<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></title> 
<link>http://zing9x.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></copyright>
<item>
<link>http://zing9x.com/cau-chuyen-tinh-cua-gio/</link>
<title><![CDATA[Câu chuyện tình của gió]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:47:34 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/cau-chuyen-tinh-cua-gio/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/12/26/blog_yobanbe12302565211402.jpg" border="0" width="106" height="131" /><br /><span class="blogText"><span style="font-size: 14px">Gi&oacute; quen n&agrave;ng trong một lần dạo phố khi n&agrave;ng đang đứng b&ecirc;n cửa sổ ch&agrave;o b&igrave;nh&nbsp;&nbsp; .Gi&oacute; v&agrave; n&agrave;ng y&ecirc;u nhau từ đ&oacute;,cứ mỗi b&igrave;nh minh gi&oacute; vẫn thường gh&eacute; thăm n&agrave;ng b&ecirc;n khung cửa sổ.N&agrave;ng thường mở cửa ch&agrave;o gi&oacute; bằng một nụ cười thật tươi<br />Gi&oacute; hỏi n&agrave;ng:Em khỏe kh&ocirc;ng?<br />N&agrave;ng trả lời: Em khỏe<br />Gi&oacute; lại hỏi:H&ocirc;m qua em c&oacute; ngủ ngon kh&ocirc;ng?<br />N&agrave;ng trả lời:C&aacute;m ơn em ngủ rất ngon<br />Gi&oacute; lại hỏi:H&ocirc;m nay c&oacute; c&ocirc;ng việc g&igrave; vui v&agrave; mới kh&ocirc;ng?<br />N&agrave;ng trả lời:Em đang vẽ tiếp cho t&aacute;c phẩm hội họa..rất nhiều..v&agrave; rất nhiều c&acirc;u chuyện k&eacute;o d&agrave;i khi gi&oacute; v&agrave; n&agrave;ng ch&agrave;o nhau buổi s&aacute;ng v&agrave; cuối c&acirc;u chuyện gi&oacute; nh&igrave;n n&agrave;ng mỉm cười,ch&uacute;c n&agrave;ng một ng&agrave;y mới thật vui vẻ.Gi&oacute; lại thổi qua cửa sổ v&agrave; ch&agrave;o tạm biệt n&agrave;ng.<br />Rồi thật l&acirc;u gi&oacute; kh&ocirc;ng gh&eacute; thăm n&agrave;ng.Gi&oacute; lu&ocirc;n bận rộn với c&ocirc;ng việc đem lại hạnh ph&uacute;c cho mọi ngừơi v&agrave; như thế gi&oacute; cuốn theo cơn lốc x&oacute;ay của thời gian cho những c&aacute;i t&ocirc;i l&agrave;m việc của giviệc của gi&oacute;,thỉnh thoảng gi&oacute; lại nhớ đến n&agrave;ng.C&ograve;n n&agrave;ng,n&agrave;ng h&agrave;ng ng&agrave;y vẫn ngồi vẽ b&ecirc;n khung cửa sổ mang theo nỗi nhớ về gi&oacute;.N&agrave;ng vẫn lu&ocirc;n một m&igrave;nh trong c&aacute;i vẻ c&ocirc; độc lẻ loi b&ecirc;n khung cửa ch&agrave;o b&igrave;nh minh,thỉnh thoảng n&agrave;ng mở tung c&aacute;nh cửa ch&agrave;o b&igrave;nh minh rồi kh&eacute;p lại. </span><span style="font-size: 14px"><p></p><p><br />Một b&igrave;nh minh khi những phiến l&aacute; me bay bay, c&ugrave;ng với những cơn mưa m&ugrave;a hạ k&eacute;o về b&ecirc;n khung cửa sổ, với những cơn mưa k&eacute;o d&agrave;i kh&ocirc;ng dứt, kh&ocirc;ng kh&iacute; ảm đạm của bầu trời khiến c&aacute;i d&aacute;ng mỏng mảnh của n&agrave;ng mệt mỏi đổ xuống s&agrave;n nh&agrave; khi n&agrave;ng đang vẽ.N&agrave;ng biết m&igrave;nh bị ung thư từ đ&oacute;.Căn bệnh di căn k&eacute;o d&agrave;i c&ugrave;ng với những cơn đau l&agrave;m n&agrave;ng c&agrave;ng b&eacute; nhỏ mỏng manh.N&agrave;ng vẫn tiếp tục vẽ,n&agrave;ng vẽ như sợ một mai m&igrave;nh kh&ocirc;ng c&ograve;n được vẽ nữa.Thỉnh thoảng n&agrave;ng vẫn mỉm cười một m&igrave;nh b&ecirc;n khung cửa sổ khi n&agrave;ng gọi điện cho gi&oacute;.<br /><br /><br /><br />Gi&oacute; vẫn cuốn theo thời gian cho c&ocirc;ng việc,gi&oacute; lạnh l&ugrave;ng,gi&oacute; c&ocirc; độc,gi&oacute; lu&ocirc;n mang trong m&igrave;nh c&aacute;i quan ni&ecirc;m rằng,cuộc đời c&oacute; qu&aacute; nhiều nỗi lo. M&agrave; mỗi c&ocirc;ng việc kh&ocirc;ng th&ocirc;i cũng đủ mệt mỏi cho cuộc sống. Gi&oacute; kh&ocirc;ng c&oacute; nhiều thời gian d&agrave;nh nhiều cho t&igrave;nh y&ecirc;u v&igrave; thế gi&oacute; nghĩ thỉnh thoảng gi&oacute; chia sẻ với n&agrave;ng vậy l&agrave; cũng đủ hạnh ph&uacute;c kh&ocirc;ng nhất thiết b&ecirc;n nhau mới l&agrave; y&ecirc;u.Thỉnh thoảng gi&oacute; vẫn hỏi ta y&ecirc;u n&agrave;ng như vậy c&oacute; đ&uacute;ng nghĩa một t&igrave;nh y&ecirc;u??l&yacute; tr&iacute; v&agrave; tr&aacute;i tim lu&ocirc;n kh&aacute;c nhau .V&agrave; c&oacute; lẽ trong con ngừơi gi&oacute; cũng thế, l&yacute; tr&iacute; lạnh l&ugrave;ng ,c&ocirc; độc. L&yacute; tr&iacute; lu&ocirc;n bảo gi&oacute; kh&ocirc;ng y&ecirc;u nhưng tr&aacute;i tim c&oacute; l&yacute; lẽ ri&ecirc;ng của n&oacute;.Tr&aacute;i tim gi&oacute; bảo rằng gi&oacute; y&ecirc;u n&agrave;ng khi nh&igrave;n những giọt mưa rơi v&agrave;o một ng&agrave;y trời mưa gi&oacute; hiểu rằng gi&oacute; rất cần n&agrave;ng.Gi&oacute; quyết định vứt bỏ tất cả c&ocirc;ng việc đang l&agrave;m về b&ecirc;n n&agrave;ng.Gi&oacute; lao đi như cơn lốc x&oacute;ay về nơi ng&ocirc;i nh&agrave; nơi c&oacute; n&agrave;ng.Gi&oacute; thổi mạnh v&ocirc; cửa từng tiếng.Một ph&uacute;t rồi hai ph&uacute;t c&aacute;nh cửa mở tung,c&oacute; lẽ n&agrave;ng kh&ocirc;ng bao giờ đ&oacute;ng cửa.</p><p></p><p><br />N&agrave;ng nẳm đ&oacute; tr&ecirc;n c&aacute;i giừơng lạnh xung quanh l&agrave; những ống trợ tim v&agrave; b&igrave;nh truyền nước...hai con mắt n&agrave;ng l&uacute;c n&agrave;o cũng nh&igrave;n về cửa sổ như chờ đợi một điều g&igrave; đ&oacute;.<br />Gi&oacute; bật kh&oacute;c..nhẹ nh&agrave;ng thổi trườn qua người n&agrave;ng .</p><p>Gi&oacute; lo lắng hỏi:Em khỏe chứ??<br />N&agrave;ng mỉm cười:Em vẫn khỏe gi&oacute; ạ,em chỉ kh&oacute; thở &iacute;t th&ocirc;i,em đau tim đấy m&agrave;.N&agrave;ng mỉm cười vui sướng n&agrave;ng khẽ chỉ v&agrave;o bức tranh cạnh giường th&igrave; th&agrave;o:Em vẽ bức tranh tặng gi&oacute;,n&agrave;ng bảo n&agrave;ng vẽ một c&aacute;nh đồng đầy hoa nơi ấy c&oacute; một ng&ocirc;i nh&agrave; ,c&oacute; n&agrave;ng v&agrave; gi&oacute; đang đứng b&ecirc;n cửa sổ nh&igrave;n ra bầu trời theo c&aacute;nh diều bay.Một ước mơ cho hạnh ph&uacute;c của n&agrave;ng v&agrave; gi&oacute;.N&agrave;ng khẽ n&oacute;i nhỏ em y&ecirc;u gi&oacute; gi&oacute; ạ.Em biết gi&oacute; sẻ trở về với em m&agrave;.<br />Gi&oacute; mỉm cười trong hạnh ph&uacute;c khẽ h&ocirc;n l&ecirc;n vầng ch&aacute;n rộng của n&agrave;ng ,gi&oacute; hạnh ph&uacute;c bảo:Em vẽ đẹp lắm gi&oacute; cũng y&ecirc;u em nhiều.<br />N&agrave;ng nắm lấy tay gi&oacute;, đ&ocirc;i mắt nh&igrave;n nhau mỉm cười.<br /><br />Hai tr&aacute;i tim như h&ograve;a nhịp s&oacute;ng. Gi&oacute; khẽ thay khăn đắp tr&ecirc;n tr&aacute;n n&agrave;ng,hơi thở của n&agrave;ng c&oacute; vẻ mệt mỏi ,gi&oacute; gi&uacute;p n&agrave;ng ăn bửa s&aacute;ng,n&agrave;ng r&aacute;ng nuốt những muỗng ch&aacute;o của gi&oacute;.N&agrave;ng mỉm cười ,gi&oacute; ngồi cạnh n&agrave;ng nh&igrave;n n&agrave;ng &acirc;u yếm .Sau bữa ăn n&agrave;ng c&oacute; vẻ mệt mỏi n&agrave;ng cảm thấy m&igrave;nh kh&oacute; thở,n&agrave;ng khẽ nắm b&agrave;n tay gi&oacute;.<br />N&agrave;ng bảo: Em cảm thấy hơi mệt gi&oacute; ạ.Em ngủ một ch&uacute;t nh&eacute;.Anh nhớ ngồi đợi em dậy nh&eacute;.<br />Gi&oacute; gật đầu mỉm cười : Ừ em ngủ đi,gi&oacute; sẽ lu&ocirc;n b&ecirc;n cạnh em,sẽ đợi em.N&agrave;ng kh&eacute;p đ&ocirc;i mắt v&agrave; ch&igrave;m s&acirc;u trong giấc ngủ kh&ocirc;ng mộng mị ,b&agrave;n tay n&agrave;ng vẫn nắm hờ b&agrave;n tay gi&oacute;.<br />Chiều h&ocirc;m ấy trời mưa thật to.Giống như &ocirc;ng trời cũng muốn chia sẽ với n&agrave;ng vậy.Thỉnh thoảng hai ,ba y t&aacute; lại gh&eacute; đến b&ecirc;n giường xem sức khỏe cho n&agrave;ng.Một giọt ,...hai giọt ..từng giọt nước truyền v&agrave;o cơ thể n&agrave;ng cứ rơi.Gi&oacute; lịm đi trong giấc ngủ cạnh giường n&agrave;ng.</p><blockquote>V&agrave; c&oacute; lẽ trong con ngừơi gi&oacute; cũng thế, l&yacute; tr&iacute; lạnh l&ugrave;ng ,c&ocirc; độc. L&yacute; tr&iacute; lu&ocirc;n bảo gi&oacute; kh&ocirc;ng y&ecirc;u nhưng tr&aacute;i tim c&oacute; l&yacute; lẽ ri&ecirc;ng của n&oacute;. <p><br />N&agrave;ng nằm đ&oacute; đ&ocirc;i mắt kh&eacute;p k&iacute;n,n&agrave;ng cảm gi&aacute;c như người khỏe hẳn. N&agrave;ng cảm thấy như m&igrave;nh đang đứng dậy cạnh giường m&igrave;nh .N&agrave;ng bỗng nh&igrave;n thấy gi&oacute; đang nằm ngủ,n&agrave;ng gọi m&atilde;i nhưng gi&oacute; kh&ocirc;ng trả lời,n&agrave;ng ngồi nh&igrave;n gi&oacute; đang ngủ.N&agrave;ng &ocirc;m lấy bờ vai của gi&oacute; ,tr&aacute;i tim n&agrave;ng đau nh&oacute;i,n&agrave;ng y&ecirc;u gi&oacute; biết bao.N&agrave;ng kh&oacute;c,ph&iacute;a cửa sổ chợt l&oacute;e một &aacute;nh s&aacute;ng, n&agrave;ng thấy cha,cha đang đứng đ&oacute; b&ecirc;n khung cửa sổ mỉm cười,dang rộng đ&ocirc;i tay đ&oacute;n lấy n&agrave;ng.Nửa như muốn theo cha nửa như muốn ở lại với gi&oacute;.N&agrave;ng &ocirc;m cha bật kh&oacute;c.Cha vuốt nhẹ m&aacute;i t&oacute;c n&agrave;ng ,cha an ủi tr&aacute;i tim b&eacute; bỏng của n&agrave;ng rồi n&agrave;ng cũng gặp gi&oacute; v&agrave; sẽ hạnh ph&uacute;c con g&aacute;i ạ.Sức khỏe của con yếu lắm rồi con đ&atilde; phấn đấu rất nhiều,gi&oacute; rất hiểu con .V&agrave; cả cha v&agrave; con đều biết điều đ&oacute;, cha tin gi&oacute; lu&ocirc;n c&oacute; h&igrave;nh b&oacute;ng con trong tr&aacute;i tim anh ấy.N&agrave;ng kh&oacute;c ,n&agrave;ng nh&igrave;n thấy cơ thể của n&agrave;ng đang dần kh&oacute; thở..m&agrave;n h&igrave;nh ngắt qu&atilde;ng... n&agrave;ng h&ocirc;n l&ecirc;n m&aacute;i t&oacute;c gi&oacute; một lần nữa rồi theo cha tam biệt gi&oacute; v&agrave; bứơc ra khỏi khung cửa sổ đi v&agrave;o v&ugrave;ng &aacute;nh s&aacute;ng.<br />Gi&oacute; nằm b&ecirc;n cạnh n&agrave;ng,gi&oacute; nằm mơ,một giấc mơ như &yacute; mơ của n&agrave;ng,gi&oacute; khản cổ gọi n&agrave;ng quay lại.Gi&oacute; kh&oacute;c,gi&oacute; tỉnh giấc.<br />Y t&aacute; gọi b&aacute;c sĩ ,m&aacute;y b&aacute;o ở ph&ograve;ng cấp cứu k&ecirc;u to.Mọi ngừơi ai cũng hối hả chạy ngựơc xu&ocirc;i trợ tim cho n&agrave;ng.Gi&oacute; như ngừơi v&ocirc; hồn,miệng lẩm bẩm k&ecirc;u t&ecirc;n n&agrave;ng.B&agrave;n tay vẫn nắm chặt b&agrave;n tay n&agrave;ng.<br />Tối h&ocirc;m ấy, gi&oacute; lượn xung quanh n&agrave;ng ,chốc chốc gi&oacute; nghe tiếng r&ecirc;n khe khẽ nơi n&agrave;ng .<br />Tất cả c&aacute;c b&aacute;c sĩ tập trung lại t&igrave;m mọi c&aacute;ch để cứu n&agrave;ng,họ xem phim,họ thực hiện ca mổ,nhưng n&agrave;ng sốt huyết m&aacute;u qu&aacute; nặng.v&agrave; nhịp tim n&agrave;ng đứng,n&agrave;ng ra đi<br />Gi&oacute; như ngừơi v&ocirc; hồn đứng im nh&igrave;n mọi người phủ khăn trắng l&ecirc;n ngừơi n&agrave;ng ,một khoảng đen u tối phủ l&ecirc;n gi&oacute;.V&agrave; n&agrave;ng đ&atilde; ra đi khỏi gi&oacute; một c&aacute;ch nhẹ nh&agrave;ng ,kh&ocirc;ng một c&acirc;u từ gi&atilde; như c&aacute;i định mệnh hợp rồi tan v&agrave;o một đ&ecirc;m trời mưa.N&agrave;ng ra đi khỏi gi&oacute; về một nơi b&igrave;nh y&ecirc;n ,nơi kh&ocirc;ng c&ograve;n c&oacute; gi&oacute; b&ecirc;n cạnh,nơi n&agrave;ng kh&ocirc;ng c&ograve;n nỗi đau về thể x&aacute;c ,nơi m&agrave; gi&oacute; m&atilde;i m&atilde;i kh&ocirc;ng c&ograve;n gặp n&agrave;ng,n&agrave;ng trở về với đất.<br />Gi&oacute; heo may, gi&oacute; u tối , gi&oacute; ảm đạm,gi&oacute; cầm h&igrave;nh ảnh n&agrave;ng trong tay.Ng&agrave;y tiễn đưa n&agrave;ng,gi&oacute; thấy m&igrave;nh trống rỗng như mất một phần th&acirc;n thể.Gi&oacute; nh&igrave;n n&agrave;ng ch&igrave;m s&acirc;u trong l&ograve;ng đất.<br />Một buổi tối,mọi ngư&ograve;i thấy một cơn gi&oacute; thổi qua. Cơn gi&oacute; &ocirc;m lấy bức tranh của một c&ocirc; g&aacute;i, cơn gi&oacute; lướt nhẹ đi v&agrave;o b&oacute;ng đ&ecirc;m. Ngo&agrave;i kia ,mưa vẫn rơi,như cơn mưa l&ograve;ng của gi&oacute;.Những cơn mưa như đang h&aacute;t, theo b&oacute;ng ngọn gi&oacute; đang lứơt đi trong đ&ecirc;m.....</p></blockquote></span></span><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/cau-hoi-ngay-xua-/</link>
<title><![CDATA[Câu hỏi ngày xưa!]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:46:59 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/cau-hoi-ngay-xua-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/12/29/blog_yobanbe12305560751402.jpg" border="0" width="300" height="373" /><br /><span class="blogText"><span style="font-size: 14px"><p><span style="font-size: small">S&aacute;ng ...</span></p><p><span style="font-size: small">Thức dậy trong v&ocirc; thức...</span></p><p><span style="font-size: small">Trời Lạnh, rửa mặt xong như một con m&egrave;o ước ...</span></p><p></p><p><span style="font-size: small">Ngồi v&agrave;o m&aacute;y, m&aacute;y cả đ&ecirc;m kh&ocirc;ng Turn Off, kh&ocirc;ng sign out khỏi Yahoo...&nbsp; thấy c&oacute; tin của một người bạn.... ngần cả người! </span></p><p><span style="font-size: small">&Aacute;p phone v&agrave; tai nghe Album mới của Đan Trường ... lướt web... bắt gặp một b&agrave;i thơ...&nbsp;</span></p><span style="font-size: small">---&gt; Tất cả tạo n&ecirc;n một cảm gi&aacute;c kh&oacute; tả. N&oacute; như gi&oacute;, xo&aacute;y v&agrave;o l&ograve;ng rồi vội v&agrave;ng cuốn đi, rồi như hối tiếc n&oacute; vờn quanh m&atilde;i.... chẳng chịu rời .&nbsp;<br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-size: 14px"><p align="center"><span style="font-size: small">...o0o... </span></p><p align="center"><strong><span style="font-size: medium">C&acirc;u Hỏi Ng&agrave;y Xưa </span></strong></p><p align="center"></p><p><span style="font-size: medium"><em>(C&oacute; người hỏi em<br />&quot;Anh muốn trao em một b&oacute; hoa tươi thắm nhất<br />Em c&oacute; đồng &yacute; nhận kh&ocirc;ng?&quot;<br />Em cười m&agrave; rằng:<br />Nếu l&agrave; hoa Lan, hoa Ly, hoa C&uacute;c, hay Hồng<br />Em đều kh&ocirc;ng d&aacute;m nhận<br />C&aacute;i em cần l&agrave; đo&aacute; hoa từ tấm l&ograve;ng ch&acirc;n thật<br />Anh c&oacute; kh&ocirc;ng?)<br /><br />C&oacute; đ&acirc;u t&igrave;nh y&ecirc;u n&agrave;o cũng bắt đầu từ đo&aacute; hoa hồng<br />Của ng&agrave;y đầu gặp gỡ?<br />C&oacute; đ&acirc;u t&igrave;nh y&ecirc;u n&agrave;o cũng bắt đầu từ &aacute;nh nh&igrave;n sau bỡ ngỡ<br />Khi mới quen?<br />&nbsp;<br />Đ&acirc;u phải t&igrave;nh y&ecirc;u n&agrave;o cũng c&oacute; những hờn ghen<br />Để rồi lại thương y&ecirc;u nhau hơn trước?<br />T&igrave;nh y&ecirc;u của em v&agrave; anh c&oacute; được<br />L&agrave; &ecirc;m đềm hay từ những nỗi đau?<br /><br />Ng&agrave;y h&ocirc;m nay v&agrave; cả những ng&agrave;y sau<br />Nơi em đi cuối đường ai đứng đợi?<br />Ai người em trao &aacute;nh nh&igrave;n kh&ocirc;ng bối rối<br />Khi dang tay đ&oacute;n nhận một nh&agrave;nh hoa<br /><br /><strong>Anh của h&ocirc;m nay hay của những ng&agrave;y qua<br />Đ&atilde; kh&ocirc;ng c&ograve;n hẹn em nơi cuối phố<br />Để h&ocirc;m nay một người lần nữa<br />Chợt v&ocirc; t&igrave;nh hỏi em c&acirc;u hỏi...<br />... Anh ng&agrave;y xưa!</strong></em></span></p><p><em>(Thơ Giao Hạ )</em></p><p>(hỉu 4 c&acirc;u cuối =.= ) </p></span><div align="center"><span style="font-size: 14px"><p>&nbsp;<span style="font-size: small">-----o0o-----</span></p><p></p></span></div><span style="font-size: 14px"><p><span style="font-size: small">&nbsp;C&acirc;u hỏi ng&agrave;y xưa! Ta nhớ ng&agrave;y xưa nhiều c&acirc;u hỏi qu&aacute;, hồi ức, bao nhi&ecirc;u lời hứa giờ chỉ như tiếng gi&oacute;, m&agrave; h&igrave;nh như đ&ecirc;m đ&ecirc;m n&oacute; trở về lượn lờ rồi đi mất, c&oacute; chờ đợi cũng kh&ocirc;ng thể bắt gặp được...</span></p><p><span style="font-size: small">&nbsp;Phải chi m&igrave;nh cứ v&ocirc; t&igrave;nh theo đ&uacute;ng nghĩa, để khỏi phải phiền l&ograve;ng, sao cứ chiều chuộng để nỗi buồn m&atilde;i tồn tại, niềm vui c&oacute; cũng kh&ocirc;ng được trọn vẹn.</span></p><p><span style="font-size: small">S&aacute;ng&nbsp; kh&ocirc;ng nắng, chỉ c&oacute; m&acirc;y giăng tr&ecirc;n n&oacute;c to&agrave; nha ph&iacute;a xa xa...</span></p><p><span style="font-size: small">Tiếng h&aacute;t người ca sĩ m&igrave;nh th&iacute;ch, vang v&agrave;o l&ograve;ng gỡ tung cảm x&uacute;c... giọng h&aacute;t của một người ng&agrave;y xưa rất rất giống ... nhưng xa rồi.... người đi mất, nhưng sở th&iacute;ch th&igrave; c&ograve;n ở lại...vẫn kh&ocirc;ng thể bỏ được v&igrave; đ&oacute; đ&atilde; l&agrave; sở th&iacute;ch! </span></p><p></p><p align="center"><span style="font-size: small">MT. </span></p><p align="center">29/12/08 </p><p align="center"><img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/12/29/7f4fb92a53a4a3337e8d3ab44fcb40d6.jpg" border="0" width="550" height="379" /> </p><p><br /><br /></p></span><br /><br /></span></span></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/chuyen-vui--amp--chuyen-buon-trong-ky-le-giang-sinh-va------/</link>
<title><![CDATA[Chuyện vui  chuyện buồn trong kỳ lễ giáng sinh và......]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:45:59 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/chuyen-vui--amp--chuyen-buon-trong-ky-le-giang-sinh-va------/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span class="blogText"><span style="font-size: 14px"><span style="font-size: medium"><span style="font-style: italic">Gi&aacute;ng sinh n&agrave;y l&agrave; gi&aacute;ng sinh lần đầu m&igrave;nh đ&atilde; đi chơi tr&ecirc;n s&agrave;i g&ograve;n. Đi c&ugrave;ng với những gười bạn mới quen trong cộng đồng zing. Thật phải n&oacute;i cuộc off lần n&agrave;y hết sức ho&agrave;nh tr&aacute;ng v&agrave; mang nhiều bản sắc của một cộng đồng zing đầu năng động cũng như l&agrave; s&aacute;ng tạo trong phong c&aacute;ch tạo ra những tr&ograve; chơi. Mặc d&ugrave; l&agrave; nh&oacute;m hoạt động ko s&ocirc;i nổi lắm nhưng xem ra nh&oacute;m ch&uacute;ng ta vẫn c&oacute; những c&aacute; nh&acirc;n ưu t&uacute; v&agrave; l&agrave; 1 trong những nh&oacute;m h&agrave;ng đầu của cộng đồng zing&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip; v&agrave;i tấm h&igrave;nh sau khi đ&atilde; t&acirc;m t&igrave;nh n&egrave;</span></span> <img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel2.jpg" border="0" width="500" height="375" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel3.jpg" border="0" width="550" height="367" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel4.jpg" border="0" width="550" height="367" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel5.jpg" border="0" width="550" height="367" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel6.jpg" border="0" width="550" height="367" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel7.jpg" border="0" width="500" height="375" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel8.jpg" border="0" width="500" height="375" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/giang%20sinh/offnoel.jpg" border="0" width="500" height="375" /><br /><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Noel n&agrave;y rất vui tuy nhi&ecirc;n cũng c&oacute; b&ugrave;n v&igrave; trưởng nh&oacute;m phải sắp xa c&aacute;c th&agrave;nh vi&ecirc;n của nh&oacute;m rồi. rời s&agrave;i g&ograve;n rời xa những bạn b&egrave; đ&atilde; gắn b&oacute; với anh, những người mới quen cũng như cả những người đ&atilde; trở n&ecirc;n th&acirc;n thiết ko b&iacute;t a c&oacute; cảm gi&aacute;c như thế n&agrave;o nhưng theo t&ocirc;i nghĩ cảm gi&aacute;c đ&oacute; cũng ko lấy g&igrave; l&agrave; sung sướng cả. chia tay một ngường trưởng nh&oacute;m đầy t&agrave;i năng v&agrave; t&acirc;m huyết đối với nh&oacute;m ( c&aacute;i n&agrave;y gọi l&agrave; ham chơi v&agrave; ham vui n&egrave; phải ko vua ho&agrave;ng tộc). h&igrave;nh &ocirc;ng trưởng nh&oacute;m n&egrave;</span></span></p><p class="MsoNormal"><img src="http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/w642h/q32008/2008/09/29/09/83601222656010.jpg" border="0" width="500" height="375" /><br /></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Ngo&agrave;i ra cũng phải kể đến việc sinh nhật của người bạn t&ocirc;i v&agrave;o đ&uacute;ng ng&agrave;y gi&aacute;ng sinh. Ko b&iacute;t c&oacute; b&agrave; con g&igrave; với ch&uacute;a ko nữa? n&oacute;i đ&ugrave;a thui! Mặc d&ugrave; sinh nhật tổ chức với &iacute;t người tham dự tuy nhi&ecirc;n đ&acirc;y cũng được xem l&agrave; những người bạn đ&atilde; gắn b&oacute; với nhau rất nhiều năm v&agrave; h&ograve;a trong việc tham gia v&agrave;o buổi tiệc gi&aacute;ng sinh th&igrave; buổi tiệc sinh nhật n&agrave;y thật vui vẻ v&agrave; mang đền cho những người tham dự niềm vui v&igrave; gặp được những người bạn c&ugrave;ng với niềm vui sinh nhật của bạn. n&oacute;i chung CH&Uacute;C MỪNG SINH NHẬT của DUNG nha&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;.. n&acirc;ng cốc l&ecirc;n n&agrave;o</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Trong kh&ocirc;ng kh&iacute; noel v&agrave; dịp tết dương lịch, đội tuyển b&oacute;ng đ&aacute; Việt Nam đ&atilde; d&agrave;nh tặng cho những người h&acirc;m mộ m&ocirc;n t&uacute;c cầu n&agrave;y một phần qu&agrave; hết sức &yacute; nghĩa. Niềm vui chiến thắng trước 1 cường quốc b&oacute;ng đ&aacute; ở khu vực Đ&ocirc;ng Nam &Aacute; l&agrave; Th&aacute;i Lan đ&atilde; l&agrave;m nao nức l&ograve;ng của h&agrave;ng triệu người d&acirc;n Việt Nam h&acirc;m mộ m&ocirc;n thể thao n&agrave;y trong đ&oacute; c&oacute; t&ocirc;i. Một đ&ecirc;m ko ngủ của h&agrave;ng triệu NHM b&oacute;ng đ&aacute; VN. Một khoảnh khắc hết sức tự h&agrave;o, một khoảnh khắc sẽ in đậm trong l&ograve;ng NHM h&agrave;ng bao năm nữa. đ&oacute; l&agrave; chiến thắng Th&aacute;i Lan trong trận chung kết AFF cup lần đầu ti&ecirc;n trong 49 năm qua VN mới trở th&agrave;nh số 1 ĐN&Aacute; . c&aacute;m ơn đội tuyển quốc gia VN c&aacute;m ơn những cầu thủ VN v&agrave; gử lời thanks đến HLV Calisto&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;.</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">H&igrave;nh của sự kiện n&agrave;y chắc khỏi đăng c&oacute; qu&aacute; trời r&ugrave;i.</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">V&agrave; một trong những vấn đề mang lại niềm vui cho t&ocirc;i trong tuần lễ vừa rồi, đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; kh&oacute;a tập huấn l&ecirc;n đai th&agrave;nh c&ocirc;ng của t&ocirc;i. Một kh&oacute;a tập huấn về m&ocirc;n karatedo m&agrave; lần đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i c&oacute; cảm gi&aacute;c m&igrave;nh c&oacute; thể sẽ ko thể th&agrave;nh c&ocirc;ng. C&oacute; thể n&oacute;i đ&acirc;y l&agrave; một kỳ thi kh&oacute; nhọc!!!!!!!! c&oacute; thể so s&aacute;nh n&oacute; ngang ngửa với kỳ thi kết th&uacute;c m&ocirc;n m&agrave; t&ocirc;i ko &ocirc;n thi chữ n&agrave;o cả. cảm gi&aacute;c phải n&oacute;i l&agrave; rất kh&aacute;c. D&ugrave; sao th&igrave; kh&oacute;a tập huấn cũng đ&atilde; th&agrave;nh c&ocirc;ng v&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; sẵn s&agrave;ng chuẩn bị t&acirc;m l&yacute; để m&igrave;nh c&oacute; thể nhận được tấm bằng qu&yacute; gi&aacute; v&agrave; đầy mồ h&ocirc;i cũng như c&ocirc;ng sức của ch&iacute;nh t&ocirc;i. Đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; bằng c&ocirc;ng nhận HUYỀN ĐAI NHẤT ĐẲNG QUỐC GIA karatedo!!! Ya ch&uacute;c mừng t&ocirc;i n&egrave;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip; uống bia đi&hellip; rất tiếc l&agrave; kỳ n&agrave;y ko c&oacute; h&igrave;nh r&ugrave;i. Hẹn kỳ sau nha b&agrave; con</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">đ&acirc;y l&agrave; chuyện cuối c&ugrave;ng trong b&agrave;i n&agrave;y v&agrave; l&agrave; chuyện quan trọng nhất trong b&agrave;i. Xem như đ&acirc;y l&agrave; chuyện ko vui m&agrave; thui nhưng ko thể ko n&oacute;i v&igrave; n&oacute; đ&atilde; đi theo t&ocirc;i rất nhiều năm v&agrave; n&oacute; cũng đ&atilde; mang lại cho t&ocirc;i rất &iacute;t niềm vui nhưng lại mang lại cho t&ocirc;i l&ecirc;nh l&aacute;ng nỗi b&ugrave;n. T&igrave;nh cảm giữa con người v&agrave; con người thật kh&oacute; hiểu hay tại t&ocirc;i cố t&igrave;nh ko hiểu nhưng b&acirc;y giờ ch&iacute;nh t&ocirc;i cũng ko c&ograve;n bận t&acirc;m về điều đ&oacute; nữa điều m&agrave; đem lại cho t&ocirc;i sự suy nghĩ nhiều nhất nhiều hơn cả những kỳ thi cuối m&ocirc;n trong những năm học đại học. t&igrave;nh cảm ko thể miễn cưỡng. t&ocirc;i b&iacute;t điều đ&oacute; v&agrave; cũng ko n&ecirc;n miễn cưỡng v&agrave; &eacute;p buộc những g&igrave; ko phải của m&igrave;nh. T&igrave;nh cảm d&agrave;nh cho người con g&aacute;i t&ocirc;i thương t&ocirc;i y&ecirc;u b&acirc;y giờ c&oacute; lẽ sẽ chấm hết, một chấm hết rất khổ sở phải rất vất vả mới c&oacute; thể quyết định được nhưng ko thể ko chấm dứt v&igrave; nếu c&ograve;n nu&ocirc;i hy vọng th&igrave; đ&oacute; cũng chỉ l&agrave; hy vọng ảo cũng chỉ l&agrave; những bọt x&agrave; ph&ograve;ng chỉ c&oacute; thể &oacute;ng &aacute;nh trong 1 &iacute;t gi&acirc;y rồi lại vỡ tan giữa ko trung. Đ&atilde; quen được 5 năm đ&oacute; cũng l&agrave; từng ấy thời gian m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; chờ đợi đ&atilde; chờ để nghe được một tiếng y&ecirc;u thương một tiếng n&oacute;i m&agrave; mang lại t&ocirc;i hạnh ph&uacute;c nhưng ko. Mọi chuyện đều ko xảy ra. Thời gian ko thể cho t&ocirc;i được kết quả v&agrave; hạnh ph&uacute;c n&oacute; đ&atilde; đem lại cho t&ocirc;i đau khổ. Đ&acirc;y l&agrave; mối t&igrave;nh đầu của t&ocirc;i v&agrave; c&oacute; lẽ đến suốt đời n&agrave;y t&ocirc;i cũng ko qu&acirc;n được người con g&aacute;i ấy. mọi chuy&ecirc;n đều c&oacute; một giới hạn v&agrave; đều c&oacute; một cứu c&aacute;nh cuối c&ugrave;ng trước khi kết th&uacute;c v&agrave; giữa t&ocirc;i v&agrave; người ấy t&ocirc;i đ&atilde; cho 1 cơ hội cuối c&ugrave;ng trước khi quyết định từ bỏ&hellip;&hellip;&hellip;..</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Một cuộc gặp gỡ c&oacute; hẹn trước v&agrave; biết trước nơi chốn. chỉ mong gặp điều người ấy v&agrave; chỉ mong muốn nh&igrave;n người ấy m&agrave; ko cần người ấy c&oacute; b&iacute;t hay ko nhưng mọi chuyện người t&iacute;nh ko bằng trời t&iacute;nh. Ng&agrave;y ấy trời đ&atilde; c&oacute; mưa nếu<span> </span>ko m&uacute;n n&oacute;i l&agrave; lớn v&agrave; từ nh&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; l&ecirc;n xem người ấy thi văn nghệ. Một qu&atilde;ng đường ko phải ngắn trong 1 bủi tối mưa gi&oacute; v&igrave; phải gần 30 ph&uacute;t mới l&ecirc;n đến nơi v&agrave; ngồi chờ gần 1 tiếng th&igrave; chương tr&igrave;nh mới bắt đầu. ngồi chờ ko phải l&agrave; sở trường của t&ocirc;i tuy nhi&ecirc;n v&igrave; để gặp người ấy t&ocirc;i đ&atilde; rang ngồi chờ. Cuối c&ugrave;ng chương tr&igrave;nh cũng bắt đầu v&agrave; rồi từng tiết mục trong qua m&agrave; vẫn chưa thấy người ấy khi đến tiết mục của người ấy th&igrave; mc lại n&oacute;i ko thể l&ecirc;n v&igrave; c&oacute; l&yacute; do sức khỏe. t&ocirc;i gần như chết lặng trước những c&acirc;u n&oacute; nhẹ nh&agrave;ng của mc nhưng cũng đủ đ&atilde; l&agrave;m t&ocirc;i biết chuyện t&igrave;nh của ch&uacute;ng t&ocirc;i chắc chắn ko c&oacute; kết quả. Tr&aacute;i tim như l&agrave; bị cắt đi một nửa. v&igrave; l&agrave; mc n&oacute;i sức khỏe người ấy ko tốt n&ecirc;n t&ocirc;i gọi điện hỏi thăm th&igrave;&hellip;&hellip;&hellip; than<span> </span>&ocirc;i người đ&oacute; lại n&oacute;i m&igrave;nh đang ở tr&ecirc;n chổ thi văn nghệ v&agrave; h&igrave;nh như sức khỏe ko c&oacute; vấn đề g&igrave; cả. v&agrave; bắt đầu kể từ gi&acirc;y ph&uacute;t đ&oacute; t&ocirc;i đ&atilde; b&iacute;t &ocirc;ng trời sắp đặt cho ch&uacute;ng t&ocirc;i gặp nhau chỉ để l&agrave;m bạn chỉ c&oacute; thể t&igrave;nh bạn giữa hai ch&uacute;ng t&ocirc;i m&agrave; ko thể c&oacute; t&igrave;nh y&ecirc;u. &Ocirc;ng trời đ&atilde; sắp đặt như vậy v&agrave; sau 5 năm cố gắng th&igrave; kết quả cũng chỉ c&oacute; 1. Đ&oacute; l&agrave; ch&uacute;ng ta chỉ l&agrave; những người bạn chỉ l&agrave; những người bạn th&acirc;n quen b&ecirc;n đường m&agrave; thui chứ ko thể ph&aacute;t triển th&agrave;nh t&igrave;nh y&ecirc;u được&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;.</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Đ&agrave;nh vậy!!!<span> </span>Tạm biệt t&igrave;nh y&ecirc;u đầu của t&ocirc;i tạm biệt những th&aacute;ng ng&agrave;y vui vẻ d&ugrave; l&agrave; &iacute;t ỏi nhưng n&oacute; cũng mang đến cho t&ocirc;i 1 &iacute;t hạnh ph&uacute;c. Tạm biệt những th&aacute;ng ng&agrave;y theo đuổi những bột x&agrave; ph&ograve;ng mong manh để r&ugrave;i mang đến kết quả cuối c&ugrave;ng n&agrave;y&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;..</span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Tạm biệt v&agrave; nếu được sẽ l&agrave; vĩnh biệt v&igrave; cơ hội gặp nhau giữa ch&uacute;ng ta sẽ l&agrave; con số 0 một con số tr&ograve;n trĩnh nhưng lại mang niền đau đến cho t&ocirc;i. Chỉ v&igrave; 1 &yacute; do đơn giản nếu t&ocirc;i đ&atilde; ko m&uacute;n gặp 1 ai đ&oacute; th&igrave; ko thể gặp được t&ocirc;i v&agrave; cũng như những lần gặp gỡ giữa hai ch&uacute;ng ta đều do t&ocirc;i mở lời cả cho n&ecirc;n rất kh&oacute; gặp nhau. </span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Chỉ c&oacute; một điều đ&aacute;ng tiếc l&agrave; t&ocirc;i vẫn chưa c&oacute; m&oacute;n qu&agrave; n&agrave;o để c&oacute; thể kỷ niệm hết v&agrave; ngay cả cơ hội cuối c&ugrave;ng trao m&oacute;n qu&agrave; của t&ocirc;i cũng bị &ocirc;ng trời từ chối một c&aacute;ch t&agrave;n nhẫn&hellip;&hellip;&hellip;&hellip; trong cuộc t&igrave;nh n&agrave;y chỉ c&oacute; đ&aacute;ng tiếc chỗ đ&oacute; m&agrave; thui&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip;&hellip; </span></span></p><p style="font-style: italic" class="MsoNormal"><span style="font-size: medium"><span style="font-family: 'Arial','sans-serif'">Good bye!!! Good bye!!! Good bye my first love!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!</span></span></p><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/HOA10.jpg" border="0" width="345" height="378" /><br /><img src="http://i306.photobucket.com/albums/nn255/nickymak1810/HOA109.jpg" border="0" width="1024" height="768" /></span></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/viet-nam-vo-dich---em-hanh-phuc--vi-sao-chu-/</link>
<title><![CDATA[VIỆT NAM VÔ ĐỊCH - Em hạnh phúc? Vì sao chứ?]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:44:41 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/viet-nam-vo-dich---em-hanh-phuc--vi-sao-chu-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/12/29/blog_yobanbe12305499041402.jpg" border="0" width="333" height="464" /><br /><span class="blogText"><span style="color: #000000; font-family: times new roman,times"><span style="background-color: #ff0000"><span style="font-size: 14px"><div align="justify"><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; được để &aacute;nh mắt của m&igrave;nh theo từng đ&ocirc;i ch&acirc;n diệu kỳ.</span></p><span style="font-size: small; background-color: #ff0000">V&igrave; được h&ograve; h&eacute;t những c&aacute;i t&ecirc;n th&acirc;n y&ecirc;u, g&agrave;o l&ecirc;n mắng mỏ đối thủ, hay im lặng hồi hộp chờ đợi.</span> <p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; tr&aacute;i tim em đập theo nhịp tr&aacute;i b&oacute;ng.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; mọi thứ bỗng trở n&ecirc;n thật quan trọng nguy hiểm d&ugrave; chỉ l&agrave; một quả n&eacute;m bi&ecirc;n d&agrave;nh cho đội bạn, một quả phạt g&oacute;c, hay chỉ l&agrave; một pha mất b&oacute;ng...</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; biết y&ecirc;u v&agrave; thương v&ocirc; c&ugrave;ng những ch&agrave;ng trai đang dầm m&igrave;nh trong mưa kia, chiến đấu hết m&igrave;nh v&igrave; những tiếng h&ograve; reo, v&igrave; niềm tin 80 triệu con tim d&agrave;nh cho m&igrave;nh.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%" align="justify"><br /></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; một s&aacute;ng ngủ dậy em được hồi hộp đ&oacute;n đợi &ndash; &ldquo;Việt Nam sẽ đ&aacute; với Th&aacute;i Lan tối nay&rdquo;.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; đơn giản th&ocirc;i cả x&oacute;m trọ nhỏ b&eacute; ồn &agrave;o k&ecirc;u &ldquo;chị phải ở nh&agrave; xem b&oacute;ng đ&aacute; với bọn em nh&eacute;&rdquo;!</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; tối qua em trẻ con hết mức khi h&ograve;a m&igrave;nh v&agrave;o d&ograve;ng người ở Mỹ Đ&igrave;nh &ndash; vừa đi vừa vung vẩy chiếc n&oacute;n h&aacute;t &ldquo;Việt Nam Hồ Ch&iacute; Minh&rdquo; trước cả khi trận đấu bắt đầu.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; em đ&atilde; cố đến thật gần SVĐ nơi c&oacute; c&aacute;c cầu thủ, nơi c&oacute; những CĐV may mắn c&oacute; những chiếc v&eacute; &ndash; sau đ&oacute; lại trở về nh&agrave; theo d&otilde;i trận đấu qua ti vi. </span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; Được tr&agrave;n ra đường h&ograve; h&eacute;t, h&aacute;t, khua chiếc n&oacute;n, chiếc găng tay, cả l&aacute; cờ nhỏ x&iacute;u, vẫy ch&agrave;o nắm tay những người xa lạ, mỉn cười với tất cả, ...</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; Được xếp h&agrave;ng d&agrave;i trong d&ograve;ng người sung sướng tột độ chạy khắp nơi mặc mưa v&agrave; r&eacute;t chỉ một điều em v&agrave; tất cả thấy &ndash; ch&uacute;ng ta đ&atilde; thắng, đ&atilde; v&ocirc; địch.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; Được nghịch g&otilde; bất cứ c&aacute;i g&igrave; k&ecirc;u ra tiếng v&agrave; h&ograve;a c&ugrave;ng b&agrave;i ca &ldquo;VIỆT NAM V&Ocirc; ĐỊCH&rdquo; đang vang vọng khắp nơi v&agrave; trong mọi con tim Việt Nam tr&ecirc;n dải đất h&igrave;nh chữ S v&agrave; xa hơn nữa</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%" align="justify"><br /></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; vừa theo d&otilde;i những đường b&oacute;ng em vừa được đ&oacute;n nhận những tin nhắn thế n&agrave;y</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify">&ldquo;<span style="font-size: small">1-0&rdquo; Khi VN ghi b&agrave;n ở s&acirc;n Th&aacute;i Lan &ndash; v&agrave; em cũng chỉ nhắn lại &ldquo;2-0&rdquo; khi vui kinh khủng C&ocirc;ng Vinh ghi b&agrave;n thứ 2. Kết th&uacute;c bằng tin nhắn &ldquo;Thắng rồi&rdquo;</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">Hay niềm tin &ldquo;Em vẫn tr&agrave;n đầy l&ograve;ng tin y&ecirc;u chứ&rdquo; khi VN bị dẫn 1 &ndash; 0 tối qua em vẫn trả lời &ldquo;Đang cổ vũ n&agrave;y VIỆT NAM CỐ L&Ecirc;N&rdquo;</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">Để rồi khi chiến thắng em vui lắm bạn b&egrave; tới tấp, vội v&agrave;ng chia sẻ &ldquo;Sướng wa&rdquo; &ldquo;VIỆT NAM MU&Ocirc;N NĂM BIS BIS HA!HA!HA&rdquo;, &ldquo;I LOVE VIỆT NAM SO MUCH&rdquo;... V&agrave; em niềm hạnh ph&uacute;c chỉ vỏn vẹn reply &ldquo;OA!&rdquo;, &ldquo;cười hết cỡ n&agrave;o&rdquo;</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%" align="justify"><br /></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&agrave; d&ugrave; kh&ocirc;ng nhận một d&ograve;ng tin nhắn n&agrave;o em biết ở nh&agrave; &ocirc;ng nội đang rất vui, ở một nơi kh&aacute;c gia đ&igrave;nh em bố, mẹ, em trai v&agrave; tất cả mọi người cũng đang ăn mừng. Nghĩ đến những người th&acirc;n y&ecirc;u của em tất cả đều đang vui l&agrave; một điều thật tuyệt. L&agrave;ng qu&ecirc; nhỏ b&eacute; của em, những người n&ocirc;ng d&acirc;n vất vả cũng đang vui như những người b&aacute;nh h&agrave;ng rong kia, hay c&aacute;i người đang ngồi trong chiếc &ocirc; t&ocirc; kia đang vẫy vẫy l&aacute; cờ. Niềm vui giống nhau ở tất cả mọi nơi với tất cả mọi người giống như với em.</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%" align="justify"><br /></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; h&ocirc;m nay - sau đ&ecirc;m mơ với niềm hạnh ph&uacute;c rất thực &ndash; em vẫn c&ograve;n hạnh ph&uacute;c v&ocirc; c&ugrave;ng. Lướt khắp c&aacute;c trang web để nh&igrave;n thấy, cảm nhận niềm vui ở Hồ Gươm, ở TP. HCM m&agrave; niềm vui của cả ở Berlin ở Pari... - những nơi m&agrave; h&ocirc;m qua đ&atilde; chung nhịp đập tr&aacute;i tim với em. V&igrave; thấy thật gần với tất cả mọi người. Y&ecirc;u lắm những cổ động vi&ecirc;n tuyệt vời mang t&ecirc;n Việt Nam, y&ecirc;u lắm những người bạn nước ngo&agrave;i đập chung nhịp tim vui c&ugrave;ng niềm vui Việt Nam. </span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%" align="justify"><br /></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; tự dưng em thấy muốn kh&oacute;c v&igrave; niềm vui!</span></p><p style="margin-bottom: 0cm; line-height: 150%; background-color: #ff0000" align="justify"><span style="font-size: small">V&igrave; em y&ecirc;u v&ocirc; c&ugrave;ng Việt Nam!</span></p></div></span></span></span></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/du-am………………………………………/</link>
<title><![CDATA[DƯ ÂM………………………………………]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:43:50 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/du-am………………………………………/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText" align="justify"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman">Mấy ng&agrave;y nay trời cứ mưa suốt. Phải n&oacute;i l&agrave; từ noel đến giờ ấy chứ. &Agrave;h, m&agrave; gi&aacute;ng sinh năm nay của c&aacute;c bạn thế n&agrave;o, với t&ocirc;i gi&aacute;ng sinh năm nay thật tuyệt vời. Đ&atilde; rất l&acirc;u rồi cả 3 ch&uacute;ng t&ocirc;i mới c&oacute; thể ở b&ecirc;n nhau v&agrave;o ng&agrave;y noel thế n&agrave;y. Bộ 3 ch&uacute;ng t&ocirc;i tụ hợp v&agrave; đi tung tăng với nhau từ buổi chiều lu&ocirc;n nh&eacute;, t&ocirc;i nghĩ chắc cũng hiếm c&oacute; ai đi chơi noel lại sớm đến như vậy ha.</span></p><span style="font-family: Times New Roman"><span style="font-size: medium">&nbsp;</span></span> <p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText" align="justify"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman">1 buổi đi chơi thật tuyệt, ch&uacute;ng t&ocirc;i ở b&ecirc;n nhau cười đua thoải m&aacute;i. C&oacute; lẽ niềm vui n&agrave;y c&oacute; thể đ&ocirc;ng đầy cho cả 1 qu&atilde;ng thời gian vừa qua. Nh&igrave;n hugo v&agrave; khunglong cười tươi như thế l&agrave;m l&ograve;ng t&ocirc;i c&agrave;ng vui l&ecirc;n gấp bội. Thời gian qua cả hugo v&agrave; khunglong đều phải trải qua những chuyện ko vui v&agrave; những quyết định rất nặng nề. T&ocirc;i chỉ mong mang lại niềm vui v&agrave;o những thời khắc cuối năm thế n&agrave;y để rồi mọi việc sẽ lại tươi s&aacute;ng trở lại.</span></p><span style="font-family: Times New Roman"><span style="font-size: medium">&nbsp;</span></span>&nbsp;<a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"> </span></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture020-1.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture020-1.jpg" border="0" alt="Photobucket" width="427" height="640" /></span></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"> </span></a><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText"></p><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman"><strong><em>bị Hugo bắt quả tang C&ograve; đang &ldquo;h&agrave;nh hung&rdquo; khunglong n&egrave;<img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/19.gif" border="0" width="18" height="18" /></em></strong></span></p><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText"></p><p><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture029.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" alt="Photobucket" width="640" height="427" /></a><span style="font-size: 12pt; font-family: 'Times New Roman'">&nbsp;</span></p><span style="font-size: 12pt; font-family: 'Times New Roman'"><span style="font-size: 12pt; font-family: 'Times New Roman'"><strong><em><span style="font-size: medium">h&ograve;a b&igrave;nh được lập lại r&ugrave;i n&egrave; <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/65.gif" border="0" width="22" height="18" /></span></em></strong></span></span><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"> </span></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText"><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture021.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture021.jpg" border="0" alt="Photobucket" width="640" height="427" /></span></a><span style="color: #ff00ff"> </span></p></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture021.jpg" target="_blank"><span style="color: #0099ff"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture021.jpg" border="0" alt="Photobucket" width="640" height="427" /></span></a><span style="color: #ff00ff"> </span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><strong><span style="font-size: medium; color: #ff00ff"><img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/8.gif" border="0" width="18" height="18" /></span></strong><span>&nbsp;</span></span></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><span> <p style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify" class="MsoNormal"><strong>H<em><span style="font-size: medium">ugo suy tư nhớ anh iu n&egrave;</span></em></strong><span><em><span style="font-size: medium">&nbsp;</span></em>&nbsp; <strong><span style="font-size: medium">&quot;aT ui c&oacute; người nhớ a k&igrave;a <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/71.gif" border="0" width="18" height="18" />&quot;</span></strong></span></p></span></span></span><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText"><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture018.jpg" target="_blank"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture018.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" alt="Photobucket" width="427" height="640" /></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"></a></p></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture018.jpg" target="_blank"><img src="http://i280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/Picture018.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" alt="Photobucket" width="427" height="640" /></a><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture029.jpg" target="_blank"></a><p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText" align="justify"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman"><a href="http://s280.photobucket.com/albums/kk168/miaxu_dnat/?action=view&amp;current=Picture021-1.jpg" target="_blank"></a>Chỉ c&ograve;n 1 v&agrave;i tiếng đồng hồ nữa th&ocirc;i l&agrave; hết 1 năm nữa rồi k&igrave;a, trời ơi nhanh thật. Ng&agrave;y mai l&agrave; HAPPY NEW YEAR &amp; cũng l&agrave; HAPPY BIRTHDAY của tui lu&ocirc;n n&egrave;. Chết r&ugrave;i lại sắp gi&agrave; th&ecirc;m 1 tuổi nữa rồi k&igrave;a <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/20.gif" border="0" width="22" height="18" />&nbsp; <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/15.gif" border="0" width="18" height="18" />. Suốt năm qua m&igrave;nh đ&atilde; l&agrave;m được những g&igrave; r&ugrave;i ta <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/29.gif" border="0" width="18" height="18" />??? Nhớ vừa qua m&igrave;nh ăn mừng sinh nhật l&agrave; ko vui tẹo n&agrave;o, cứ cảm gi&aacute;c lo lo thui, v&igrave; sau sinh nhật l&agrave; phải thi TN m&agrave;. Thế rồi m&igrave;nh đ&atilde; chọn cho m&igrave;nh 1 con đường bước đi, v&agrave; cũng đ&atilde; học hỏiI được rất nhiều điều . V&agrave; rồi m&igrave;nh cũng đ&atilde; tự quyết định rẽ sang 1 hướng đi kh&aacute;c. &Iacute;t c&oacute; ai hiểu được l&yacute; do ch&iacute;nh v&igrave; quyết định n&agrave;y của t&ocirc;i. Th&oacute;i quen th&iacute;ch cất giữ mọi thứ trong l&ograve;ng vẫn chưa bỏ được. B&acirc;y giờ đ&atilde; cỡi mở hơn rất nhiều rồi đ&oacute; chứ. Uhm, mở l&ograve;ng m&igrave;nh ra với Hugo, với Khunglong, v&agrave; với cả Doraemon nữa. Nhưng b&acirc;y giờ t&ocirc;i lại chẳng muốn suốt ng&agrave;y cứ m&atilde;i l&agrave;m phiền anh ấy nữa. L&ograve;ng tin l&agrave; thứ kh&oacute; x&acirc;y dựng nhật nhưng lại rất dễ vỡ tan. Thế nhưng cho đến giờ anh ấy vẫn c&ograve;n c&oacute; khả năng nghe giọng t&ocirc;i l&agrave; biết t&ocirc;i c&oacute; chuyện g&igrave; xảy ra hay ko nữa chứ, thế đ&acirc;y. &nbsp;Khunglong n&oacute;i t&ocirc;i tham qu&aacute;, cứ như thế n&agrave;y m&atilde;i th&igrave; cũng ko ổn. Uhm, t&ocirc;i biết chứ, t&ocirc;i đ&uacute;ng l&agrave; hơi bị tham 1 t&iacute; x&iacute;u thui m&agrave;. </span></p><span style="font-family: Times New Roman"><span style="font-size: medium">&nbsp;</span></span> <p style="margin: 0in 0in 0pt" class="MsoBodyText" align="justify"><span style="font-size: medium; font-family: Times New Roman">V&agrave;o những giờ cuối c&ugrave;ng của năm nay t&ocirc;i mong rằng sang năm Hugo sẽ tr&uacute;t bỏ được g&aacute;nh nặng đang nặng trĩu tr&ecirc;n vai, c&ograve;n Khunglong<span>&nbsp; </span>nữa chứ, t&ocirc;i hy vong n&oacute; sẽ hạnh ph&uacute;c với con đường m&agrave; n&oacute; đ&atilde; chọn. Mong Hugo, Khunglong v&agrave; cả t&ocirc;i nữa n&egrave;, cả 3 sẽ t&igrave;m được con đường hạnh ph&uacute;c cho ri&ecirc;ng m&igrave;nh. <img src="http://yobanbe.zing.vn/js/wysiwyg/tiny_mce/plugins/emotions/images/69.gif" border="0" width="26" height="18" /></span></p><span style="font-family: Times New Roman"><span style="font-size: medium">&nbsp;</span></span> <p align="center"><span style="font-size: 12pt; font-family: 'Times New Roman'"><span style="font-size: large">HAPPY NEW YEAR !!!!!!!!!<span>&nbsp;&nbsp;&nbsp; </span>HAPPY &amp; LUCKY NH&Eacute; !!!!!!!!!</span></span></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/di-vang-kho-quen/</link>
<title><![CDATA[Dĩ vãng khó quên]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Mon, 05 Jan 2009 09:42:08 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/di-vang-kho-quen/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2009/01/04/blog_yobanbe12310815541402.jpg" border="0" width="333" height="222" /><br /><span class="blogText"><span style="font-size: 14px"><p><span style="font-size: 14pt">một t&igrave;nh y&ecirc;u</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Anh hơn t&ocirc;i ba tuổi, ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave; h&agrave;ng x&oacute;m từ khi mới sinh ra, khi t&ocirc;i bắt đầu chập chững biết đi , mẹ t&ocirc;i hay bế t&ocirc;i ra đường chơi v&agrave;o mỗi buổi chiều về, anh cũng được mẹ anh bế ra, hai b&agrave; mẹ trẻ g&aacute;n gh&eacute;p nhau rằng lớn l&ecirc;n cho ch&uacute;ng th&agrave;nh vợ th&agrave;nh chồng.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ch&uacute;ng t&ocirc;i cứ lớn l&ecirc;n giữa t&igrave;nh cảm anh em như thế, đến một ng&agrave;y t&ocirc;i v&agrave;o cấp ba, anh chuẩn bị tốt nghiệp lớp mười, anh n&eacute;m sang nh&agrave; t&ocirc;i mẩu giấy g&oacute;i một b&ocirc;ng hoa hồng v&agrave; mấy quả b&oacute;ng m&agrave;u sặc sỡ, anh ch&uacute;c mừng sinh nhật t&ocirc;i. T&ocirc;i biết xấu hổ v&agrave; tim bắt đầu đập loạn xạ.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Chiều h&ocirc;m ấy, t&ocirc;i sang nh&agrave; anh chơi một l&uacute;c th&igrave; mẹ, &ocirc;ng ngoại gọi về mắng cho một trận, con g&aacute;i mới nứt mắt đ&atilde; bắt đầu quen bạn trai, cả nh&agrave; cấm t&ocirc;i kh&ocirc;ng cho t&ocirc;i sang nh&agrave; anh chơi như ng&agrave;y xưa.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Thế l&agrave; mỗi ng&agrave;y đi học, anh đứng xa xa hu&yacute;t s&aacute;o l&agrave;m hiệu, t&ocirc;i từ tốn ra khỏi nh&agrave;, khuất tầm mắt &ocirc;ng ngoại l&agrave; co gi&ograve; l&ecirc;n chạy vội ra đầu phố. Anh đợi t&ocirc;i để chở t&ocirc;i đi học bằng chiếc xe đạp đẹp nhất x&oacute;m bằng duyara. Ch&uacute;ng t&ocirc;i đi b&ecirc;n nhau, t&ocirc;i &uacute;p mặt v&agrave;o lưng anh để tr&aacute;nh gi&oacute; lạnh, n&oacute;i huy&ecirc;n thuy&ecirc;n chuyện nh&agrave;, chuyện lớp.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">H&ocirc;m ấy, anh d&uacute;i v&agrave;o tay t&ocirc;i tờ giấy nhỏ bảo về nh&agrave; hẵng đọc, t&ocirc;i run rẩy v&igrave; c&aacute;i cảm gi&aacute;c xao xuyến đầu đời. Tới nh&agrave;, sợ mẹ biết, t&ocirc;i nhảy bổ v&agrave;o hố x&iacute;, mặc d&ugrave; thối v&ocirc; c&ugrave;ng, nhưng l&agrave; nơi an to&agrave;n nhất m&agrave; kh&ocirc;ng bị người lớn ph&aacute;t hiện. Anh viết cho t&ocirc;i: &ldquo;Ch&uacute;ng m&igrave;nh chờ bốn năm nữa sẽ cưới nhau em nh&eacute;&rdquo;</span></p><p><span style="font-size: 14pt">T&ocirc;i hạnh ph&uacute;c đến tột đỉnh , hố x&iacute; l&agrave;m như kh&ocirc;ng c&ograve;n m&ugrave;i g&igrave; nữa, t&ocirc;i nhai nuốt mẩu giấy v&agrave;o bụng, vừa đi ra vừa cười vừa h&aacute;t.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ngước mắt nh&igrave;n l&ecirc;n s&acirc;n thượng nh&agrave; anh, anh lấp l&oacute; giơ tay vẫy vẫy, anh cười &ndash; nụ cười s&aacute;ng rực lấp l&aacute;nh y&ecirc;u đương. Bất chợt &ocirc;ng ngoại la l&ecirc;n thằng n&agrave;o đấy! thế l&agrave; anh tụt đầu chạy biến.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ch&uacute;ng t&ocirc;i kh&ocirc;ng d&aacute;m chở nhau đi học nữa, sợ h&agrave;ng x&oacute;m trong phố dị nghị đồn đại tới tai mẹ t&ocirc;i. Chiều n&agrave;o cũng mong xe r&aacute;c đ&aacute;nh kẻng leng keng để x&aacute;ch th&ugrave;ng r&aacute;c chạy ra đổ v&agrave; mắt nh&igrave;n mắt trong gi&acirc;y l&aacute;t.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau như thế đấy. Bất chợt ng&agrave;y đo&agrave;n tụ hai miền đến, ba t&ocirc;i về v&agrave; th&ocirc;ng b&aacute;o chuyển cả gia đ&igrave;nh v&agrave;o Nam, t&ocirc;i như chết điếng, l&eacute;n l&uacute;t chạy sang nh&agrave; anh d&uacute;i c&aacute;i khăn tay t&ocirc;i th&ecirc;u b&ocirc;ng hồng v&agrave; cuốn lưu b&uacute;t k&ecirc;u anh viết.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Anh viết vỏn vẹn hai chữ với bức h&igrave;nh tụi t&ocirc;i chụp l&eacute;n với nhau ở c&ocirc;ng vi&ecirc;n L&ecirc; Nin: CHỜ EM!</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ng&agrave;y ra đi l&ecirc;n t&agrave;u Bắc Nam, c&ograve;i t&agrave;u hụ l&ecirc;n, t&ocirc;i th&igrave; d&aacute;o d&aacute;c, nước mắt ngắn d&agrave;i t&igrave;m b&oacute;ng anh trong s&acirc;n ga đ&ocirc;ng nghẹt, bất chợt nghe tiếng hu&yacute;t s&aacute;o quen thuộc b&ecirc;n kia cửa sổ, t&ocirc;i chạy ra , anh giơ tay nắm lấy tay t&ocirc;i vội v&agrave;ng : anh chờ em m&atilde;i! T&agrave;u lăn b&aacute;nh, cha mẹ lo xếp chỗ, kh&ocirc;ng biết rằng t&ocirc;i nắm được tay anh, anh chạy theo t&agrave;u, t&ocirc;i rơi nước mắt, anh th&igrave; cứ nắm lấy tay t&ocirc;i v&agrave; chạy theo. Hai b&agrave;n tay chưa kịp lớn nắm chặt lấy nhau cho tới khi t&agrave;u tăng tốc v&agrave; vuột tay khỏi nhau. T&ocirc;i kh&oacute;c, anh kh&oacute;c, mối t&igrave;nh ch&uacute;ng t&ocirc;i như thể bị đ&aacute;nh mất ng&agrave;y ấy.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">V&agrave;o Nam t&ocirc;i tiếp tục học cấp ba, anh v&agrave;o đại học Qu&acirc;n sự. Thư từ của t&ocirc;i bị ba mẹ v&agrave; b&agrave; nội kiểm so&aacute;t nghi&ecirc;m nghặt, v&igrave; thế mấy th&aacute;ng đầu kh&ocirc;ng l&agrave;m sao m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i li&ecirc;n lạc với nhau được. Đ&ecirc;m n&agrave;o t&ocirc;i cũng &ocirc;m l&eacute;n l&uacute;t cuốn lưu b&uacute;t nhỏ t&iacute; v&agrave;o trong giường nh&igrave;n ảnh của anh v&agrave; t&ocirc;i qua &aacute;nh đ&egrave;n đường nhạt nh&ograve;a m&agrave; kh&oacute;c thổn thức.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Gần nửa năm sau, t&ocirc;i mới c&oacute; c&ocirc; bạn mới gần nh&agrave; chịu l&agrave;m trung gian nhận v&agrave; gửi thư cho anh gi&ugrave;m t&ocirc;i. Ch&uacute;ng t&ocirc;i mới bắt đầu li&ecirc;n lạc được với nhau.L&aacute; thư đầu ti&ecirc;n anh gửi t&ocirc;i đọc đến nh&agrave;u n&aacute;t, thuộc l&ograve;ng từng dấu chấm phảy trong thư. C&ocirc; bạn g&aacute;i tốt bụng cho t&ocirc;i một ngăn tủ của c&ocirc; ấy để t&ocirc;i lưu giữ thư của anh c&ugrave;ng với c&aacute;i ống kh&oacute;a to đ&ugrave;ng. Ng&agrave;y qua ng&agrave;y t&igrave;nh cảm của ch&uacute;ng t&ocirc;i c&agrave;ng lớn l&ecirc;n th&ecirc;m, nỗi nhớ nhung đầy ắp, nhưng với ho&agrave;n cảnh bấy giờ th&igrave; gặp mặt nhau chỉ l&agrave; mơ ước m&agrave; th&ocirc;i. C&oacute; đ&ecirc;m t&ocirc;i kh&oacute;c ướt gối trong giấc mơ về anh. Anh cũng nhớ t&ocirc;i nồng n&agrave;n như thế.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Ba năm sau, một c&ocirc; bạn thời phổ th&ocirc;ng viết thư v&agrave;o cho t&ocirc;i rằng h&atilde;y bu&ocirc;ng tha anh ấy đi, bởi c&ocirc; ta v&agrave; anh ấy y&ecirc;u nhau, nhưng v&igrave; t&ocirc;i m&agrave; anh ấy kh&ocirc;ng thể tiến đến với c&ocirc; ấy.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">T&ocirc;i như chết lặng, gần kề ng&agrave;y thi tốt nghiệp, t&ocirc;i chỉ viết cho anh ấy rằng nếu kh&ocirc;ng thể chờ đợi h&atilde;y n&oacute;i với t&ocirc;i đừng th&ocirc;ng qua người kh&aacute;c như thế, th&ocirc;i th&igrave; vĩnh biệt ! Cơn ghen bao phủ lấy t&ocirc;i, che mờ hết tất cả, t&ocirc;i viết thư cho c&ocirc; bạn ấy, cậu cứ việc cướp anh ấy đi, tớ sẽ lấy người hơn anh ấy nhiều.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Anh ấy gửi mấy l&aacute; thư nữa cho t&ocirc;i, nhưng t&ocirc;i đốt ngay từ khi chưa mở phong b&igrave;.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Cậu lớp trưởng 12 năm ấy m&ecirc; t&ocirc;i, t&ocirc;i đồng &yacute; cho cậu ấy h&ocirc;n t&ocirc;i, nụ h&ocirc;n đầu đời lẽ ra l&agrave; của anh ấy th&igrave; t&ocirc;i h&ocirc;n người kh&aacute;c với h&igrave;nh ảnh của anh đầy ắp trong đầu, v&agrave; buột miệng gọi t&ecirc;n anh.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Đắng cay dai dẳng đeo lấy t&ocirc;i, t&ocirc;i thi rất giỏi, đậu tốt nghiệp hạng ưu, đỗ v&agrave;o đại học ngay v&agrave; t&ocirc;i nhận lời y&ecirc;u anh bạn c&ugrave;ng lớp 12, nhưng kh&ocirc;ng phải l&agrave; cậu lớp trưởng. Mẹ t&ocirc;i vẫn cấm đo&aacute;n t&ocirc;i như thế, v&agrave; t&ocirc;i lại y&ecirc;u anh kh&aacute;c khi v&agrave;o đại học, qua một tr&ograve; c&aacute; cược- rồi y&ecirc;u- rồi bỏ, v&agrave; lấy chồng với một vết thương đau đớn v&igrave; anh. </span></p><p><span style="font-size: 14pt">Qua bao năm t&ocirc;i mới biết anh chưa hề y&ecirc;u ai ngo&agrave;i t&ocirc;i, c&ocirc; bạn ấy v&igrave; m&ecirc; anh ta m&agrave; viết thư chia rẽ ch&uacute;ng t&ocirc;i, c&ograve;n t&ocirc;i v&igrave; ghen tu&ocirc;ng m&ugrave; qu&aacute;ng m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; bỏ anh, rồi lấy chồng.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Năm ấy t&ocirc;i vừa sanh con v&agrave;i th&aacute;ng, anh đi c&ocirc;ng t&aacute;c v&agrave;o Nam, gh&eacute; thăm t&ocirc;i, anh đưa lại l&aacute; thư đầy hằn học t&ocirc;i gửi anh trước l&uacute;c lấy chồng &ldquo;t&ocirc;i lấy người t&agrave;i hơn anh, tốt hơn anh gấp vạn lần- anh ta l&agrave; kiến tr&uacute;c sư&rdquo;. Anh bế con t&ocirc;i h&ocirc;n h&iacute;t v&agrave; n&oacute;i rằng &ldquo; Mẹ con đ&atilde; hiểu lầm b&aacute;c lớn qu&aacute;&rdquo;. T&ocirc;i gi&agrave;nh bế b&eacute; lại chạy v&agrave;o buồng kh&oacute;c nức nở! Anh lẳng lặng đi về.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Mười năm sau ng&agrave;y gặp lại ấy- con t&ocirc;i đ&atilde; 10 tuổi, t&ocirc;i mới gặp lại anh trong dịp đi c&ocirc;ng t&aacute;c H&agrave; nội. Ch&uacute;ng t&ocirc;i kể lại cho nhau mọi chuyện, hiểu lầm đ&atilde; giải tỏa hết nhưng anh cũng vừa lấy vợ v&agrave; t&ocirc;i cũng vừa kịp lấy chồng kh&aacute;c.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Nhưng t&igrave;nh y&ecirc;u của ch&uacute;ng t&ocirc;i chưa hề tắt lụi, ch&uacute;ng t&ocirc;i vẫn c&ograve;n y&ecirc;u c&ograve;n tha thiết, c&ograve;n nồng n&agrave;n, anh v&agrave; t&ocirc;i vứt ra sau lưng tất cả c&aacute;i gọi l&agrave; đạo đức x&atilde; hội, đạo đức con người &ndash; ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau từ mấy kiếp- những người kia chỉ l&agrave; đến sau- v&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; bị mất nhau một lần n&ecirc;n t&ocirc;i với anh quyết lấy lại. Nhưng tất cả đều c&oacute; số phận an b&agrave;i- kh&ocirc;ng ai chống lại được- ch&uacute;ng t&ocirc;i y&ecirc;u nhau một th&aacute;ng như để b&ugrave; lại thời gian mất hai mươi năm. V&agrave; lại trở về với số phận đ&atilde; an b&agrave;i của mỗi người.</span></p><p><span style="font-size: 14pt">Giờ đ&acirc;y anh v&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; xa nhau 10 năm nữa rồi....t&ocirc;i vẫn nhớ anh, đ&ocirc;i l&uacute;c đau thắt l&ograve;ng......</span></p></span></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/tu-tu/</link>
<title><![CDATA[Tự tử]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:25:20 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/tu-tu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="Lead">Người đ&agrave;n b&agrave; mở cửa, căn ph&ograve;ng xộc l&ecirc;n một m&ugrave;i khăm khẳm nồng nặc. Người đ&agrave;n &ocirc;ng treo m&igrave;nh lơ lửng, mặt trắng ệch, hai ch&acirc;n bu&ocirc;ng th&otilde;ng, hồn về với trời...</p><p class="Author">Nguy&ecirc;n Anh</p><p class="Normal">Người ta c&oacute; nhiều l&yacute; do để tự tử. Bệnh tật, ph&aacute; sản, trầm uất, thất t&igrave;nh...</p><p align="center"><img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/05/3B9C4AD3/d6a2.jpg" border="1" width="323" height="219" align="middle" /></p><p class="Normal">C&aacute;ch đ&acirc;y một năm cả bọn về Hải Ph&ograve;ng, ngồi chuyện tr&ograve; với thằng cu quản l&yacute; mới biết c&aacute;i ph&ograve;ng bọn con g&aacute;i đang ở, m&ugrave;a h&egrave; vừa rồi, c&oacute; một con b&eacute; treo cổ tự vẫn. Ph&aacute; cửa v&agrave;o được th&igrave; th&acirc;n đ&atilde; lạnh v&agrave; cứng. Kh&ocirc;ng d&aacute;m kể cho c&aacute;c mợ nghe kẻo cả đ&ecirc;m g&agrave;o th&eacute;t m&igrave;nh kh&ocirc;ng ngủ được. </p><p class="Normal">Cũng nghe một năm ri&ecirc;ng ở c&aacute;c nh&agrave; nghỉ khu vực Đồ Sơn c&oacute; đến ba, bốn chục cậu, mợ tự tử. Tỷ lệ th&agrave;nh c&ocirc;ng l&agrave; rất cao. C&aacute;ch thức tự tử cũng v&agrave;o loại phong ph&uacute; bậc nhất: nuốt cả vỉ thuốc ngủ, cắt ch&acirc;n cắt tay, treo cổ c&aacute;nh... Kết th&uacute;c cũng đa dạng: th&acirc;n x&aacute;c bị treo lơ lửng như hồn ma, lạnh ngắt, cứng ngắc, trắng ợt... hoặc đ&ocirc;i khi chỉ nằm ngủ y&ecirc;n, vĩnh viễn, như một thi&ecirc;n thần tạ thế... </p><p class="Normal">Gần đ&acirc;y nghe đồn cũng c&oacute; một vụ tự tử kiểu Rồ m&eacute;o v&agrave; Jủ Lờ Ẹt. Ch&agrave;ng v&agrave; n&agrave;ng rủ nhau v&agrave;o nh&agrave; nghỉ, rắc hoa hồng quanh giường, xịt nước hoa, bật nhạc nhẽo c&aacute;c kiểu rất chi l&agrave; l&atilde;ng mạn. N&agrave;ng l&agrave;m vỉ thuốc xong đặt hai tay l&ecirc;n ngực, mắt lim dim tận hưởng những gi&acirc;y ph&uacute;t cuối đời. Ch&agrave;ng tự thọc dao v&agrave;o bụng rồi lấy m&aacute;u viết l&ecirc;n tường những lời y&ecirc;u l&acirc;m li bi đ&aacute;t.</p><p class="Normal">M&aacute;u ra kh&ocirc;ng ngừng, m&aacute;u ra nhiều qu&aacute;, viết kh&ocirc;ng hết. M&aacute;u ồ ạt chảy quanh người, tr&agrave;n quanh ga trải giường đỏ l&ograve;m trắng xo&aacute;. Đến l&uacute;c m&ugrave;i m&aacute;u xộc l&ecirc;n, vị tanh nồng, tươi r&oacute;i, ch&agrave;ng mới nhớ ra m&aacute;u n&agrave;y c&ograve;n l&agrave; m&aacute;u của mẹ, của cha, của &ocirc;ng, của b&agrave;... Ch&agrave;ng mới nhận ra s&acirc;u trong tiềm thức rằng ch&agrave;ng vẫn c&ograve;n v&ocirc; v&agrave;n khao kh&aacute;t sự sống, b&ecirc;n cạnh một người đ&atilde; chết. Ch&agrave;ng g&oacute;p ch&uacute;t sức t&agrave;n lết xuống cầu thang, k&ecirc;u g&agrave;o thổn thức: ch&aacute;u giết người y&ecirc;u rồi... cứu ch&aacute;u với... </p><p class="Normal">Chuyện về những người tử t&ugrave;, uống rượu giết người, c&ugrave;ng th&igrave; mạng đổi mạng, cho m&igrave;nh l&agrave; hảo h&aacute;n, đến khi cận kề c&aacute;i chết rồi mới biết van n&agrave;i sự sống. Hằng đ&ecirc;m trong d&acirc;y x&iacute;ch c&ograve;n nghe bước ch&acirc;n người l&agrave; c&ograve;n sống. S&aacute;ng s&aacute;ng quản gi&aacute;o vứt cho b&aacute;t cơm thiu mừng như được sổ gạo, vục mặt v&agrave;o ăn trong tận c&ugrave;ng b&oacute;ng tối. Đến một ng&agrave;y bỗng dưng được b&aacute;t cơm ngon, th&acirc;n x&aacute;c c&ograve;n ấm nhưng hồn th&igrave; về trời, hai người xốc n&aacute;ch hai b&ecirc;n li&ecirc;u xi&ecirc;u ra trường bắn. Kh&aacute;t khao một lần lại được sống, được thấy mặt trời, được thấy lo&agrave;i người... thế l&agrave; hết.</p><p class="Normal">Ấy vậy m&agrave; c&oacute; những người mười t&aacute;m đ&ocirc;i mươi, tự cắt ch&acirc;n cắt tay m&igrave;nh, tự treo th&acirc;n thể m&igrave;nh l&ecirc;n để được về với b&oacute;ng tối.</p><p class="Normal">Thằng bạn m&igrave;nh từng &quot;c&ocirc;ng t&aacute;c&quot; tại trường bắn Cầu Ng&agrave;. C&oacute; th&aacute;ng phải bắn hai mạng. Cả đời say khướt. Kết th&uacute;c sự sống của người c&ograve;n kh&oacute; thế, sao c&oacute; thể tự kết liễu sự sống của m&igrave;nh?</p><p class="Normal">Ấy vậy m&agrave; m&igrave;nh từng c&oacute; &yacute; nghĩ tự tử. &Yacute; nghĩ ấy tới gần đến mức đang nằm tr&ecirc;n giường, ngửa mặt l&ecirc;n trần nh&agrave;, m&agrave; thấy như m&igrave;nh đang buộc d&acirc;y v&agrave;o đ&oacute;, hai ch&acirc;n bước l&ecirc;n ghế, đạp, bu&ocirc;ng th&otilde;ng, lại đạp, lại bu&ocirc;ng th&otilde;ng... <br />C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u. Chỉ v&igrave; Tết cả nh&agrave; đi chơi hết, m&igrave;nh ốm nằm nh&agrave; một m&igrave;nh, tủi th&acirc;n qu&aacute;... <br />C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u. Chỉ nửa tiếng l&agrave; xong hết. Xong lu&ocirc;n mười mấy năm sống tr&ecirc;n đời, xong lu&ocirc;n cả một kiếp người. C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u.</p><p class="Normal">Ai chẳng từng một lần c&oacute; &yacute; nghĩ được tự tử. Ai chẳng một lần từng x&oacute;t thương cho một người đ&atilde; chết. Người chết th&igrave; đ&atilde; chết rồi, c&oacute; bao giờ ấm lại được nữa đ&acirc;u. Nước mắt cũng kh&oacute;c hết rồi, l&agrave;m sao c&oacute; thể kh&oacute;c m&atilde;i cho một đời c&ograve;n lại.</p><p class="Normal">Nếu c&oacute; ai từng bị cuộc sống xua đuổi đến c&aacute;i chết, mong rằng c&aacute;i chết sẽ k&eacute;o bạn về lại với sự sống.</p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/bo-mai-cheo-hay-be-but-/</link>
<title><![CDATA[Bỏ mái chèo hay bẻ bút?]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:24:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/bo-mai-cheo-hay-be-but-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="Lead">Điều g&igrave; đang xảy ra? S&aacute;ng nay đọc b&aacute;o, rồi mở blog, tất cả đều h&eacute;t l&ecirc;n căm phẫn. Kh&ocirc;ng đợi một cuộc thăm d&ograve; &yacute; kiến, ai cũng c&oacute; thể thấy quyết định bắt hai nh&agrave; b&aacute;o Văn Hải v&agrave; Việt Chiến kh&ocirc;ng t&igrave;m được sự đồng thuận từ c&ocirc;ng ch&uacute;ng. </p><p class="Author" align="left">Bố cu Hưng</p><p class="Normal">Ph&aacute;p luật n&agrave;o cũng tr&ecirc;n nền tảng đạo đức, một quyết định của cơ quan thi h&agrave;nh ph&aacute;p luật g&acirc;y phản ứng cho d&acirc;n ch&uacute;ng th&igrave; cần phải xem lại.</p><p align="center"><img src="http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/05/3B9C4B17/23108414.jpg" border="1" width="250" height="177" align="middle" /></p><p class="Normal">Chiều 12/5, ngay khi Nguyễn Hải bị bắt, t&ocirc;i nhận một rừng tin nhắn điện thoại. Tr&ecirc;n <em>blog</em> đồng nghiệp, chỉ thấy sự sẻ chia. Khi t&ocirc;i ngồi viết những d&ograve;ng n&agrave;y, cơ quan An ninh điều tra vừa kh&aacute;m nh&agrave; Hải xong v&agrave; họ đang dẫn anh về văn ph&ograve;ng b&aacute;o <em>Tuổi Trẻ</em> tr&ecirc;n phố Thụy Khu&ecirc; để kh&aacute;m. </p><p class="Normal">Thật ra chỉ l&agrave; thủ tục, bởi một năm nay, h&agrave;ng chục nh&agrave; b&aacute;o đ&atilde; được mời lấy lời khai. Sau một hồi s&agrave;ng lọc, ba nh&agrave; b&aacute;o xem như được đưa v&agrave;o v&ograve;ng tố tụng, trong đ&oacute; c&oacute; Hải. Những g&igrave; cần hỏi, chắc người ta đ&atilde; hỏi hết, những g&igrave; cần biết, chắc c&ocirc;ng an đ&atilde; biết. V&igrave; vậy kh&aacute;m theo thủ tục th&igrave; cũng kh&ocirc;ng sao, nhưng bắt tạm giam, liệu c&oacute; cần?</p><p class="Normal">Chỉ &iacute;t th&aacute;ng sau khi v&agrave;o nghề, gần mười năm trước, Nguyễn Hải đ&atilde; trở th&agrave;nh một c&acirc;y b&uacute;t kh&aacute; vững về nội ch&iacute;nh. Gần như tất cả c&aacute;c vụ &aacute;n lớn trong mười năm lại đ&acirc;y đều c&oacute; mặt Hải. Kh&ocirc;ng lệ thuộc v&agrave;o những &quot;nguồn tin ch&iacute;nh thống&quot;, anh cần mẫn c&oacute; những điều tra ri&ecirc;ng song song với c&ocirc;ng an. T&ocirc;i nhớ c&aacute;i d&aacute;ng gầy gầy của anh trong một chiều nhiều gi&oacute; ở s&acirc;n bay Mường Thanh. Thời điểm n&oacute;ng nhất vụ Mường T&egrave; (Lai Ch&acirc;u), khi nhiều nh&agrave; b&aacute;o chỉ &quot;điều tra&quot; tr&ecirc;n giấy hoặc chỉ đến t&igrave;m hiểu ở thị x&atilde; Điện Bi&ecirc;n Phủ th&igrave; Hải một m&igrave;nh lặn lội h&agrave;ng trăm c&acirc;y số v&agrave;o Mường T&egrave;. </p><p class="Normal">Kh&oacute; c&oacute; thể ngờ nh&agrave; b&aacute;o kh&aacute; k&iacute;n kẽ, trầm t&iacute;nh, cẩn trọng như Hải lại c&oacute; ng&agrave;y bị bắt v&igrave; c&aacute;i nghề m&agrave; anh đổ mồ h&ocirc;i v&agrave; sẵn s&agrave;ng đổ cả m&aacute;u cho n&oacute;. </p><p class="Normal">Cho đến nay, vẫn chưa c&oacute; th&ocirc;ng tin chi tiết từ cơ quan An ninh Điều tra. Nhưng d&ugrave; thế n&agrave;o, đồng nghiệp vẫn nghĩ rằng đối với Hải, đ&oacute; l&agrave; một tai nạn. </p><p class="Normal">Ng&agrave;y mai, c&oacute; thể v&igrave; l&yacute; do &quot;nhạy cảm&quot;, b&aacute;o ch&iacute; sẽ d&egrave; dặt khi đưa tin, nhưng b&aacute;o ch&iacute; nước ngo&agrave;i v&agrave; <em>blog</em> th&igrave; sẽ kh&ocirc;ng d&egrave; dặt. Người đọc sẽ so s&aacute;nh hai th&aacute;i độ ấy rồi nhận định như thế n&agrave;o th&igrave; chắc ai cũng hiểu. </p><p class="Normal">Quay lại vụ &aacute;n PMU18.&nbsp;<br />Chưa r&otilde; bằng chứng tham nhũng, chỉ c&oacute; những canh bạc triệu đ&ocirc; của những quan chức ăn lương v&agrave;i triệu. <br />Kh&ocirc;ng t&igrave;m thấy bằng chứng tham nhũng, chỉ c&oacute; những cọc b&ecirc; t&ocirc;ng cốt tre thay v&igrave; cốt th&eacute;p. <br />Kh&ocirc;ng t&igrave;m ra tội của thứ trưởng Tiến, chỉ t&igrave;m thấy dấu hiệu lạm dụng chức vụ quyền hạn của người ph&aacute; &aacute;n v&agrave; người đưa tin vụ &aacute;n. <br />Kh&ocirc;ng t&igrave;m thấy ai nhận tiền, nhưng nhiều l&atilde;nh đạo cấp cao đ&atilde; khẳng định c&oacute; dấu hiệu chạy &aacute;n.</p><p class="Normal">Sau khi thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến ra t&ugrave; một thời gian ngắn th&igrave; s&aacute;ng nay, một &ocirc;ng t&aacute; v&agrave; hai c&acirc;y b&uacute;t gạo cội v&agrave;o t&ugrave;, một &ocirc;ng tướng bị khởi tố. </p><p class="Normal"><strong>Sớm muộn g&igrave; đ&uacute;ng sai cũng trở về chỗ của n&oacute;. Nhưng một quyết định khởi tố m&agrave; khiến l&ograve;ng d&acirc;n hoang mang thế th&igrave; c&oacute; lợi hay kh&ocirc;ng?</strong> Nếu c&aacute;c đồng nghiệp c&oacute; tội, h&atilde;y cứ khởi tố họ. Nhưng s&aacute;ng nay, phản ứng của dư luận đ&atilde; bộc lộ r&otilde; tr&ecirc;n mặt b&aacute;o lẫn tr&ecirc;n mạng Internet. Một sự bộc lộ m&agrave; cả nh&agrave; b&aacute;o, nh&acirc;n d&acirc;n, v&agrave; ch&iacute;nh quyền đều kh&ocirc;ng mong muốn!&nbsp;</p><p class="Normal"><span style="color: #000000">Bất chợt nhớ b&agrave;i thơ của Nguyễn Việt Chiến đọc từ 15 năm trước. C&aacute;ch đ&acirc;y mấy năm, khi l&agrave;m b&aacute;o xu&acirc;n, <em>Bố cu Hưng</em> điện thoại cho anh v&agrave;o giữa đ&ecirc;m, xin đăng lại. N&oacute;i rằng đọc l&acirc;u rồi, sợ qu&ecirc;n. Xin lỗi anh v&igrave; đ&atilde; quấy rầy giấc ngủ. Anh Chiến cười h&agrave; h&agrave;: &quot;L&agrave;m thơ, c&oacute; thằng n&oacute; đọc thơ m&igrave;nh cả chục năm rồi đọc lại vanh v&aacute;ch thế th&igrave; sướng qu&aacute;&quot;.</span></p><p class="Normal" align="left"><span style="color: #000000"><strong>Trương Chi l&ecirc;n rừng<br /></strong>Thơ <em>Nguyễn Việt Chiến</em> </span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000"><em>Những đồi những n&uacute;i t&ocirc;i qua <br />Phất phơ lau cọ, nhạt nh&ograve;a sim mua <br />T&igrave;m đ&acirc;u, em của ng&agrave;y xưa? <br />Những s&ocirc;ng kh&ocirc;ng bến, những m&ugrave;a kh&ocirc;ng trăng </em></span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000"><em>T&ocirc;i t&igrave;m t&ocirc;i những th&aacute;ng năm <br />Phong phanh c&acirc;u h&aacute;t, trầm ng&acirc;m mưa rừng <br />B&acirc;y giờ em h&oacute;a người dưng <br />Rừng h&oacute;a đồi trọc, nhọc nhằn đ&aacute; ong </em></span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000"><em>G&aacute;nh buồn t&ocirc;i đổ ra s&ocirc;ng <br />C&aacute;t hiu hắt c&aacute;t, chiều long đong chiều <br />B&acirc;y giờ thương nhớ h&oacute;a r&ecirc;u <br />Ch&agrave;ng Trương Chi bẻ m&aacute;i ch&egrave;o, về đ&acirc;y </em></span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000"><em>H&oacute;a trầm tiếng sao trong c&acirc;y <br />Buồn thời gian, l&aacute; phủ đầy rừng t&ocirc;i <br />Kh&uacute;c buồn xin đặt l&ecirc;n m&ocirc;i <br />Rằng thương mến chớ bỏ người mến thương</em>. </span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000">Chưa bẻ m&aacute;i ch&egrave;o, sao c&oacute; người bắt anh bẻ b&uacute;t rồi, hả anh Việt Chiến?</span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000">Nếu gọi nghề b&aacute;o l&agrave; nghề nguy hiểm, th&igrave; vụ bắt giữ n&agrave;y l&agrave; một minh chứng, chứ kh&ocirc;ng phải l&agrave; v&agrave;i c&acirc;u hăm dọa, một hai lần bị đ&aacute;nh hay giật m&aacute;y ảnh. C&oacute; thể nguy&ecirc;n nh&acirc;n trực tiếp l&agrave; do sơ suất của nh&agrave; b&aacute;o- t&ocirc;i nhấn mạnh hai chữ c&oacute; thể- nhưng nguy&ecirc;n nh&acirc;n s&acirc;u xa l&agrave; h&agrave;nh lang ph&aacute;p l&yacute; chưa r&otilde; r&agrave;ng. Nh&agrave; b&aacute;o khi gặp sức &eacute;p của th&ocirc;ng tin, đ&ocirc;i khi đ&atilde; chọn phương c&aacute;ch đi tr&ecirc;n d&acirc;y thăng bằng. Lằn ranh giữa sức n&oacute;ng của th&ocirc;ng tin v&agrave; vực thẳm kh&aacute; mong manh. </span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000">Gần đ&acirc;y, Hải nhắn tin, n&oacute;i đ&atilde; chuẩn bị tinh thần nhưng c&oacute; lẽ kh&ocirc;ng sao, anh n&oacute;i đ&atilde; hợp t&aacute;c rất tốt với c&ocirc;ng an. Trong một <em>comment</em> v&agrave;o <em>entry</em> của BCH về vụ tướng Cao Ngọc O&aacute;nh, Hải cũng b&agrave;y tỏ sự &acirc;n hận v&igrave; đ&atilde; sống giữa sức &eacute;p th&ocirc;ng tin, thiếu tỉnh t&aacute;o. C&aacute;i sự &acirc;n hận ấy kh&ocirc;ng hề a dua hay vụ lợi. Đ&oacute; l&agrave; sự day dứt của một người c&oacute; t&acirc;m trước sơ suất. </span></p><p class="Normal"><span style="color: #000000">Hải ạ, tớ tin rằng chiều nay c&oacute; một người tốt vừa bị bắt! </span></p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/nhung-ngay-cuoi-nam---/</link>
<title><![CDATA[Những ngày cuối năm...]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:22:36 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/nhung-ngay-cuoi-nam---/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/12/10/blog_yobanbe12288730301402.jpg" border="0" width="333" height="249" /><br /><span class="blogText"><span style="font-size: 14px"><div><span style="color: #999999">Những ng&agrave;y cuối năm....</span></div><div><br />Đ&atilde; được tr&ograve;n 1 năm kể từ ng&agrave;y đ&oacute;. Cứ tuởng rằng sẽ c&oacute; thật nhiều thay đổi, sẽ c&oacute; 1 cuộc sống y&ecirc;n l&agrave;nh v&agrave; tốt đẹp hơn. Thế đấy, 1 năm tr&ocirc;i qua ta lại quay về với vạch xuất ph&aacute;t ban đầu với bao mất m&aacute;t trong s&acirc;u thẳm tr&aacute;i tim. H&ocirc;m nay ta cầu mong t&igrave;m lại được những g&igrave; đ&atilde; qua, những g&igrave; m&agrave; ta cho l&agrave; của ta nhưng v&ocirc; t&igrave;nh biến mất.<br /><br />Th&aacute;ng 12 mang đến cho ch&uacute;ng ta những cảm x&uacute;c thật kh&oacute; tả, n&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; sự kết th&uacute;c của 1 bắt đầu, nếu đợi sang năm mới 2009, c&oacute; lẽ đ&atilde; qu&aacute; muộn cho những g&igrave; đầu ti&ecirc;n của cuộc sống. Th&aacute;ng 12, th&aacute;ng của những c&acirc;u n&oacute;i vội v&agrave;ng, những bước ch&acirc;n vội v&atilde; v&agrave; mang đến thật nhiều ưu tư. Nếu trừ đi 1 ng&agrave;y ta c&oacute; 359 ng&agrave;y truớc, v&agrave;o đ&uacute;ng h&ocirc;m nay, cũng c&oacute; thể l&agrave; h&ocirc;m qua, hay ng&agrave;y mai, ta đang x&ocirc;n xao với c&aacute;i lạnh nhưng ấm &aacute;p với những g&igrave; ta c&oacute;, ta mơ m&agrave;ng cho những &aacute;nh sao Lung linh trong đ&ecirc;m noel, ta quay cuồng với những &aacute;nh s&aacute;ng lấp l&aacute;nh ở những b&oacute;ng đ&egrave;n nhấp nh&aacute;y, ta nh&igrave;n con nguời &ocirc;m lấy nhau trong c&aacute;i tiếng gi&oacute; đ&ecirc;m đ&ecirc;m. M&otilde;i khi chiều xuống, ta lại về b&ecirc;n bức tranh đượm m&agrave;u hồng ấm &aacute;p. Ta mơ thấy hạnh ph&uacute;c v&agrave; tr&aacute;i tim ta như được sưởi ấm. &Ocirc;i! hạnh ph&uacute;c chỉ c&oacute; thế m&agrave; nay ta đ&atilde; mất n&oacute; trong ngỡ ng&agrave;ng v&ocirc; vọng.<br /><br />1 năm đ&atilde; qua, c&oacute; đủ để ta qu&ecirc;n đi tất cả v&agrave; bắt đầu lại từ những ng&agrave;y th&aacute;ng ko đ&aacute;ng nhớ! C&oacute; lẽ đ&atilde; l&agrave; qu&aacute; đủ cho sự giả dối, nhưng chưa đủ để b&ugrave; đắp 1 tr&aacute;i tim. Ta muốn nhuốm hồng tất cả những g&igrave; ta chạm l&ecirc;n v&agrave; muốn n&oacute; kh&ocirc;ng bao giờ rời xa ta nữa. Kh&ocirc;ng phải cảm gi&aacute;c uống 1 ly caffee n&oacute;ng m&agrave; thay v&agrave;o đ&oacute; vẫn l&agrave; vi&ecirc;n đ&aacute; lạnh lẽo tan dần trong v&ocirc; cảm. <br /><br /><span style="color: #4b0082">Nếu cuộc sống c&oacute; những c&aacute;i mốc để cho con nguời ta vượt qua, <br /><br />Nếu cuộc sống c&oacute; bề d&agrave;y vững v&agrave;ng để ta l&agrave;m điểm tựa, <br /><br />Nếu cuộc sống kh&ocirc;ng phụ bạc những số phận kh&ocirc;ng tin v&agrave;o số phận&hellip; </span><br /><br />&hellip; th&igrave;&hellip; ta sẽ vui hơn, ta sẽ quyết t&acirc;m hơn cho những bước ch&acirc;n đang cố t&igrave;m ra 1 con đường c&oacute; nhiều &aacute;nh s&aacute;ng, c&oacute; m&acirc;y gi&oacute;, c&oacute; tiếng r&iacute;u rắt của những đ&agrave;n chim, c&oacute; tiếng quăng ch&agrave;i v&agrave; vỗ m&aacute;i tr&ecirc;n s&ocirc;ng, c&oacute; m&agrave;u v&agrave;ng nhạt của &aacute;nh nắng mặt trời, nơi đ&oacute; c&oacute; 1 nguời lu&ocirc;n lu&ocirc;n chờ đợi.<br /><br />Qu&aacute; kh&oacute; cho 1 nguời vĩnh hằng v&agrave; kh&ocirc;ng bao giờ từ bỏ. Qu&aacute; kh&oacute; cho những g&igrave; x&atilde; hội l&agrave;m ta m&ugrave; qu&aacute;ng v&agrave; nảy sinh suy nghĩ, đắn đo. V&igrave; qu&aacute; nhiều con đường kh&ocirc;ng r&otilde; lối v&igrave; thế ta phải chọn lựa. Bước nữa đi, ta cứ bước nữa đi. Chẳng c&oacute; g&igrave; l&agrave; thi&ecirc;n đường như ta hằng mong muốn, nhưng ta sẽ tồn tại như những g&igrave; ta đ&atilde; tồn tại, ta sẽ h&aacute;t những b&agrave;i ca ta th&iacute;ch, ta sẽ đ&agrave;n với tiếng h&aacute;t y&ecirc;u thương, ta sẽ tặng ai đ&oacute; 1 ca kh&uacute;c bất hủ&hellip;. sẽ rất nhiều v&agrave; thật nhiều. Th&aacute;ng 12 cứ lặng tr&ocirc;i về những ng&agrave;y cuối năm buồn b&atilde;, 1 lần nữa ta lại ra đi, t&igrave;m cho m&igrave;nh 1 cảm gi&aacute;c mới, một m&igrave;&ecirc;n đất mới, nơi m&agrave; ta kh&ocirc;ng tin l&agrave; sẽ c&oacute; những niềm vui, sẽ như thế n&agrave;o cho 1 người c&oacute; tr&aacute;i tim nhiệt huyết như ta, sẽ như thế n&agrave;o khi cuộc sống ta kh&ocirc;ng như nơi ta đến. Cầu mong&hellip; cầu mong cho tất cả được an L&agrave;nh, cầu mong cho 1 năm cũ qua đi mang theo bao sầu ải. Năm mới đến chứa đựng những bất ngờ trong hạnh ph&uacute;c, những may mắn trong cuộc sống v&agrave; sức khỏe cho tất cả những người y&ecirc;u thương.<br /><br />Em! anh gọi em trong gi&aacute; lạnh của những ng&agrave;y cuối năm&hellip;<br />Cần c&oacute; em b&ecirc;n cạnh, anh nhắc đến em đ&oacute;, d&ugrave; em chỉ 1 người bạn m&agrave; th&ocirc;i.<br /><br /><br /><br /><em>&hellip;.10/12/2008</em></div></span></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/em-va-toi/</link>
<title><![CDATA[EM VÀ TÔI]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Dạo Chơi Blog]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:22:03 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/em-va-toi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<img src="http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/12/10/blog_yobanbe12288722451402.jpg" border="0" width="130" height="101" /><br /><span class="blogText"><span style="font-size: 14px"><span style="font-family: Arial"><span style="font-size: large; color: #0000ff">&nbsp;<span style="font-size: medium">&Ocirc;ng gi&agrave; Noel c&oacute; tặng qu&agrave; cho trẻ em kh&ocirc;ng, hả ba?</span></span> </span><p><span style="font-size: medium; color: #0000ff">- C&oacute; chứ, v&agrave;o đ&ecirc;m Noel, &ocirc;ng gi&agrave; Noel thường tặng qu&agrave; cho những trẻ em n&agrave;o ngoan ngo&atilde;n ...</span></p><p><span style="font-size: medium; color: #0000ff">- Con ngoan nhất n&egrave; ba!</span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">- Ừ, vậy th&igrave; để ba n&oacute;i &ocirc;ng gi&agrave; Noel tặng qu&agrave; cho con g&aacute;i </span><span style="color: #0000ff">nhe !</span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">Ng&agrave;y xưa, mỗi đ&ecirc;m Noel, v&agrave;o đ&uacute;ng ng&agrave;y sinh nhật t&ocirc;i, kh&ocirc;ng biết &ocirc;ng gi&agrave; Noel bằng c&aacute;ch n&agrave;o đ&atilde; v&agrave;o </span><span style="color: #0000ff">nh&agrave; , để rồi s&aacute;ng h&ocirc;m sau, thức dậy, t&ocirc;i đ&atilde; thấy c&oacute; m&oacute;n qu&agrave; đặt tr&ecirc;n đầu giường. Khi th&igrave; c&aacute;i kẹp t&oacute;c xinh </span><span style="color: #0000ff">xắn,&nbsp;l&uacute;c ch&uacute; gấu nhồi b&ocirc;ng...m&agrave; kh&ocirc;ng hiểu sao &ocirc;ng gi&agrave; Tuyết nầy lại biết r&otilde; những &yacute; th&iacute;ch cuả m&igrave;nh, </span><span style="color: #0000ff">giống như l&agrave; &ocirc;ng đ&atilde; từng đi guốc trong bụng m&igrave;nh vậy...</span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">Lớn l&ecirc;n, theo c&aacute;c anh chị l&agrave;m c&ocirc;ng t&aacute;c từ thiện,&nbsp;cứ v&agrave;o mỗi&nbsp;đ&ecirc;m Noel,&nbsp;ch&uacute;ng t&ocirc;i thường hay rong ruỗi </span><span style="color: #0000ff">khắp&nbsp;c&aacute;c nẻo đường, t&igrave;m những m&atilde;nh đời cơ nhỡ để tặng những phần qu&agrave;, tuy nhỏ, nhưng g&oacute;i trọn </span><span style="color: #0000ff">tất cả nghĩa t&igrave;nh y&ecirc;u thương cuả ch&uacute;ng t&ocirc;i để g&oacute;p phần l&agrave;m&nbsp;cho cuộc sống nầy tươi đẹp hơn.</span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">Một ng&agrave;y kia, t&ocirc;i gặp em, ở một g&oacute;c phố, d&aacute;ng em gầy g&ograve;, chiếc &aacute;o mỏng manh kh&ocirc;ng đủ che tấm </span><span style="color: #0000ff">th&acirc;n b&eacute; bỏng, &aacute;nh đ&egrave;n từ một qu&aacute;n ăn sang trọng b&ecirc;n kia đường hắt v&agrave;o gương mặt bầu bỉnh v&agrave; </span><span style="color: #0000ff">đ&ocirc;i&nbsp;mắt&nbsp; buồn nhưng kh&ocirc;ng k&eacute;m phần linh lợi. Cầm g&oacute;i qu&agrave; nhỏ tr&ecirc;n tay, em ngơ ng&aacute;c&nbsp; nh&igrave;n t&ocirc;i như </span><span style="color: #0000ff">kh&ocirc;ng tin v&agrave;o điều kỳ diệu n&agrave;o đ&oacute; đ&atilde; đến với m&igrave;nh.</span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">T&ocirc;i cũng hẹn với l&ograve;ng rằng h&agrave;ng năm v&agrave;o đ&ecirc;m Noel t&ocirc;i sẽ gặp lại em để trao cho em&nbsp; m&oacute;n </span><span style="color: #0000ff">qu&agrave;&nbsp; giống như&nbsp;&ocirc;ng gi&agrave; Noel&nbsp;tặng cho c&aacute;c em nhỏ.</span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">Noel năm nay...t&ocirc;i lại đi qua con đường cũ, cũng g&oacute;c phố th&acirc;n quen ng&agrave;y n&agrave;o, nơi t&ocirc;i ngồi nghe em kể </span><span style="color: #0000ff">chuyện, những lời lẽ ng&acirc;y ng&ocirc; kh&ocirc;ng c&oacute; sự bắt đầu, cũng kh&ocirc;ng c&oacute; sự kết th&uacute;c...về cuộc đời tr&ocirc;i nổi </span><span style="color: #0000ff">cuả em. </span></span></p><p><span style="font-size: medium"><span style="color: #0000ff">&nbsp;Nhưng t&ocirc;i&nbsp; t&igrave;m ho&agrave;i kh&ocirc;ng thấy&nbsp;. C&ocirc; b&eacute; nhỏ nhắn với&nbsp;đ&ocirc;i mắt tr&ograve;n xoe v&agrave;&nbsp;gương mặt bầu bỉnh, n&oacute;i </span><span style="color: #0000ff">chuyện kh&ocirc;ng c&oacute;&nbsp;đầu kh&ocirc;ng c&oacute;&nbsp;đu&ocirc;i, đ&atilde; g&acirc;y ấn tượng rất nhiều cho người đối diện.</span></span></p><p><span style="font-size: medium; color: #0000ff">T&ocirc;i thầm tiếc nuối . Tại sao h&ocirc;m đ&oacute; t&ocirc;i kh&ocirc;ng chịu kh&oacute; t&igrave;m hiểu kỷ về em th&ecirc;m ch&uacute;t nữa ?</span></p><p><span style="font-size: medium; color: #0000ff">Để b&acirc;y giờ ...em như&nbsp; b&oacute;ng chim mất h&uacute;t tận nơi n&agrave;o.</span></p><p><span style="font-size: medium; color: #0000ff">Em đ&acirc;u rồi ?...Trả lời t&ocirc;i l&agrave; cơn gi&oacute; lạnh thốc qua, g&oacute;c phố hoang vắng,v&agrave; h&agrave;ng c&acirc;y x&agrave;o xạc...</span></p><p></p></span></span>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>