng&agrave;y tẻ nhạt , ch&uacute;ng cũng sẽ muốn như anh , vẻ mặt ngập tr&agrave;n hạnh ph&uacute;c . Ch&uacute;ng sẽ t&igrave;m t&igrave;nh y&ecirc;u cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh , hạnh ph&uacute;c cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh .... v&agrave; cuộc đời sẽ mở những v&ograve;ng tay y&ecirc;u thương cho mu&ocirc;n ng&agrave;n tr&aacute;i tim thổn thức ! </span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono"><span style="color: #ff0000">Em thấy đấy .... chỉ cần <strong>ch&uacute;ng ta</strong> y&ecirc;u nhau ! Điều đ&oacute; cũng đủ đem lại hạnh ph&uacute;c cho bao nhi&ecirc;u người <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/20.gif" border="0" width="18" height="18" />!!!</span></span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono">Vậy tại sao m&igrave;nh kh&ocirc;ng t&igrave;m hiểu nhau ngay từ ng&agrave;y h&ocirc;m nay ? em nhỉ ? h&atilde;y cởi mở hơn với anh d&ugrave; chỉ 1 ch&uacute;t th&ocirc;i . H&atilde;y loại anh ra khỏi anh danh s&aacute;ch &quot; những &ocirc;ng anh nu&ocirc;i&quot; đi ( v&igrave; anh nu&ocirc;i g&igrave; cũng để giết thịt th&ocirc;i em ạ <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/31.gif" border="0" width="18" height="18" /> ) v&agrave; cũng đừng qu&ecirc;n rằng &quot; ch&uacute;ng ra kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; những người lạ nữa&quot;!! H&atilde;y suy nghĩ nghi&ecirc;m t&uacute;c chuyện n&agrave;y em nh&eacute; . Anh cũng ho&agrave;n to&agrave;n nghi&ecirc;m t&uacute;c đấy ! Nếu em ...... chưa sẵn s&agrave;ng ... anh c&oacute; thể chờ .... anh l&agrave; một &quot;anh gi&agrave;&quot; trong th&acirc;n x&aacute;c 1 thanh ni&ecirc;n trẻ khỏe tuổi 20 . Anh c&oacute; thể kh&ocirc;ng c&oacute; sự trẻ trung v&agrave; h&oacute;m hỉnh , anh c&oacute; thể kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều t&agrave;i lẻ &quot; lộn nh&agrave;o , l&agrave;m điệu &quot; như mấy thằng mới lớn ! Nhưng anh c&oacute; l&ograve;ng ch&acirc;n th&agrave;nh v&agrave; sự nhẫn nại thế c&oacute; đủ kh&ocirc;ng em ? Anh y&ecirc;u em ! V&agrave; nếu em th&iacute;ch những tr&ograve; trẻ con đ&oacute; th&igrave; anh c&oacute; thể học .... em biết m&agrave; ... anh tiếp thu mọi thứ nhanh lắm !</span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono"><img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif" border="0" width="18" height="18" />Tất cả ........ <span style="color: #ff80bf">v&igrave; anh y&ecirc;u em</span> ........!<img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/40.gif" border="0" width="18" height="18" /></span><br /><span style="font-family: Courier New, Courier, mono"><img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/10.gif" border="0" width="18" height="18" />&Ocirc;i Nga My buff pro b&eacute; bỏng <img src="http://l.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/tsmileys2/10.gif" border="0" width="18" height="18" /></span></div></div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/buc-thu-tinh-dau-tien---------/</link>
<title><![CDATA[Bức thư tình đầu tiên!!!!!!!!! ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Thư Tình Quán]]></category>
<pubDate>Mon, 13 Oct 2008 10:22:09 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/buc-thu-tinh-dau-tien---------/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_724292">Anh th&acirc;n y&ecirc;ụ <br />C&oacute; lẽ những d&ograve;ng chữ n&agrave;y l&agrave; những d&ograve;ng cuối c&ugrave;ng em viết cho anh. Những cuộc chia tay, nhất l&agrave; những cuộc chia tay trong t&igrave;nh y&ecirc;u, bao giờ cũng buồn b&atilde; v&agrave; nhiều x&oacute;t xa, nhưng em biết l&agrave;m thế n&agrave;o được ! Em chỉ mong rằng, dẫu ch&uacute;ng ta kh&ocirc;ng c&ograve;n gặp lại nhau nữa, những kỷ niệm đẹp đẽ trong những gi&acirc;y ph&uacute;t b&ecirc;n nhaụ sẽ l&agrave; những kỉ niệm kh&ocirc;ng bao giờ phai trong tr&aacute;i tim em . <br />Mối t&igrave;nh đầu ti&ecirc;n trong cuộc đời em d&agrave;nh cho anh sẽ l&agrave; một mối t&igrave;nh đầy dung dị , nhiều niềm vui v&agrave; cũng thật nhiều nước mắt . Anh &agrave; ,c&oacute; bao giờ anh nghĩ , nếu ch&uacute;ng ta ko biết nhau , ko quen nhau th&igrave; b&acirc;y giờ cả 2 ch&uacute;ng ta sẽ ko phải đau khổ như thế n&agrave;y anh nhỉ <br />&ldquo;Th&agrave; ng&agrave;y xưa ko biết nhau chắc em sẽ vui hơn nhiều , th&agrave; ng&agrave;y xưa ko quen nhau th&igrave; n&agrave;o c&oacute; khổ đau vậy đ&acirc;u &ldquo; . Ch&uacute;ng m&igrave;nh đ&atilde; quen nhau dc 1 năm rồi anh nhỉ , em nhớ l&agrave; từ th&aacute;ng 11 năm trước . L&uacute;c đ&oacute; chắc ch&uacute;ng ta chỉ nghĩ y&ecirc;u nhau thật đơn giản , chỉ cần vượt qua những thử th&aacute;ch , những xa c&aacute;ch về mặt thời gian v&agrave; kh&ocirc;ng gian l&agrave; c&oacute; thể l&agrave;m được anh nhỉ . Nhưng khoảng c&aacute;ch 100km , đến b&acirc;y giờ đ&uacute;ng l&agrave; đ&atilde; qu&aacute; mức giới hạn đối với em rồi , anh c&oacute; nhớ c&aacute;i lần em n&oacute;i với anh người ta ở Huế m&agrave; c&ograve;n l&ecirc;n Bắc Ninh l&agrave;m d&acirc;u nữa huống chi l&agrave; ch&uacute;ng ta . Rồi những người l&iacute;nh ng&agrave;y đ&ecirc;m bảo vệ bi&ecirc;n cương , ko c&oacute; hậu phương vững chắc v&agrave; rồi ai cũng nghĩ như em th&igrave; họ sẽ ế vợ hết mất anh nhỉ ?<br />C&oacute; lẽ do ch&uacute;ng ta ở c&aacute;ch xa nhau qu&aacute; , điều kiện gặp nhau ko c&oacute; nhiều cho l&ecirc;n em ko hiểu anh v&agrave; anh cũng ko hiểu em &ldquo; chỉ c&oacute; 1 người duy nhất hiểu được em m&agrave; em đ&atilde; n&oacute;i , người đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; l&iacute; do cho cuộc chia tay của ch&uacute;ng ta &ldquo; <br />Anh ko cần phải suy nghĩ đ&acirc;u anh &agrave; , mọi tr&aacute;ch nhiệm của cuộc chia ly n&agrave;y sẽ l&agrave; của em hết , em cần c&oacute; 1 cuộc sống tốt đẹp hơn . Nếu em vẫn cứ y&ecirc;u anh , sau n&agrave;y xa gia đ&igrave;nh xa qu&ecirc; hương v&agrave; những dự định về c&ocirc;ng việc của em sẽ mất hết . Đối với em sự nghiệp quan trọng ngang với t&igrave;nh y&ecirc;u . C&oacute; một người hiểu em , y&ecirc;u em , tuy ko như anh nhưng người đ&oacute; ở gần em . Sau n&agrave;y , khi ch&uacute;ng em cưới nhau , em v&agrave; người ấy sẽ c&oacute; điều kiện chăm s&oacute;c tốt hơn cho gia đ&igrave;nh , cho bản th&acirc;n . Th&ocirc;i anh nh&eacute; những kỉ niệm rồi cũng sẽ qua , sự đau khổ nhớ nhung rồi sẽ phai nhạt dần theo thời gian , ch&uacute;c anh lu&ocirc;n hạnh ph&uacute;c v&agrave; h&atilde;y qu&ecirc;n em đi</div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>