<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></title> 
<link>http://zing9x.com/index.php</link> 
<description><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[Asian Girls - Bikini Girls - Vietnam Girls - European Girls]]></copyright>
<item>
<link>http://zing9x.com/tinh-duc-dep-nbsp--nbsp-/</link>
<title><![CDATA[Tình dục đẹp]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:24:20 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/tinh-duc-dep-nbsp--nbsp-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<p class="Lead">Ng&agrave;y nay t&igrave;nh dục được hiểu rộng hơn, coi như một khoa học nghi&ecirc;n cứu về sinh sản, sự vui th&uacute; trong quan hệ thể chất giữa nam nữ v&agrave; cả c&aacute;c t&iacute;nh chất trong mối quan hệ đ&oacute; v&agrave; sex đ&uacute;ng c&aacute;ch l&agrave; &acirc;n &aacute;i đ&uacute;ng với phẩm gi&aacute; con người.</p><p class="Normal">C&oacute; t&igrave;nh dục đẹp (cư xử đ&uacute;ng c&aacute;ch, c&oacute; văn h&oacute;a) m&agrave; đa số con người trong x&atilde; hội văn minh thực h&agrave;nh, cũng c&oacute; t&igrave;nh dục kh&ocirc;ng đẹp, tr&aacute;i với những quy định đạo đức của cộng đồng v&agrave; bị chỉ tr&iacute;ch, ph&ecirc; ph&aacute;n (t&igrave;nh dục mua b&aacute;n, cưỡng &eacute;p).</p><p class="Normal">Chuyện ấy l&agrave; một phần quan trọng của cuộc sống con người với &yacute; nghĩa đem lại kho&aacute;i cảm b&ecirc;n cạnh &yacute; nghĩa cũng quan trọng kh&ocirc;ng k&eacute;m l&agrave; sinh sản. T&igrave;nh dục người, theo &yacute; nghĩa đầu ti&ecirc;n, tồn tại ở bản th&acirc;n n&oacute; hai mặt đối lập, vừa say đắm vừa l&atilde;ng mạn nhưng cũng mang dấu vết động vật một c&aacute;ch đ&aacute;ng ngờ...</p><p align="center"><img src="http://ngoisao.net/News/Chang-nang/2008/05/3B9C4BFD/17td.jpg" border="1" width="400" height="267" align="middle" /></p><p class="Normal">Đ&oacute; ch&iacute;nh l&agrave; kỳ vọng của x&atilde; hội với từng c&aacute; thể trong cộng đồng, bao h&agrave;m sự an to&agrave;n, sự l&agrave;nh mạnh, t&igrave;nh y&ecirc;u đ&iacute;ch thực giữa đ&ocirc;i bạn t&igrave;nh. Với chuyện ấy con người c&oacute; khả năng đẩy l&ugrave;i nguy cơ bị nhiễm HIV. Nếu mọi người đều thực h&agrave;nh nghi&ecirc;m chỉnh th&igrave; c&aacute;c th&agrave;y thuốc chuy&ecirc;n trị c&aacute;c bệnh phong t&igrave;nh chỉ c&ograve;n c&aacute;ch ngồi ng&aacute;p. V&igrave; thế quan hệ an to&agrave;n v&agrave; l&agrave;nh mạnh l&agrave; một gi&aacute; trị x&atilde; hội. </p><p class="Normal">Định nghĩa về h&agrave;nh vi t&igrave;nh dục cũng kh&aacute;c xưa: kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; giao hợp, m&agrave; gồm nhiều h&igrave;nh th&aacute;i với một trong ba y&ecirc;u cầu sau: c&oacute; tiếp x&uacute;c với v&ugrave;ng cơ thể hay chỉ mơ tưởng; c&oacute; những dấu hiệu thể chất chứng tỏ c&oacute; hứng khởi t&igrave;nh dục, c&oacute; cảm gi&aacute;c chủ quan.</p><p class="Normal">Đ&atilde; c&oacute; thời, t&igrave;nh dục đẹp chỉ được chấp nhận trong quan niệm hẹp h&ograve;i của cộng đồng về h&agrave;nh vi t&iacute;nh dục giữa hai người kh&aacute;c giới, đ&atilde; hoặc sắp kết h&ocirc;n, ở một tư thế &ldquo;đoan trang&rdquo; nhất định, với nhiều sự giữ g&igrave;n (nhất l&agrave; với nữ). Ng&agrave;y nay nội dung của kh&aacute;i niệm mở rộng hơn nhưng vẫn nhấn mạnh đến sự an to&agrave;n, sự l&agrave;nh mạnh, đạt đến tinh thần nh&acirc;n bản, t&ocirc;n trọng c&aacute;c xu hướng t&iacute;nh dục kh&aacute;c nhau, t&ocirc;n trọng sự tự nguyện, chung thủy v&agrave; c&aacute;c đặc th&ugrave; của h&agrave;nh vi t&igrave;nh dục người.</p><p class="Normal">An to&agrave;n v&agrave; l&agrave;nh mạnh được coi l&agrave; gam m&agrave;u chủ đạo trong bức tranh đẹp về t&igrave;nh dục hiện đại. Đ&oacute; l&agrave; sự lựa chọn h&agrave;nh vi đem lại sự an sinh, bảo vệ bản th&acirc;n v&agrave; bạn t&igrave;nh, kh&ocirc;ng g&acirc;y ra những hậu quả c&oacute; hại cho sức khỏe, ch&uacute; trọng đến tr&aacute;ch nhiệm của mỗi c&aacute; nh&acirc;n trong đời sống t&igrave;nh dục. Cũng cần lưu &yacute; rằng nhiều h&agrave;nh vi an to&agrave;n nhưng kh&ocirc;ng l&agrave;nh mạnh, tr&aacute;i ph&aacute;p luật v&agrave; những chuẩn mực đạo đức do x&atilde; hội quy định.</p><p class="Normal"><em>T&igrave;nh dục đẹp kh&ocirc;ng thiếu sự l&atilde;ng mạn</em>: Tạo sự l&atilde;ng mạn kh&ocirc;ng đ&ograve;i hỏi sự cầu kỳ, tốn k&eacute;m; nhiều khi chỉ cần một lời khen, c&ugrave;ng tắm chung dưới hoa sen... cũng đủ để phụ nữ chuyển sang trạng th&aacute;i t&acirc;m l&yacute; sẵn s&agrave;ng đ&oacute;n nhận. Phụ nữ th&iacute;ch được chồng y&ecirc;u v&agrave; ham muốn v&igrave; thấy m&igrave;nh trở th&agrave;nh sự cần thiết của chồng chứ kh&ocirc;ng phải v&igrave; cơ thể m&igrave;nh. Nam giới lại thường th&iacute;ch được khen về khả năng nam t&iacute;nh. </p><p class="Normal"><em>T&igrave;m c&aacute;ch n&acirc;ng chất lượng kho&aacute;i cảm</em> cũng kh&ocirc;ng l&agrave;m mất đi vẻ đẹp của t&igrave;nh dục, tr&aacute;i lại c&ograve;n ph&aacute; vỡ sự nh&agrave;m ch&aacute;n: Thay đổi khung cảnh, thời điểm c&oacute; t&iacute;nh chất ngẫu hứng l&agrave; sự lựa chọn của đ&ocirc;i bạn t&igrave;nh miễn sao ph&ugrave; hợp với quy định văn h&oacute;a của mỗi cộng đồng. Tư thế cũng chỉ cần sự chấp nhận của bạn t&igrave;nh, kh&ocirc;ng li&ecirc;n quan g&igrave; đến c&aacute;c gi&aacute;o huấn đạo đức. Đem lại kho&aacute;i cảm cho nhau l&agrave; một đặc trưng nh&acirc;n văn của h&agrave;nh vi t&igrave;nh dục. </p><p class="Normal"><em>Kh&ocirc;ng chấp nhận sự bất b&igrave;nh đẳng, sự đơn phương, sự &eacute;p buộc</em>: Kh&ocirc;ng phải người n&agrave;y ban ph&aacute;t cho người kia hoặc chỉ c&oacute; người nam mới c&oacute; quyền n&oacute;i l&ecirc;n nhu cầu t&igrave;nh dục của m&igrave;nh. Sự rụt r&egrave;, chịu đựng vốn c&oacute; của phụ nữ &Aacute; đ&ocirc;ng c&oacute; thể l&agrave; nguồn gốc của nhiều trạng th&aacute;i rối loạn chức năng t&igrave;nh dục.</p><p class="Normal">Ngay cả người c&oacute; xu hướng quan hệ kh&aacute;c thường (đồng giới), người cao tuổi, người khuyết tật vẫn c&oacute; t&igrave;nh dục đẹp. Điều cuối c&ugrave;ng cần n&oacute;i l&agrave; người c&oacute; h&agrave;nh vi đẹp kh&ocirc;ng trở th&agrave;nh n&ocirc; lệ của những ham muốn thấp k&eacute;m. </p>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/vuot-qua-loi-noi--quot-chia-tay-quot-/</link>
<title><![CDATA[Vượt qua lời nói chia tay]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Tue, 16 Dec 2008 00:23:51 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/vuot-qua-loi-noi--quot-chia-tay-quot-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<li><p class="Title">Để vượt qua cuộc chia tay dễ d&agrave;ng</p><p class="Lead">9 điều kh&ocirc;ng n&ecirc;n dưới đ&acirc;y sẽ gi&uacute;p bạn nhanh ch&oacute;ng vượt qua c&uacute; sốc sau khi đường ai nấy đi.</p><p class="Normal">- Trả đũa: Ngay cả khi bạn bị người y&ecirc;u lừa dối. Điều n&agrave;y vừa mất thời gian lại vừa hạ gục &yacute; ch&iacute; của bạn. </p><p class="Normal">- Lưu giữ kỷ vật t&igrave;nh y&ecirc;u: X&oacute;a bỏ hết để ch&uacute;ng kh&ocirc;ng c&ograve;n cơ hội gợi lại nỗi đau cho bạn.</p><p class="Normal">- T&igrave;m c&aacute;ch li&ecirc;n lạc hoặc gặp lại người cũ. H&atilde;y t&igrave;m đến bạn b&egrave;, người th&acirc;n mỗi khi ước muốn gặp gỡ người cũ trỗi dậy trong bạn.</p><p class="Normal">- Sợ c&ocirc; đơn: H&atilde;y d&agrave;nh thời gian t&igrave;m hiểu ph&acirc;n t&iacute;ch những g&igrave; đ&atilde; xảy ra để l&agrave;m gi&agrave;u nghị lực trong t&igrave;nh cảm.</p><p align="center"><img src="http://ngoisao.net/News/Chang-nang/2008/05/3B9C4C80/20ct.jpg" border="1" width="400" height="290" align="middle" /></p><p class="Normal">- Sống với qu&aacute; khứ: H&atilde;y xem trọng tương lai. Nếu c&ograve;n &aacute;m ảnh qu&aacute; khứ bạn sẽ c&ograve;n l&agrave;m khổ bản th&acirc;n. </p><p class="Normal">- Gượng &eacute;p đi t&igrave;m mối quan hệ mới: Nếu kh&ocirc;ng thực sự cảm thấy th&iacute;ch người mới, bạn chỉ n&ecirc;n xem họ l&agrave; bạn b&egrave; để tr&aacute;nh lặp lại qu&aacute; khứ.</p><p class="Normal">- Dằn vặt bản th&acirc;n: Nếu tr&oacute;t n&oacute;i ra điều g&igrave; nặng nề khi chia tay, h&atilde;y xin lỗi anh rồi cố qu&ecirc;n tất cả. Bạn chỉ nhất thời n&oacute;ng giận m&agrave; th&ocirc;i.</p><p class="Normal">- Hận th&ugrave;: Tha thứ trong trường hợp n&agrave;y l&agrave; sự lựa chọn s&aacute;ng suốt. Bạn sẽ tr&aacute;nh khỏi tổn thương. </p><p class="Normal">- R&ecirc;u rao về người y&ecirc;u cũ: Ban đầu mọi người c&oacute; thể cảm thấy x&oacute;t xa cho bạn. Nhưng nếu t&igrave;nh trạng n&agrave;y tiếp diễn, họ sẽ mệtmỏi v&agrave; kh&ocirc;ng muốn nghe bạn n&oacute;i. C&oacute; thể nhiều người c&ograve;n nghĩ bạn đang k&ecirc;u gọi l&ograve;ng thương x&oacute;t của mọi người chứ kh&ocirc;ng phải muốn chia sẻ v&agrave; t&acirc;m sự.</p></li>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/chiec-khan-quang-do/</link>
<title><![CDATA[Chiếc khăn quàng đỏ ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:16:58 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/chiec-khan-quang-do/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_7311762"><img src="http://nghethuatsong.biz/modules/News/pic/1223133995.nv.jpeg" border="0" width="95" height="140" /> C&acirc;u chuyện xảy ra tại Philadenphia v&agrave; khoảng cuối thế kỉ 19. Một buổi tối m&ugrave;a đ&ocirc;ng ,b&aacute;c sĩ S.Weir Mitchell đang ngồi đọc s&aacute;ch, nhưng sau đ&oacute; &ocirc;ng đ&atilde; ngủ qu&ecirc;n ngay tr&ecirc;n ghế b&agrave;nh.<br />Tiếng chu&ocirc;ng cửa bỗng vang l&ecirc;n v&agrave; &ocirc;ng thức giấc.<br />Đứng tr&ecirc;n bậc cửa l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;ị Ngo&agrave;i trời lạnh, tuyết rơi rất nhiều nhưng c&ocirc; g&aacute;i chỉ c&oacute; một chiếc khăn qu&agrave;ng nhỏ cho&agrave;ng ra ngo&agrave;i bộ v&aacute;ỵ C&ocirc; n&oacute;i với giọng run run: &quot;Mẹ t&ocirc;i đang ốm nặng. B&aacute;c sĩ, xin &ocirc;ng h&atilde;y tới.&quot;<br /><br />Đi dưới trời tuyết trong đ&ecirc;m tối quả thật chẳng dễ d&agrave;ng g&igrave;, nhưng cuối c&ugrave;ng họ cũng tới được một ng&ocirc;i nh&agrave; cũ. C&ocirc; g&aacute;i dẫn &ocirc;ng tới một căn ph&ograve;ng tr&ecirc;n tầng ba.<br />&ocirc;ng đẩy cửa ph&ograve;ng bước v&agrave;ọ Trong ph&ograve;ng c&oacute; một người phụ nữ đang nằm tr&ecirc;n giường v&agrave; &ocirc;ng nhận ra đ&oacute; l&agrave; một bệnh nh&acirc;n cũ của &ocirc;ng. Sau khi kh&aacute;m cho người phụ nữ, &ocirc;ng hỏi:<br />&quot;Con g&aacute;i b&agrave; đ&acirc;u? T&ocirc;i cần c&ocirc; ấy đi mua thuốc&quot;.<br />&quot;Con g&aacute;i t&ocirc;i ư&quot;, người phụ nữ v&ocirc; c&ugrave;ng ngạc nhi&ecirc;n, &quot;N&oacute; đ&atilde; chết một th&aacute;ng trước đ&acirc;ỵ&quot;<br />&quot;Kh&ocirc;ng thể như vậỵ C&ocirc; ấy đ&atilde; đến gặp t&ocirc;i T&ocirc;i đ&atilde; nh&igrave;n thấy c&ocirc; ấỵ C&ocirc; qu&agrave;ng một chiếc khăn nhỏ&quot;. B&aacute;c sĩ n&oacute;i.<br />&quot;Khăn qu&agrave;ng của con t&ocirc;i ở kia&quot;. <br />Người phụ nữ chỉ tay v&agrave;o chiếc tủ. <br />Đi lại gần chiếc tủ, &ocirc;ng nh&igrave;n thấy chiếc khăn qu&agrave;ng đang để tr&ecirc;n đ&oacute;, n&oacute; được gập rất gọn g&agrave;ng, kh&ocirc; r&aacute;o kh&ocirc;ng hề c&oacute; một ch&uacute;t tuyết của buổi tối h&ocirc;m naỵ <br /><img class="inlineimg" src="http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=4362&amp;pictureid=141169" border="0" title="Bunny" width="50" height="50" /></div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/2-do-la-va-mot-gio/</link>
<title><![CDATA[2 đô la và một giờ ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:13:35 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/2-do-la-va-mot-gio/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="font-size: medium; color: #ff007f">2 đ&ocirc; la v&agrave; 1 giờ <br /><br /><br /></span></strong><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black"><span style="font-size: small"><span style="color: #bfbf00">Một người cha đi l&agrave;m về rất muộn, mệt mỏi v&agrave; bực bội sau một ng&agrave;y bận rộn ở cơ quan. &Ocirc;ng vừa về đến nh&agrave;, đứa con trai năm tuổi đ&atilde; ngồi chờ từ l&uacute;c n&agrave;o v&agrave; hỏi: </span></span></span></span><span style="color: black"><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Bố ơi, con hỏi bố một c&acirc;u được kh&ocirc;ng? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Được chứ, con hỏi g&igrave; - &Ocirc;ng bố đ&aacute;p. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Bố ơi, bố l&agrave;m được bao nhi&ecirc;u tiền một tiếng đồng hồ? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Đ&oacute; kh&ocirc;ng phải l&agrave; việc của con. M&agrave; tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - &Ocirc;ng bố hết ki&ecirc;n nhẫn. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Con muốn biết m&agrave; - đứa con n&agrave;i nỉ. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Nếu con cứ khăng khăng đ&ograve;i biết, th&igrave; bố sẽ n&oacute;i. Bố l&agrave;m được hai đ&ocirc;la một giờ đồng hồ. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- &Ocirc;i - đứa b&eacute; rụt r&egrave; hỏi - bố cho con vay một đ&ocirc;la được kh&ocirc;ng? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">&Ocirc;ng bố rất bực m&igrave;nh: </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Nếu l&yacute; do duy nhất con muốn biết bố l&agrave;m được bao nhi&ecirc;u tiền chỉ l&agrave; để vay m&agrave; mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế th&igrave; mời con đi ngay v&agrave;o ph&ograve;ng m&igrave;nh v&agrave; ngủ đi. H&atilde;y nghĩ xem tại sao con lại &iacute;ch kỷ đến thế! Bố l&agrave;m việc vất vả cả ng&agrave;y, v&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; thời gian cho những chuyện ấy đ&acirc;u! </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">Đứa b&eacute; đi v&agrave;o ph&ograve;ng đ&oacute;ng cửa. &Ocirc;ng bố ngồi xuống c&agrave;ng nghĩ c&agrave;ng c&aacute;u. Tại sao đứa con lại d&aacute;m hỏi m&igrave;nh một c&acirc;u như thế chứ? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">Một giờ sau, khi đ&atilde; b&igrave;nh tĩnh lại, &ocirc;ng bố nghĩ c&oacute; thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ g&igrave; đ&oacute;, v&agrave; nghĩ rằng m&igrave;nh đ&atilde; qu&aacute; nghi&ecirc;m khắc với n&oacute;. &Ocirc;ng đi v&agrave;o ph&ograve;ng con: </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Con ngủ chưa? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Chưa ạ, con c&ograve;n thức! - cậu b&eacute; nằm tr&ecirc;n giường đ&aacute;p. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Bố suy nghĩ rồi, c&oacute; thể bố đ&atilde; qu&aacute; nghi&ecirc;m khắc. Đ&acirc;y l&agrave; một đ&ocirc;la cho con. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">Cậu b&eacute; cầm lấy rồi th&ograve; tay xuống dưới gối, l&ocirc;i ra th&ecirc;m mấy tờ tiền lẻ nữa. </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">&Ocirc;ng bố thấy con c&oacute; tiền từ trước lại c&aacute;u. Khi đứa con xếp th&agrave;nh một xếp tiền ngay ngắn, &ocirc;ng bố c&agrave;u nh&agrave;u: </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- Tại sao con lại vay th&ecirc;m tiền khi con đ&atilde; c&oacute; rồi? </span></span></span><br /><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Verdana"><span style="color: black">- V&igrave; con chưa c&oacute; đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng l&ecirc;n vui sướng - B&acirc;y giờ th&igrave; con c&oacute; đủ rồi! Bố ơi, đ&acirc;y l&agrave; hai đ&ocirc; la, con c&oacute; thể mua một giờ trong thời gian của bố kh&ocirc;ng?</span></span></span><br /></span>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/don-gian-chi-la-1-chu--quot-me-quot-/</link>
<title><![CDATA[ Đơn giản chỉ là 1 chữ MẸ ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:11:30 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/don-gian-chi-la-1-chu--quot-me-quot-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #000080">T&ocirc;i thường nghĩ rằng &ldquo;cha mẹ kế&rdquo; l&agrave; từ d&ugrave;ng để chỉ những người đ&agrave;n &ocirc;ng v&agrave; đ&agrave;n b&agrave; lấy nhau khi đ&atilde; c&oacute; con c&aacute;i ri&ecirc;ng, l&yacute; do đơn giản l&agrave; ch&uacute;ng ta cần phải gọi họ bằng một c&aacute;i t&ecirc;n g&igrave; đ&oacute;. Chắc chắn từ &ldquo;kế&rdquo; rất quan trọng nhưng người ta thường kh&ocirc;ng nghĩ thế, với họ &ldquo;cha mẹ&rdquo; mới c&oacute; &yacute; nghĩa thực sự. Đ&oacute; l&agrave; những g&igrave; t&ocirc;i cảm thấy khi trở th&agrave;nh mẹ kế của bốn đứa con chồng t&ocirc;i.<br /><br />Ch&uacute;ng t&ocirc;i kết h&ocirc;n đ&atilde; s&aacute;u năm, khi c&aacute;c con anh vẫn c&ograve;n nhỏ v&agrave; b&acirc;y giờ đang ở tuổi vị th&agrave;nh ni&ecirc;n. D&ugrave; sống chủ yếu với mẹ ruột, ch&uacute;ng vẫn c&oacute; nhiều thời gian sống c&ugrave;ng ch&uacute;ng t&ocirc;i. Nhiều năm qua, ch&uacute;ng t&ocirc;i đ&atilde; học c&aacute;ch th&iacute;ch nghi với nếp sống mới của gia đ&igrave;nh v&agrave; đối xử tử tế với nhau. Ch&uacute;ng t&ocirc;i đi nghỉ c&ugrave;ng nhau, d&ugrave;ng những bữa cơm gia đ&igrave;nh, c&ugrave;ng l&agrave;m b&agrave;i tập, chơi b&oacute;ng ch&agrave;y v&agrave; xem phim b&ecirc;n nhau. Tuy nhi&ecirc;n t&ocirc;i cứ cảm thấy m&igrave;nh giống như kẻ ngo&agrave;i cuộc, tệ hơn l&agrave; một kẻ x&acirc;m phạm gia đ&igrave;nh ri&ecirc;ng của người kh&aacute;c. C&oacute; một lằn ranh ngăn c&aacute;ch r&otilde; r&agrave;ng m&agrave; t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể n&agrave;o vượt qua được. T&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; ri&ecirc;ng cho m&igrave;nh một đứa con n&agrave;o, những kinh nghiệm l&agrave;m mẹ của t&ocirc;i chỉ giới hạn trong bốn đứa con của chồng v&agrave; t&ocirc;i thường tội nghiệp m&igrave;nh kh&ocirc;ng bao giờ c&oacute; được sợi d&acirc;y li&ecirc;n kết thi&ecirc;ng li&ecirc;ng giữa mẹ v&agrave; con.<br /><br />Khi đ&aacute;m trẻ phải dời đến một th&agrave;nh phố kh&aacute;c c&aacute;ch năm giờ xe chạy, chồng t&ocirc;i rất buồn v&agrave; nhớ ch&uacute;ng. Nhờ c&oacute; internet ch&uacute;ng t&ocirc;i c&oacute; thể gởi thư cho nhau, kể cả tr&ograve; chuyện với nhau mỗi khi ch&uacute;ng t&ocirc;i c&ugrave;ng v&agrave;o mạng. M** mai thay, những dụng cụ li&ecirc;n lạc hiện đại n&agrave;y cũng l&agrave; những dụng cụ l&agrave;m người ta dễ xa nhau hơn.Ch&uacute;ng t&ocirc;i cần biết bao sự tiếp x&uacute;c trực tiếp giữa người v&agrave; người kh&ocirc;ng qua m&aacute;y m&oacute;c. Những khi bức thư tr&ecirc;n m&agrave;n h&igrave;nh chỉ đề &ldquo;Ba&rdquo; t&ocirc;i thấy như bị bỏ qu&ecirc;n, kh&ocirc;ng ai nhớ đến m&igrave;nh. C&ograve;n khi t&ecirc;n t&ocirc;i c&ugrave;ng xuất hiện với anh ấy, niềm vui kh&ocirc;ng thể diễn tả được, t&ocirc;i cảm thấy m&igrave;nh cũng l&agrave; một th&agrave;nh vi&ecirc;n trong gia đ&igrave;nh họ. Tuy vậy cũng c&ograve;n khoảng c&aacute;ch n&agrave;o đ&oacute; cần phải vượt qua, ngay cả tr&ecirc;n đường d&acirc;y điện thoại.<br /><br />Một buổi tối cũng kh&aacute; khuya, chồng t&ocirc;i ngủ g&agrave; gật trước tivi, c&ograve;n t&ocirc;i đang kiểm tra m&igrave;nh c&oacute; thư hay kh&ocirc;ng, m&aacute;y t&iacute;nh b&aacute;o t&ocirc;i c&oacute; một tin nhắn. Đ&oacute; l&agrave; của Margo, con g&aacute;i kế lớn nhất của t&ocirc;i. Con b&eacute; cũng thức khuya, cũng đang ngồi trước m&aacute;y t&iacute;nh ở một nơi c&aacute;ch năm giờ xe chạy. Giống như đ&atilde; l&agrave;m nhiều lần trước đ&acirc;y, ch&uacute;ng t&ocirc;i tr&ograve; chuyện qua lại, chia sẻ cho nhau những tin tức mới nhất. Khi ch&uacute;ng t&ocirc;i t&aacute;n gẫu như thế n&agrave;y, con b&eacute; kh&ocirc;ng cần biết t&ocirc;i hay l&agrave; ba của n&oacute; ngồi ph&iacute;a b&ecirc;n kia b&agrave;n ph&iacute;m - nếu như n&oacute; kh&ocirc;ng hỏi. Tối nay con b&eacute; cũng kh&ocirc;ng hỏi v&agrave; t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng cần n&ecirc;u đ&iacute;ch danh m&igrave;nh. Sau khi nghe xong kết quả thi đấu b&oacute;ng chuyền, chi tiết về buổi khi&ecirc;u vũ sắp tới ở trường, b&agrave;i tập lịch sử phải nộp, t&ocirc;i n&oacute;i đ&atilde; khuya rồi v&agrave; n&ecirc;n đi ngủ. Margo trả lời: &ldquo;Được rồi, lần sau n&oacute;i tiếp! Thương nhiều&rdquo;.<br /><br />Khi đọc d&ograve;ng chữ n&agrave;y, cảm gi&aacute;c buồn b&atilde; x&acirc;m chiếm khắp người t&ocirc;i. Hẳn l&agrave; con b&eacute; nghĩ n&atilde;y giờ m&igrave;nh viết cho ba. Con b&eacute; v&agrave; t&ocirc;i chưa bao giờ d&ugrave;ng những từ thương y&ecirc;u, đầy t&igrave;nh cảm như thế. Cảm thấy tội lỗi v&igrave; đ&atilde; kh&ocirc;ng l&agrave;m s&aacute;ng tỏ, nhưng cũng kh&ocirc;ng muốn l&agrave;m con b&eacute; xấu hổ, t&ocirc;i gửi lại đơn giản: &ldquo;Thương con! Ch&uacute;c con ngủ ngon!&rdquo;.<br /><br />T&ocirc;i lại nghĩ về gia đ&igrave;nh họ, về kh&ocirc;ng gian ri&ecirc;ng tư m&agrave; t&ocirc;i l&agrave; một kẻ x&acirc;m phạm. Một nỗi đau trống rỗng nh&oacute;i l&ecirc;n trong tim t&ocirc;i. Sau đ&oacute;, ngay khi những ng&oacute;n tay t&ocirc;i chạm v&agrave;o n&uacute;t bấm, ngay khi m&agrave;n h&igrave;nh chuẩn bị chuyển sang m&agrave;u đen, th&ocirc;ng điệp cuối c&ugrave;ng của Margo xuất hiện: &ldquo;Ch&uacute;c ba ngủ ngon d&ugrave;m con&rdquo;. Nước mắt r&agrave;n rụa, t&ocirc;i với tay tắt m&aacute;y t&iacute;nh.<br /><br /><br /></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small; color: #000080">B&agrave;i gởi của bạn LP<br />St từ Internet</span></span><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: medium"><span style="color: #ff0000"><strong>L&Ograve;NG MẸ</strong></span></span></span><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Bế đứa con trai vừa mới ch&agrave;o đời l&ecirc;n, b&agrave; mẹ nh&egrave; nhẹ đong đưa đ&ocirc;i tay v&agrave; h&aacute;t :</span></span></span> <br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đứa b&eacute; c&agrave;ng l&uacute;c c&agrave;ng lớn l&ecirc;n. Khi được hai tuổi, n&oacute; chạy chập chững bước thấp bước cao n&ocirc; đ&ugrave;a quanh nh&agrave;, l&ocirc;i s&aacute;ch vở tr&ecirc;n kệ xuống để nghịch ph&aacute;. N&oacute; b&agrave;y đủ thứ đồ chơi ra s&agrave;n nh&agrave;. N&oacute; t&egrave; trong quần. N&oacute; ị tr&ecirc;n giường. N&oacute; kh&oacute;c. N&oacute; la. V&agrave; b&agrave; mẹ đ&ocirc;i l&uacute;c phải thốt l&ecirc;n: &quot;C&aacute;i thằng n&agrave;y, con l&agrave;m mẹ đi&ecirc;n mất !&quot;</span></span></span><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Nhưng đ&ecirc;m đến khi n&oacute; ngủ thật say, b&agrave; mẹ đến b&ecirc;n n&ocirc;i tr&igrave;u mến nh&igrave;n n&oacute; v&agrave; khẽ h&aacute;t :</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đứa b&eacute; tiếp tục lớn l&ecirc;n th&agrave;nh một thằng nh&oacute;c ch&iacute;n tuổi. N&oacute; kh&ocirc;ng hề th&iacute;ch ăn uống đ&uacute;ng giờ. N&oacute; kh&ocirc;ng bao giờ muốn tắm rửa. Khi b&agrave; ngoại đến thăm, nhiều l&uacute;c n&oacute; lại bu&ocirc;ng giọng gắt gỏng với b&agrave;. V&agrave; b&agrave; mẹ đ&ocirc;i l&uacute;c muốn đưa n&oacute; đi đ&acirc;u cho khuất mắt.</span></span></span><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Nhưng đ&ecirc;m đến khi n&oacute; ngủ thật say, b&agrave; mẹ r&oacute;n r&eacute;n đến b&ecirc;n giường, k&eacute;o tấm chăn đắp l&ecirc;n người n&oacute; v&agrave; khẽ h&aacute;t :</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Ng&agrave;y qua ng&agrave;y, thằng b&eacute; đến tuổi dậy th&igrave;. N&oacute; dẫn về nh&agrave; những thằng bạn kỳ quặc. N&oacute; ăn mặc những bộ đồ kỳ quặc. N&oacute; nh&uacute;n nhảy một c&aacute;ch kỳ quặc theo những bản nhạc cũng rất kỳ quặc. V&agrave; b&agrave; mẹ đ&ocirc;i l&uacute;c c&oacute; cảm gi&aacute;c như thể n&oacute; đang ở trong sở th&uacute;.</span></span></span><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Nhưng đ&ecirc;m đến chờ n&oacute; ngủ thật say, b&agrave; mẹ nhẹ nh&agrave;ng mở cửa ph&ograve;ng ri&ecirc;ng của n&oacute;, bước đến h&ocirc;n l&ecirc;n tr&aacute;n n&oacute; v&agrave; khẽ h&aacute;t:</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thằng b&eacute; kỳ quặc tiếp tục lớn l&ecirc;n th&agrave;nh một thanh ni&ecirc;n trưởng th&agrave;nh. N&oacute; rời nh&agrave; l&ecirc;n th&agrave;nh phố để l&agrave;m việc v&agrave; sống trong một ph&ograve;ng trọ. Thỉnh thoảng b&agrave; mẹ đ&oacute;n xe l&ecirc;n thăm n&oacute;. Những lần như thế, b&agrave; phải ngồi trước cửa ph&ograve;ng trọ v&agrave; chờ đến tận khuya th&igrave; thấy n&oacute; say khươt trở về. B&agrave; d&igrave;u n&oacute; v&agrave;o ph&ograve;ng, lau mặt cho n&oacute; rồi đỡ n&oacute; l&ecirc;n giường. Sau đ&oacute; b&agrave; lắc đầu ngao ng&aacute;n nh&igrave;n n&oacute;. Nhưng khi n&oacute; ngủ say, đượm buồn, b&agrave; khẽ h&aacute;t:</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">V&agrave; rổi đứa con lập gia đ&igrave;nh v&agrave; hoạ hoằn lắm n&oacute; mới về thăm b&agrave;. n&oacute; c&ograve;n phải bươn chải để chăm lo cho m&aacute;i ấm ri&ecirc;ng của n&oacute;. Thời gian tr&ocirc;i qua v&agrave; lạnh l&ugrave;ng khắc những nếp nhăn l&ecirc;n khu&ocirc;n mặt gi&agrave; nua ng&agrave;y c&agrave;ng hốc h&aacute;c của b&agrave; mẹ. một h&ocirc;m, thấy yếu trong người, b&agrave; gọi điện bảo đứa con về thăm. N&oacute; l&aacute;i xe về thăm b&agrave; v&agrave; ngủ lại nh&agrave; một đ&ecirc;m. Tối đ&oacute;, b&agrave; nằm trong giường v&agrave; khẽ h&aacute;t:</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Nhưng cơn ho khan khiến b&agrave; kh&ocirc;ng h&aacute;t được trọn b&agrave;i h&aacute;t thuở n&agrave;o. Đ&ecirc;m đ&oacute; b&agrave; lặng lẻ qua đời.</span></span></span><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Sau đ&aacute;m tang, đợi tối đến, khi đứa con của m&igrave;nh thật ngủ say, người đ&agrave;n &ocirc;ng vừa mất mẹ bước đến h&ocirc;n l&ecirc;n tr&aacute;n n&oacute; v&agrave; khẽ h&aacute;t:</span></span></span><br /><br /><em><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Thương con mẹ thương con<br />Y&ecirc;u con mẹ y&ecirc;u con<br />Y&ecirc;u suốt một cuộc đời<br /></span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">Đ</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">ế</span></span></span><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">n ng&agrave;y con lớn kh&ocirc;n...</span></span></span></em><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080">H&aacute;t xong, hắn lặng lẽ kh&oacute;c một m&igrave;nh.</span></span></span><br /><br /><span style="font-family: Verdana"><span style="font-size: x-small"><span style="color: #000080"><em>Ca Dao<br />Dịch từ Internet</em></span></span></span><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/hoc-cho-gioi-moi-tron-ven-dao-hieu/</link>
<title><![CDATA[Học cho giỏi mới tròn vẹn đạo hiếu ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:10:47 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/hoc-cho-gioi-moi-tron-ven-dao-hieu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_7811506"><strong>H&atilde;y Học Cho Giỏi Mới Trọn Vẹn Đạo Hiếu</strong><br /><br />C&aacute;c em phải<strong> hiểu r&otilde; đạo l&yacute; hiếu thảo với cha mẹ. L&uacute;c c&ograve;n ở nh&agrave; th&igrave; m&igrave;nh nghe lời, gi&uacute;p đỡ cha mẹ dọn dẹp ph&ograve;ng ốc nh&agrave; cửa, qu&eacute;t tước sạch sẽ, gi&uacute;p cha m&igrave;nh cắt cỏ, l&agrave;m những việc cần l&agrave;m. L&uacute;c đi học ở trường th&igrave; phải nghe lời thầy gi&aacute;o, chuy&ecirc;n t&acirc;m nghe giảng b&agrave;i, dụng c&ocirc;ng học tập, kh&ocirc;ng n&ecirc;n để thời gian tr&ocirc;i qua l&atilde;ng ph&iacute;. Một ng&agrave;y m&igrave;nh phải biết th&ecirc;m được một chữ, học th&ecirc;m một c&acirc;u hay; đ&oacute; l&agrave; biểu hiện hiếu thảo với cha mẹ rồi đấy.</strong><br /><br /><br /><br /><strong>C&aacute;c bạn phải nhớ lấy, ở trong trường m&igrave;nh phải l&agrave;m người học sinh giỏi, về tới nh&agrave; m&igrave;nh phải l&agrave;m người con tốt. Kh&ocirc;ng những phải nghe lời cha mẹ dạy dỗ, m&agrave; c&ograve;n phải nghe lời những người lớn tuổi hơn chỉ bảo. Cần hiếu thảo với cha mẹ, cần cung k&iacute;nh với người lớn tuổi, bởi v&igrave; họ l&agrave; người c&oacute; kinh nghiệm nhiều hơn m&igrave;nh, c&oacute; học vấn phong ph&uacute; dồi d&agrave;o hơn m&igrave;nh. Do đ&oacute; c&aacute;c em cần phải học tập nơi họ, lấy họ l&agrave;m gương, th&igrave; c&aacute;c em mới c&oacute; tiền đồ quang minh s&aacute;ng lạng. Nếu kh&ocirc;ng th&igrave; con đường trước mặt của c&aacute;c em sẽ mờ tối, tương lai c&aacute;c em chẳng c&ograve;n hy vọng nữa.</strong><br /><br /><br /><br />L&agrave; <strong>học sinh c&aacute;c em cần phải c&oacute; mục ti&ecirc;u r&otilde; rệt, định ch&iacute; nguyện ki&ecirc;n cố, phải c&oacute; l&ograve;ng ki&ecirc;n nhẫn, chẳng để bị lay chuyển, d&ugrave; gặp trăm ng&agrave;n kh&oacute; khăn cũng kh&ocirc;ng thối lui. C&oacute; tinh thần như vậy, th&igrave; sau n&agrave;y mới l&agrave;m n&ecirc;n sự nghiệp vĩ đại, th&agrave;nh bậc anh h&ugrave;ng h&agrave;o kiệt. L&uacute;c c&aacute;c em học h&agrave;nh th&igrave; phải dụng c&ocirc;ng đọc s&aacute;ch, kh&ocirc;ng được đ&ugrave;a giỡn ph&aacute; ph&aacute;ch mất th&igrave; giờ, m&agrave; phải chăm chỉ học hỏi tất cả mọi điều cần thiết, như vậy mới kh&ocirc;ng phụ l&ograve;ng cha mẹ kh&ocirc;ng phụ l&ograve;ng thầy c&ocirc;, kh&ocirc;ng phụ l&ograve;ng trường học.</strong><br /><br /><br /><br />C&aacute;c em n&ecirc;n biết, đ&acirc;y l&agrave; trường học của Phật gi&aacute;o, chuy&ecirc;n m&ocirc;n gi&aacute;o dục, đ&agrave;o tạo bậc hiền t&agrave;i, để trong tương lai c&aacute;c em ra trường sẽ trở th&agrave;nh người hữu dụng cho thế giới. Hy vọng c&aacute;c em sẽ v&igrave; nh&acirc;n loại m&agrave; mưu cầu hạnh ph&uacute;c, kh&ocirc;ng n&ecirc;n để cho thế giới trở n&ecirc;n suy đồi. Đ&oacute; l&agrave; hy vọng của trường ch&uacute;ng ta.<br /><br /><br /><br />C&aacute;c em ở đ&acirc;y học h&agrave;nh mọi thứ cần phải học tập một c&aacute;ch ch&acirc;n thật, nghĩa l&agrave; d&ugrave; một ph&uacute;t thời gian cũng kh&ocirc;ng n&ecirc;n để l&atilde;ng ph&iacute;:<br /><br /><br /><br />Thư sơn hữu lộ, cần vi k&iacute;nh,<br /><br />Học hải v&ocirc; nhai, khổ t&aacute;c ch&acirc;u.<br /><br /><br /><br />N&uacute;i s&aacute;ch vở c&oacute; đường, con đường ấy ch&iacute;nh l&agrave; si&ecirc;ng năng; biển học vấn v&ocirc; bờ bến, phải lấy sự gian khổ l&agrave;m thuyền, th&igrave; mới c&oacute; thể vượt qua được; đ&oacute; l&agrave; lời n&oacute;i để c&aacute;c em ghi nhớ.<br /><br /><br /><br />C&aacute;c em phải c&oacute; tinh thần &ldquo;nhẫn khổ nạo lao,&rdquo; kh&ocirc;ng ngại gian nan, chẳng n&ecirc;n l&agrave;m biếng. Phải tập t&aacute;nh cần kiệm, đối với một trang giấy hay một c&acirc;y viết cũng phải qu&yacute; trọng n&oacute;, đừng n&ecirc;n t&ugrave;y tiện vất bỏ đi.<br /><br /><br /><br />Sinh hoạt h&agrave;ng ng&agrave;y cần c&oacute; quy luật, tối ngủ sớm, s&aacute;ng dậy sớm, bớt coi ti vi, đọc nhiều s&aacute;ch c&oacute; &iacute;ch cho tr&iacute; huệ. Ở trường c&oacute; b&agrave;i vở n&agrave;o, về nh&agrave; phải l&agrave;m cho hết, l&uacute;c n&agrave;o cũng &ocirc;n tập, bởi v&igrave; &ldquo;&ocirc;n cố nhi tri t&acirc;n,&rdquo; do &ocirc;n tập việc xưa mới học được kiến thức mới. S&aacute;ch coi qua một lần cũng c&oacute; c&aacute;i tốt của n&oacute;; c&aacute;c em chớ coi những s&aacute;ch hoạt họa v&ocirc; &iacute;ch.<br /><br /><br /><br />Ở Trung-qưốc, v&agrave;o thời Đ&ocirc;ng-H&aacute;n c&oacute; một em nhỏ t&ecirc;n l&agrave; Khổng-Dung, th&ocirc;ng minh v&ocirc; c&ugrave;ng, lại biết hiếu thảo. Một ng&agrave;y nọ bạn b&egrave; tặng một m&acirc;m tr&aacute;i l&ecirc;, những người anh của Khổng-Dung chọn những tr&aacute;i lớn nhất. L&uacute;c ấy Khổng-Dung chỉ mới bốn tuổi m&agrave; đ&atilde; biết lễ nghĩa đạo l&yacute;, cho n&ecirc;n em chỉ chọn tr&aacute;i l&ecirc; nhỏ nhất. Cha em mới hỏi rằng: &ldquo; V&igrave; sao con kh&ocirc;ng lấy tr&aacute;i l&ecirc; lớn nhất?&rdquo;<br /><br /><br /><br />Khổng-Dung trả lời: &ldquo;Bởi v&igrave; con tuổi nhỏ, con chỉ ăn tr&aacute;i nhỏ m&agrave; th&ocirc;i; những tr&aacute;i lớn xin nhường lại cho cha mẹ v&agrave; c&aacute;c anh ăn.&rdquo;<br /><br /><br /><br />C&aacute;c em nghĩ xem, Khổng-Dung mới c&oacute; bốn tuổi, m&agrave; đ&atilde; biết được phong c&aacute;ch khi&ecirc;m nhường, thương y&ecirc;u anh em, hiếu thảo với cha mẹ. Đức hạnh như vậy kh&ocirc;ng phải l&agrave; trẻ em n&agrave;o cũng c&oacute;. Tiếng thơm của em ấy lưu truyền thi&ecirc;n cổ, người n&agrave;o cũng biết, bởi vậy mới c&oacute; c&acirc;u rằng:<br /><br /><br /><br />&ldquo;Dung tứ tuế, năng nhường l&ecirc;.&rdquo;<br /><br /><br /><br />Nghĩa rằng Khổng-Dung mới bốn tuổi đ&atilde; biết nhường tr&aacute;i l&ecirc;.<br /><br /><br /><br />Cũng tại thời Đ&ocirc;ng-H&aacute;n, c&oacute; một em b&eacute; t&ecirc;n l&agrave; Ho&agrave;ng-Hương, l&uacute;c em ch&iacute;n tuổi th&igrave; mẹ em chết, em đối với cha v&ocirc; c&ugrave;ng hiếu thảo. L&uacute;c m&ugrave;a đ&ocirc;ng th&igrave; em d&ugrave;ng th&acirc;n m&igrave;nh để sưởi ấm giường chiếu của cha, em sợ cha bị lạnh. Đến m&ugrave;a h&egrave;, em d&ugrave;ng quạt để quạt giường cho cha, v&igrave; sợ cha n&oacute;ng nực. Đ&oacute; cũng l&agrave; l&ograve;ng hiếu thảo m&agrave; nh&acirc;n gian lưu truyền rằng:<br /><br /><br /><br />&ldquo;Hương cửu tuế, năng &ocirc;n tịch.&rdquo;<br /><br /><br /><br />Nghĩa rằng Ho&agrave;ng-Hương mới ch&iacute;n tưổi m&agrave; đ&atilde; biết quạt giường cho cha m&igrave;nh.<br /><br /><br /><br />H&agrave;nh vi của hai em b&eacute; đ&oacute; l&agrave; do l&ograve;ng th&agrave;nh biểu lộ ra, kh&ocirc;ng phải chỉ l&agrave; giả tạo bề ngo&agrave;i để lừa bịp người kh&aacute;c. H&agrave;nh vi như vậy đ&aacute;ng để c&aacute;c em bắt chước. C&aacute;c em đều l&agrave; những trẻ thơ, cần học tập gương hiếu thảo với cha mẹ của hai em b&eacute; n&agrave;y.<br /><br /><br /><br />C&aacute;c em đ&atilde; rất may mắn được sinh trong nước gi&agrave;u c&oacute; n&agrave;y, cuộc sống ổn định, vật chất phong ph&uacute;. Ở trong ho&agrave;n cảnh tốt đẹp như vậy, c&aacute;c em kh&ocirc;ng học cho giỏi l&agrave; c&ocirc; phụ niềm hy vọng của cha mẹ v&agrave; thầy c&ocirc;.<br /><br /><br /><br />Ở chổ đất nước v&ocirc; c&ugrave;ng sung sướng ch&uacute;ng ta lu&ocirc;n cần những người lương thiện, cần những người hiểu r&otilde; đạo l&yacute;, hiểu thế n&agrave;o l&agrave; thương y&ecirc;u đất nước, thế n&agrave;o l&agrave; người c&ocirc;ng d&acirc;n ưu t&uacute;.<br /><br /><br /><br />C&aacute;c em theo học trường học Phật gi&aacute;o th&igrave; tương lai phải l&agrave;m gương cho x&atilde; hội, l&atilde;nh đạo người đời hướng v&agrave;o con đường thiện. <strong>C&aacute;c em phải lấy s&aacute;u t&ocirc;ng chỉ của Vạn Phật Th&aacute;nh Th&agrave;nh l&agrave;m ti&ecirc;u chuẩn: Kh&ocirc;ng tranh, Kh&ocirc;ng tham, Kh&ocirc;ng cầu, Kh&ocirc;ng &iacute;ch kỷ, Kh&ocirc;ng tự lợi v&agrave; Kh&ocirc;ng dối tr&aacute;. Nếu c&aacute;c em thật sự l&agrave;m được s&aacute;u điều n&agrave;y th&igrave; tương lai c&aacute;c em sẽ trở th&agrave;nh những người ưu t&uacute; nhất tr&ecirc;n thế giới.</strong><br /><br /><br /><br />T&ocirc;i hy vọng c&aacute;c em sẽ trở th&agrave;nh những người mười phần to&agrave;n vẹn, th&agrave;nh kẻ c&oacute; thể ảnh hưởng người đời cải &aacute;c hướng thiện, l&agrave;m người c&oacute; t&acirc;m đại từ bi, ban hạnh ph&uacute;c cho ch&uacute;ng sanh, đoạn trừ nỗi thống khổ của họ. Nếu c&aacute;c em người n&agrave;o cũng được như vậy th&igrave; thế giới sẽ trở th&agrave;nh chốn đại đồng. <br /><strong>H&ograve;a Thượng Tuy&ecirc;n H&oacute;a</strong></div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/ba-me-oi--con-khong-con-la-dua-tre-len-3-/</link>
<title><![CDATA[Ba mẹ ơi, con không còn là đứa trẻ lên 3! ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:08:31 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/ba-me-oi--con-khong-con-la-dua-tre-len-3-/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_7909512"><strong>Ba mẹ c&oacute; biết mấy h&ocirc;m nay con buồn v&agrave; bị sốc nặng lắm kh&ocirc;ng! Tim con như muốn vỡ ra h&agrave;ng trăm mảnh v&agrave; su&yacute;t nữa con đ&atilde; l&agrave;m điều dại dột, bởi con gặp phải một vấn đề lớn nhưng lại bất lực kh&ocirc;ng t&igrave;m được c&aacute;ch giải quyết ổn thỏa. </strong><br /><br /><br />L&uacute;c ấy con rất muốn t&igrave;m, rất muốn rủ một người bạn, một người th&acirc;n quen n&agrave;o đ&oacute; đến nh&agrave; chơi, để con tr&uacute;t hết t&acirc;m sự cho nhẹ l&ograve;ng. Nhưng con chợt nhớ đến những lời căn dặn kỹ lưỡng h&agrave;m chứa cả sự đe dọa của ba mẹ: <em>Con phải hết sức cẩn thận v&agrave; đề cao cảnh gi&aacute;c, kh&ocirc;ng được tin v&agrave; cũng kh&ocirc;ng được mời mọc, rủ r&ecirc; một ai đến nh&agrave;, cho d&ugrave; người đ&oacute; th&acirc;n quen cỡ n&agrave;o với con.</em> <br /><br />Những lời dặn như: thời buổi n&agrave;y gh&ecirc; lắm, người tốt c&oacute; thể th&agrave;nh người xấu v&agrave; họ c&oacute; thể l&agrave;m hại con khi thấy con một m&igrave;nh ở nh&agrave;&hellip; l&agrave;m con l&uacute;c n&agrave;o cũng sống trong nỗi sợ h&atilde;i, d&egrave; dặt, thiếu tự tin, nghi hoặc v&agrave; mất niềm tin với ch&iacute;nh bản th&acirc;n v&agrave; với tất cả mọi người xung quanh. <br /><br />Tại sao con lại được ba mẹ quan t&acirc;m, lo lắng v&agrave; chăm s&oacute;c đặc biệt hơn những đứa em kh&aacute;c trong nh&agrave;? Cũng dễ hiểu th&ocirc;i, v&igrave; con sinh ra đ&atilde; l&agrave; một đứa con khuyết tật, ốm yếu. Con lớn dần trong sự đ&ugrave;m bọc, chở che, &ocirc;m ấp của ba mẹ. Tuy con năng động, mạnh mẽ, nhưng mỗi khi l&agrave;m việc g&igrave; mang t&iacute;nh quyết định con lại sợ, kh&ocirc;ng d&aacute;m tự m&igrave;nh quyết định m&agrave; phải chờ hỏi &yacute; kiến ba mẹ, người th&acirc;n trong nh&agrave;. Con thấy c&agrave;ng ng&agrave;y con c&agrave;ng yếu đuối, thiếu tự tin, thiếu sự chịu đựng v&agrave; thiếu t&iacute;nh chiến đấu, chống chọi với biến cố, s&oacute;ng gi&oacute; của cuộc đời. <br /><br />Chưa bao giờ ba mẹ v&agrave; mọi người trong nh&agrave; xem con l&agrave; một người đ&atilde; trưởng th&agrave;nh thật sự. Trong mắt ba mẹ v&agrave; mọi người, con vẫn l&agrave; một đứa trẻ l&ecirc;n 3, chưa &ldquo;đủ l&ocirc;ng đủ c&aacute;nh&rdquo; để c&oacute; thể tự do bay đi một m&igrave;nh, chưa đủ tr&iacute; kh&ocirc;n để biết nghĩ gần xa v&agrave; chưa đủ sức để va chạm, chống chọi với cạm bẫy của cuộc đời. <br /><br />Bao nhi&ecirc;u lần n&oacute;i chuyện với ba mẹ v&agrave; người th&acirc;n trong nh&agrave; l&agrave; bấy nhi&ecirc;u lần đều khiến con cảm thấy kh&oacute; chịu, mặc cảm v&agrave; hơi thất vọng. Con chỉ bị khuyết tật về thể x&aacute;c th&ocirc;i chứ đ&acirc;u c&oacute; bị khuyết tật về n&atilde;o, tại sao con kh&ocirc;ng được khuyến kh&iacute;ch, động vi&ecirc;n tự chịu tr&aacute;ch nhiệm về bản th&acirc;n, về những suy nghĩ v&agrave; quyết định, cũng như được l&agrave;m những điều theo suy nghĩ của m&igrave;nh?... V&igrave; thương y&ecirc;u, che chở, bảo vệ con m&agrave; ba mẹ v&ocirc; t&igrave;nh biến con trở th&agrave;nh con người l&uacute;c n&agrave;o cũng mặc cảm, thiếu t&iacute;nh quyết đo&aacute;n, sợ kh&oacute; khăn v&agrave; chờ người kh&aacute;c suy nghĩ v&agrave; quyết định gi&ugrave;m mọi việc cho m&igrave;nh... <br /><br />Ba mẹ ơi, con hiểu t&igrave;nh y&ecirc;u thương của ba mẹ d&agrave;nh cho con l&agrave; v&ocirc; bờ bến, nhưng con đ&atilde; lớn rồi, con &yacute; thức được việc n&agrave;o n&ecirc;n l&agrave;m v&agrave; việc n&agrave;o kh&ocirc;ng n&ecirc;n l&agrave;m. H&atilde;y cho con c&oacute; cơ hội được tự lập, được trưởng th&agrave;nh v&agrave; lớn l&ecirc;n trong suy nghĩ, quyết định v&agrave; bằng những b&agrave;i học kinh nghiệm qu&yacute; gi&aacute; từ những thất bại, vấp ng&atilde; của bản th&acirc;n.<br /><br />Theo Tuổi Trẻ Online</div><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/thien-than-nho/</link>
<title><![CDATA[Thiên thần nhỏ ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Thu, 11 Dec 2008 10:06:10 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/thien-than-nho/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #4b0082">Một đ&ecirc;m, trước ph&ograve;ng mạch b&aacute;c sĩ, tiếng đập cửa dồn dập, c&agrave;ng l&uacute;c c&agrave;ng to hơn. ''Mời v&agrave;o, mời v&agrave;o!'' - vị b&aacute;c sĩ mất hết ki&ecirc;n nhẫn. ''V&agrave;o đi trước khi anh đ&aacute;nh thức cả thế giới n&agrave;y''. <br /><br /><br /><br />Cửa mở, một c&ocirc; b&eacute; con chưa đến 9 tuổi bước v&agrave;o: &ldquo;B&aacute;c sĩ, ch&aacute;u cầu xin b&aacute;c sĩ, xin h&atilde;y đi với ch&aacute;u, mẹ ch&aacute;u ốm nặng lắm, b&agrave; chết mất&rdquo;. <br /><br />&ldquo;Ta kh&ocirc;ng đến kh&aacute;m tại nh&agrave;, h&atilde;y đưa mẹ ch&aacute;u tới đ&acirc;y&rdquo;. <br /><br />&ldquo;Nhưng mẹ ch&aacute;u ốm lắm, xin b&aacute;c sĩ đến ngay, ch&aacute;u sợ mẹ chết mất&rdquo; - khu&ocirc;n mặt xanh xao của c&ocirc; b&eacute; con lộ đầy vẻ mệt mỏi, lo lắng v&agrave; sợ h&atilde;i. <br /><br />Cảm động trước tấm l&ograve;ng của c&ocirc; b&eacute; với mẹ, vị b&aacute;c sĩ quyết định đến nh&agrave; c&ocirc;. &ldquo;Ch&uacute;a ph&ugrave; hộ cho b&aacute;c sĩ&rdquo; - c&ocirc; b&eacute; cảm tạ. <br /><br />C&ocirc; b&eacute; đưa vị b&aacute;c sĩ về nh&agrave;, nơi mẹ c&ocirc; đang nằm thoi th&oacute;p tr&ecirc;n giường, b&agrave; yếu tới nỗi kh&ocirc;ng gượng đầu dậy được. Đ&ocirc;i mắt b&agrave; cầu xin được gi&uacute;p đỡ, v&agrave; b&aacute;c sĩ ở đ&oacute; để gi&uacute;p b&agrave;. <br /><br />B&aacute;c sĩ gi&uacute;p người mẹ tội nghiệp hạ sốt, tr&ocirc;ng cho b&agrave; qua khỏi đ&ecirc;m. V&agrave; s&aacute;ng ra, b&aacute;c sĩ thở ph&agrave;o khi t&igrave;nh trạng nguy kịch của b&agrave; đ&atilde; hết. B&aacute;c sĩ n&oacute;i giờ &ocirc;ng phải đi, nhưng sẽ quay lại v&agrave;o l&uacute;c 2 giờ. Chiều h&ocirc;m đ&oacute;, đ&uacute;ng như đ&atilde; hứa, vị b&aacute;c sĩ đ&aacute;ng k&iacute;nh quay lại. <br /><br />Người mẹ hết lời cảm ơn v&igrave; tất cả những g&igrave; b&aacute;c sĩ đ&atilde; l&agrave;m. B&aacute;c sĩ n&oacute;i b&agrave; chắc kh&ocirc;ng thể qua khỏi nếu kh&ocirc;ng nhờ c&ocirc; con g&aacute;i b&eacute; bỏng. &ldquo;B&agrave; hẳn tự h&agrave;o về con g&aacute;i lắm. Ch&iacute;nh c&ocirc; b&eacute; đ&atilde; đến n&agrave;i nỉ t&ocirc;i, quả l&agrave; một thi&ecirc;n thần!&rdquo;. <br /><br />&ldquo;Nhưng thưa b&aacute;c sĩ, ch&aacute;u n&oacute; mất c&aacute;ch đ&acirc;y 3 năm rồi. Tấm h&igrave;nh ch&aacute;u treo tr&ecirc;n tường kia&rdquo;. <br /><br />Vị b&aacute;c sĩ gi&agrave; bước đến tấm h&igrave;nh dưới &aacute;nh s&aacute;ng leo l&eacute;t tr&ecirc;n tường. C&ocirc; b&eacute; con với nụ cười xinh xắn trong h&igrave;nh ch&iacute;nh l&agrave; c&ocirc; b&eacute; tối qua đ&atilde; đến gặp &ocirc;ng. B&aacute;c sĩ đứng lặng, một l&aacute;t sau, khu&ocirc;n mặt nghi&ecirc;m nghị d&atilde;n ra một nụ cười. &Ocirc;ng đang nghĩ đến tiếng g&otilde; cửa dồn dập, đến thi&ecirc;n thần b&eacute; nhỏ &ugrave;a v&agrave;o ph&ograve;ng mạch l&uacute;c nửa đ&ecirc;m. <br /><br />Huyền Anh (dich)</span><!-- / message -->
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/goc-khuat-cuoc-doi--doc-va-ngam----/</link>
<title><![CDATA[Góc khuất cuộc đời (đọc và ngẫm)!!! ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Sat, 06 Dec 2008 09:37:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/goc-khuat-cuoc-doi--doc-va-ngam----/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<strong><span style="font-size: large; color: #0080ff">*****Xin c&aacute;c bạn h&atilde;y bỏ ch&uacute;t thời gian để đọc entry n&agrave;y,</span></strong> <br /><div align="right"><span style="font-size: large"><span style="color: #0080ff"><span style="font-family: Times New Roman"><strong>để thấy quanh ta cuộc sống c&ograve;n những g&oacute;c khuất</strong></span></span></span><span style="font-size: large"><span style="color: #0080ff"><span style="font-family: Times New Roman"><strong>v&agrave;, ta qu&aacute; b&eacute; nhỏ để vươn tay cứu gi&uacute;p</strong></span></span></span><span style="font-size: large"><span style="color: #0080ff"><span style="font-family: Times New Roman"><strong>...nếu kh&ocirc;ng c&oacute; những tấm l&ograve;ng.</strong></span></span></span> <br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman"><em>-&quot;T&ocirc;i v&agrave; một ng&agrave;y buồn</em></span></span> <br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman"><em>Source:Khanhlinh's</em></span></span> <br /><br /></div><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Ng&agrave;y h&ocirc;m nay - ng&agrave;y Chủ Nhật, t&acirc;m trạng t&ocirc;i thật sự nặng nề v&agrave; bế tắc?!! Ko như những g&igrave; t&ocirc;i nghe, ko giống những g&igrave; t&ocirc;i nghĩ, v&agrave; rất kh&aacute;c những g&igrave; t&ocirc;i tưởng tượng... ch&iacute;nh t&ocirc;i đ&atilde; đi gặp b&agrave;. B&agrave; ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh v&agrave; chật hẹp đến nỗi t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể để xe ở ngo&agrave;i m&agrave; đi bộ v&agrave;o. Nơi đ&oacute; ko fải l&agrave; 1 căn nh&agrave;, m&agrave; tr&ocirc;ng như 1 c&aacute;i ch&ograve;i xi&ecirc;u vẹo được chắp v&aacute;.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Một b&agrave; cụ nhỏ th&oacute;, lưng c&ograve;ng v&agrave; ốm yếu bước ra. T&ocirc;i kh&oacute;c. Ko thể n&oacute;i được lời n&agrave;o. Cứ thế, t&ocirc;i chỉ kh&oacute;c.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">C&aacute;c bức v&aacute;ch của căn nh&agrave; c&ograve;n nguy&ecirc;n vết t&iacute;ch của gạch vữa, vậy m&agrave; h&agrave;ng th&aacute;ng nơi ấy m&oacute;c t&uacute;i của b&agrave; tận 500 ng&agrave;n. B&agrave; bảo ch&uacute;ng t&ocirc;i l&ecirc;n căn g&aacute;c nhỏ của b&agrave; để xem nơi b&agrave; ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ v&agrave; đ&ocirc;i ch&acirc;n yếu, b&agrave; tựa lưng v&agrave;o tường v&agrave; cứ thế bước l&ecirc;n, bước xuống. Ngay cả t&ocirc;i c&ograve;n ko đảm bảo cho sự an to&agrave;n của m&igrave;nh khi bước l&ecirc;n tr&ecirc;n những mảnh gỗ ấy.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Căn g&aacute;c nhỏ, ọp ẹp, hớ h&ecirc;nh v&agrave; tạm bợ. T&ocirc;i đ&atilde; bắt đầu quen với việc chế ngự cảm x&uacute;c, vậy m&agrave; đ&ocirc;i khi mắt vẫn cay cay vội v&agrave;ng nh&igrave;n qua hướng kh&aacute;c.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Ko tr&ograve; chuyện được l&acirc;u, v&igrave; b&agrave; phải đi b&aacute;n l&uacute;c 13h. Vậy đ&oacute;, ng&agrave;y n&agrave;y qua ng&agrave;y kh&aacute;c, b&agrave; ra khỏi nh&agrave; l&uacute;c 13h trưa v&agrave; trở về khi đ&atilde; 23h đ&ecirc;m. Sống với gi&oacute;, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời n&ecirc;n sức khỏe của b&agrave; b&acirc;y giờ cũng mong manh lắm. Nhưng b&agrave; chỉ mong c&aacute;i lưng hết nhức, c&aacute;i ch&acirc;n hết đau, để b&agrave; c&ograve;n đi b&aacute;n kiếm tiền nu&ocirc;i những đứa ch&aacute;u.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Chia tay b&agrave;, t&ocirc;i về nh&agrave; trong nỗi băn khoăn nghẹn ng&agrave;o.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">20h, t&ocirc;i t&igrave;m đến chỗ b&agrave; b&aacute;n. B&agrave; qu&aacute; nhỏ b&eacute; lặng lẽ trước sự ồn &agrave;o x&ocirc; bồ của phố x&aacute; v&agrave; con người nơi đ&acirc;y. T&ocirc;i thấy một v&agrave;i bạn trai ngồi xung quanh b&agrave;. Họ chỉ lặng lẽ nh&igrave;n cho đến khi t&ocirc;i xuất hiện. T&ocirc;i đ&atilde; vui hơn khi được gặp b&agrave; v&agrave; tưởng như đ&atilde; chế ngự được c&aacute;i cảm x&uacute;c trẻ con ban s&aacute;ng. Nhưng... chỉ n&oacute;i được c&acirc;u thứ 2 t&ocirc;i lại kh&oacute;c. Anh thanh ni&ecirc;n ấy lặng lẽ nh&igrave;n t&ocirc;i.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Ch&uacute;ng t&ocirc;i nh&igrave;n nhau v&agrave; c&ugrave;ng nh&igrave;n b&agrave;. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một v&agrave;i b&agrave;i viết n&agrave;o đ&oacute; tr&ecirc;n blog m&agrave; anh t&igrave;m đến b&agrave;...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Từ 13h cho đến khi gặp t&ocirc;i, b&agrave; chỉ b&aacute;n được 10 ng&agrave;n.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i ngồi b&ecirc;n b&agrave; suốt buổi tối. Xe cộ qua lại qu&aacute; đ&ocirc;ng, đ&egrave;n xe chiếu s&aacute;ng l&agrave;m t&ocirc;i nh&ograve;e cả mắt, huống chi b&agrave;. <span style="color: #ff8080">Nhiều anh thanh ni&ecirc;n dừng xe, d&acirc;ng đ&ocirc;i b&agrave;n tay lễ ph&eacute;p biếu b&agrave; 10 ng&agrave;n. Những chị phụ nữ gh&eacute; mua m&agrave; ko cần tiền thối.</span></span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Tối nay t&ocirc;i biết b&agrave; rất vui, v&igrave; b&agrave; cứ nhờ t&ocirc;i đếm đi đếm lại 250 ng&agrave;n m&agrave; b&agrave; đ&atilde; ko tin đ&oacute; l&agrave; số tiền b&agrave; kiếm được. B&agrave; vui, t&ocirc;i vui. B&agrave; cười, t&ocirc;i kh&oacute;c.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Ngồi được một l&uacute;c th&igrave; c&oacute; người phụ nữ tới lấy tiền b&aacute;nh. H&ocirc;m nay b&agrave; b&aacute;n được 38 c&aacute;i v&agrave; fải trả cho họ 95 ng&agrave;n. <span style="color: #ff8080">B&agrave; ko lời 1 xu. </span>Họ, kiếm tiền tr&ecirc;n c&aacute;i khổ của người kh&aacute;c.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">21h30 b&agrave; ngủ gục, t&ocirc;i giục b&agrave; về v&igrave; &quot;h&ocirc;m nay b&agrave; b&aacute;n được nhiều rồi&quot; nhưng t&ocirc;i biết b&agrave; sẽ ko về. B&agrave; l&agrave; thế, cứ tẩn mẩn ngồi đ&oacute;, cho đến khi phố x&aacute; vắng vẻ đ&igrave;u hiu.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Chia tay b&agrave;, t&ocirc;i bước đi m&agrave; l&ograve;ng nặng nề qu&aacute;!</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Rất mong mọi người h&atilde;y c&ugrave;ng chia sẽ với t&ocirc;i về ho&agrave;n cảnh của b&agrave; cụ, người m&agrave; bất cứ ai cũng muốn gọi th&acirc;n thương l&agrave; Ngoại. H&atilde;y đ&oacute;ng g&oacute;p với ch&uacute;ng t&ocirc;i để gi&uacute;p đỡ b&agrave; nh&eacute;.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="color: #ff8080"><span style="font-family: Times New Roman"><strong>Những h&igrave;nh ảnh của ngoại</strong></span></span></span> <br /><br /><br /><div align="center"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_2-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_2-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="375" height="500" /></a><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Để chụp được tấm ảnh n&agrave;y, ngoại phải chịu đau để đứng dậy v&igrave; lưng ngoại đau lắm</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_4-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_4-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="500" height="375" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Chỗ ngủ của ngoại</span></span><span style="font-size: small"> <br /></span><span style="font-size: small"><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_5-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_5-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="375" height="500" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">&quot;Ngoại chụp c&oacute; đẹp ko con&quot;, b&agrave; đ&atilde; hơn 90 tuổi <img src="http://rap.vn/diendan/images/yahoo/2.gif" border="0" width="18" height="18" /></span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_9-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_9-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="375" height="500" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Ngoại chỉ c&oacute; thể ngồi như thế n&agrave;y, v&agrave; ngoại đ&atilde; ngồi như thế n&agrave;y suốt 10 tiếng ngo&agrave;i đường tr&ecirc;n chiếc ghế nhựa nhỏ</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_7-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_7-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="375" height="500" /></a> </span></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><br />Mắt ngoại gần như m&ugrave;, ko thấy, ko ph&acirc;n biệt được đồ v&agrave; tiền. Ai mua g&igrave;, đưa bao nhi&ecirc;u n&oacute;i mấy</span></span> <span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">nhi&ecirc;u để ngoại biết m&agrave; thối lại</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_8-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_8-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="375" height="500" /></a> </span></span><br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">C&aacute;i bao đẹp qu&aacute;, ngoại vuốt lại cho thẳng</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_1-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_1-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="500" height="375" /></a> <br />Ch&aacute;u g&aacute;i nu&ocirc;i gọi ngoại l&agrave; cố, b&eacute; ngoan ngo&atilde;n v&agrave; lễ ph&eacute;p, đang học lớp 1. Hằng ng&agrave;y v&agrave;o ch&ugrave;a b&aacute;n nhang kiếm tiền phụ ngoại. H&ocirc;m nay b&eacute; vui v&igrave; c&oacute; nhiều quần &aacute;o đẹp <img src="http://rap.vn/diendan/images/yahoo/1.gif" border="0" width="18" height="18" /></span></span><span style="font-size: small"> <br /></span><span style="font-size: small"><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai2_6-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai2_6-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="500" height="375" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">D&igrave; 2, con g&aacute;i nu&ocirc;i của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu n&ecirc;n d&igrave; cũng chỉ b&aacute;n nhang v&agrave; ở nh&agrave; lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại.</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span></div><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman"><br />Con b&eacute; 7 tuổi k&ecirc;u b&agrave; bằng Cố kh&ocirc;ng cha kh&ocirc;ng mẹ, b&agrave; thương. <span style="color: #ffc0c0">Thằng ch&aacute;u bị t&acirc;m thần chỉ ăn ở ngo&agrave;i đường, c&ograve;n c&oacute; g&igrave; ngon đem về đều d&agrave;nh cho b&agrave; hết, b&agrave; kh&ocirc;ng nỡ bỏ</span>. B&agrave; n&oacute;i &quot;<span style="color: #ffff80">b&agrave; mong được chết ở ngo&agrave;i đường để tụi nhỏ kh&ocirc;ng thấy b&agrave; l&uacute;c ấy...</span>&quot;</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của b&agrave;...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">B&agrave; đi b&aacute;n v&igrave; gia đ&igrave;nh nhỏ của b&agrave;, 1 gia đ&igrave;nh kh&ocirc;ng c&oacute; ai l&agrave; ruột thịt, chỉ v&igrave; t&igrave;nh thương giữa người với người m&agrave; n&ecirc;n 1 gia đ&igrave;nh. V&agrave; b&agrave; vẫn muốn g&oacute;p c&ocirc;ng sức d&ugrave; tuổi đ&atilde; gi&agrave; sức đ&atilde; cạn.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i muốn được ngồi th&ecirc;m với b&agrave; để b&agrave; t&acirc;m sự, nhưng thời gian b&agrave; đi b&aacute;n đ&atilde; sắp đến... Tạm biệt b&agrave; &amp; chắc chắn t&ocirc;i sẽ gặp lại b&agrave;.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Trưa...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Gần 2h mưa bắt đầu tr&uacute;t. T&ocirc;i nghĩ đến b&agrave;. Thay vội c&aacute;i &aacute;o, lấy th&ecirc;m c&acirc;y d&ugrave;, t&ocirc;i vội v&atilde; chạy ngay đến chỗ b&agrave; b&aacute;n. T&ocirc;i lại nghẹn.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">B&agrave; ngồi đ&oacute;, co ro trong c&acirc;y d&ugrave; chỉ đủ che cho h&agrave;ng ho&aacute; &amp; nửa tấm th&acirc;n cong cong của b&agrave;. T&ocirc;i gửi xe &amp; ngồi với b&agrave;, tr&ecirc;n lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman"><span style="color: #ff0000">T&ocirc;i n&oacute;i với b&agrave; muốn mua hết số h&agrave;ng b&agrave; b&aacute;n để b&agrave; về sớm nghỉ ngơi h&ocirc;m nay. B&agrave; n&oacute;i kh&ocirc;ng được</span>, b&agrave; đ&atilde; dặn ch&uacute; xe &ocirc;m 11h tối lại đ&oacute;n, <span style="font-size: large"><span style="color: #0080ff">b&agrave; kh&ocirc;ng muốn ch&uacute; ko c&oacute; tiền tối nay, cuộc sống ch&uacute; vất vả lắm</span></span>.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Rồi b&agrave; lấy b&aacute;nh cho t&ocirc;i, b&agrave; n&oacute;i b&aacute;nh của b&agrave; ngon lắm, loại tốt, b&agrave; b&aacute;n kh&ocirc;ng lấy lời nhiều như người ta. Ngo&agrave;i b&aacute;nh ra, b&agrave; c&ograve;n b&aacute;n chuối nướng. B&agrave; b&aacute;n gi&ugrave;m chị kia, &quot;<span style="font-size: large"><span style="color: #0080ff">tội nghiệp n&oacute; lắm, ba mươi mấy tuổi m&agrave; phải một m&igrave;nh bươn chải nu&ocirc;i chồng con &amp; gia đ&igrave;nh chồng. B&agrave; b&aacute;n gi&ugrave;m chứ kh&ocirc;ng lấy lời</span></span>.&quot;</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">B&agrave; ngồi tr&ecirc;n chiếc ghế nhựa, c&oacute; tấm l&oacute;t mỏng m&agrave; theo b&agrave; l&agrave; tấm nệm. B&agrave; mỏi lưng lắm chứ v&igrave; chẳng c&oacute; chỗ dựa, nhưng &quot;b&agrave; r&aacute;ng chịu&quot;.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i ngồi c&ugrave;ng b&agrave; cả 1 buổi chiều, l&uacute;c mưa l&uacute;c tạnh l&uacute;c lại mưa. T&ocirc;i cảm nhận rằng b&agrave; vui lắm, v&igrave; b&agrave; kể rất nhiều chuyện cho t&ocirc;i nghe, t&acirc;m sự những ước muốn của b&agrave; v&agrave; cả khuy&ecirc;n nhủ t&ocirc;i c&aacute;ch sống. Cuối mỗi c&acirc;u chuyện, b&agrave; n&oacute;i &quot;b&agrave; buồn!&quot;, nhưng b&agrave; lại cười với t&ocirc;i. Nụ cười của số phận.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i khuy&ecirc;n b&agrave; v&agrave;o viện dưỡng l&atilde;o, v&igrave; ở đ&oacute; b&agrave; sẽ c&oacute; b&egrave; bạn, c&oacute; c&ocirc; y t&aacute; chăm s&oacute;c cho b&agrave;. B&agrave; lắc đầu nguầy nguậy, <span style="color: #ff8080">b&agrave; muốn đi b&aacute;n để c&oacute; tiền nu&ocirc;i ch&aacute;u</span> v&agrave; b&agrave; muốn buổi tối được nằm tr&ecirc;n chiếc giường nhỏ tr&ecirc;n g&aacute;c trong kh&ocirc;ng gian y&ecirc;n tịnh.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman"><span style="color: #ffc0c0">Kh&aacute;ch đến mua h&agrave;ng b&agrave; kh&ocirc;ng phải v&igrave; c&aacute;i b&aacute;nh c&aacute;i kẹo, m&agrave; ch&iacute;nh l&agrave; muốn cho b&agrave; tiền</span>.<span style="color: #ffff80"> B&agrave; kh&ocirc;ng biết bao nhi&ecirc;u tiền đ&acirc;u, v&igrave; b&agrave; kh&ocirc;ng thấy, b&agrave; hỏi t&ocirc;i &amp; c&aacute;m ơn những người ấy</span>. T&ocirc;i gi&uacute;p b&agrave; g&oacute;i b&aacute;nh m&agrave; nước mắt rơi chẳng hay, v&igrave; cảm động. C&oacute; chị thấy t&ocirc;i vậy, cũng lau vội nước mắt v&agrave; thăm hỏi ho&agrave;n cảnh của b&agrave;. T&ocirc;i biết rằng vẫn c&oacute; người tốt tr&ecirc;n đời n&agrave;y.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Rồi cũng đến l&uacute;c t&ocirc;i phải trở về với gia đ&igrave;nh, t&ocirc;i trả b&agrave; về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ng&agrave;y của b&agrave;, thui thủi b&ecirc;n c&aacute;i b&aacute;nh c&aacute;i kẹo, với đồng tiền nh&acirc;n &aacute;i &amp; với cả nắng... gi&oacute;... mưa...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Đường về tấp nập, m&agrave; t&ocirc;i cứ thấy m&atilde;i d&aacute;ng gầy cong cong của b&agrave; tr&ecirc;n g&oacute;c nhỏ con đường. Mưa đ&atilde; tạnh, m&agrave; mắt t&ocirc;i vẫn thấy cay x&egrave; như ng&agrave;n giọt mưa bắn v&agrave;o.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">T&ocirc;i biết, c&ograve;n nhiều người như b&agrave; lắm...</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">B&agrave; ngồi 1 <span style="font-size: large"><span style="color: #ff8080"><strong>g&oacute;c rất nhỏ tr&ecirc;n lề đường, trước cổng ch&iacute;nh của Trung t&acirc;m Triển l&atilde;m Ho&agrave;ng Văn Thụ</strong></span></span>. C&aacute;c bạn c&oacute; thể chạy ngang qua để thấy ho&agrave;n cảnh đ&aacute;ng thương của b&agrave; &amp; h&atilde;y gi&uacute;p đỡ b&agrave;.</span></span> <br /><br /><span style="font-size: medium"><span style="font-family: Times New Roman">Ko viết nữa, xem h&igrave;nh th&ocirc;i nh&eacute;, mọi người sẽ cảm nhận s&acirc;u sắc hơn v&agrave; thấy rằng cuộc sống của ch&uacute;ng ta vẫn c&ograve;n rất may mắn v&agrave; hạnh ph&uacute;c.</span></span> <br /><br /><br /><div align="center"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_1a.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_1a.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_2a.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_2a.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Ngoại nhỏ b&eacute; lắm, nếu ko zoom m&aacute;y ảnh th&igrave; từ khoảng c&aacute;ch ấy t&ocirc;i ko thể thấy đc Ngoại</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_3-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_3-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">C&oacute; người đang mua h&agrave;ng của Ngoại</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_5-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_5-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Ngoại hỏi &quot;sao con chụp h&igrave;nh Ngoại ho&agrave;i vậy?&quot;. T&ocirc;i trả lời &quot;v&igrave; Ngoại rất đẹp&quot;</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_6.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_6.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="450" height="600" /></a> <br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Trời lại mưa, t&ocirc;i chụp h&igrave;nh từ g&oacute;c nh&igrave;n của Ngoại</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_7.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_7.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="450" height="600" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Mưa, Ngoại cầm d&ugrave; v&agrave; chỉ lo b&aacute;nh bị ướt</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_8-1.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_8-1.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="450" height="600" /></a><span style="font-size: small"> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Ngoại che b&aacute;nh kỹ lắm, chứ Ngoại th&igrave; sao cũng được. C&aacute;i n&oacute;n l&aacute; của Ngoại ướt sũng, đội v&agrave;o hay bị ngứa đầu</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_10.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_10.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">M&acirc;m b&aacute;nh của Ngoại đ&acirc;y. Bịch chuối nướng Ngoại b&aacute;n d&ugrave;m người ta, ko lời 1 xu, c&ograve;n đồ của Ngoại l&agrave; snack, b&aacute;nh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa. Hầu như những người mua b&aacute;nh của Ngoại đều l&agrave; những người hảo t&acirc;m, c&ograve;n ko, th&igrave; chẳng ai muốn dừng xe để ăn những m&oacute;n n&agrave;y</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_9.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_9.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Ngồi dưới mưa, Ngoại khoe t&ocirc;i h&ocirc;m qua được anh thanh ni&ecirc;n tốt bụng n&agrave;o đ&oacute; cho c&aacute;i m&aacute;y đọc kinh Phật của &Uacute;c. Ngoại khen đồ &Uacute;c xịn nhất, nhưng c&aacute;i m&aacute;y đọc tiếng &Uacute;c n&ecirc;n Ngoại ko hiểu. L&acirc;u l&acirc;u Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_12.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_12.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Khoảng 18h30, mưa nặng hạt. T&ocirc;i c&oacute; th&ecirc;m một người bạn đồng h&agrave;nh, Nga đi l&agrave;m về l&agrave; ra chỗ b&agrave; ngay, ch&uacute;ng t&ocirc;i c&ugrave;ng che cho b&agrave;, c&ugrave;ng ướt v&agrave; c&ugrave;ng lạnh. B&agrave; h&agrave;i hước &quot;mưa ko fải l&agrave; trời h&agrave;nh đ&acirc;u con, m&agrave; l&agrave; tiền h&agrave;nh. Trời mưa vẫn r&aacute;ng ngồi b&aacute;n để kiếm tiền th&igrave; l&agrave; tiền h&agrave;nh chứ g&igrave; nữa&quot;. Ngoại rất lạc quan Ngoại biết ko?</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_13.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_13.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /><br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_14.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_14.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Tối thế n&agrave;y ai thấy được Ngoại?</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span><span style="font-size: small"><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_15.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_15.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a></span> <br /><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Thật sự chẳng thấy g&igrave; cả, chỉ l&agrave; 1 c&acirc;y d&ugrave;. Vậy m&agrave; Ngoại vẫn r&aacute;ng ngồi b&aacute;n đến tận 11g đ&ecirc;m</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /><a href="http://truongton.net/forum/vcheckvirus.php?url=http%3A%2F%2Fi288.photobucket.com%2Falbums%2Fll168%2FOnlyUblog%2Fcongdong%2Fngoai_16.jpg" target="_blank"><img src="http://i288.photobucket.com/albums/ll168/OnlyUblog/congdong/ngoai_16.jpg" class="insertimage" alt="" title="" border="0" border="0" width="600" height="450" /></a></span><span style="font-size: small"> <br /></span><span style="font-size: small"><span style="font-family: Times New Roman">Mưa nh&ograve;e đường phố, nh&ograve;e &aacute;nh điện v&agrave; nh&ograve;e lu&ocirc;n cả Ngoại.</span></span><span style="font-size: small"> <br /><br /></span></div><br /><span style="font-size: large"><span style="color: #ff4040"><span style="font-family: Times New Roman"><strong><span style="color: #007f40">## Ngoại ngồi ngay</span> <span style="color: #ffff00">Trung t&acirc;m Hội chợ Triển l&atilde;m Quốc tế, đường Ho&agrave;ng Văn Thụ, quận T&acirc;n B&igrave;nh, Tp. Hồ Ch&iacute; Minh. </span><span style="color: #007f40">Rất mong mọi người khi c&oacute; dịp đi ngang qua, h&atilde;y dừng xe mua gi&uacute;p Ngoại c&aacute;i b&aacute;nh hoặc đơn giản chỉ l&agrave; tr&ograve; chuỵ&ecirc;n, v&igrave; Ngoại ngồi 1 m&igrave;nh buồn lắm.</span></strong></span></span></span><br />
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://zing9x.com/nao-pha-thai-va-toi-ac-con-nguoi-----/</link>
<title><![CDATA[Nạo phá thai và tội ác con người..... ]]></title> 
<author>admin &lt;ngoinha12a3.vn@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Gia Đình - Bạn Bè]]></category>
<pubDate>Sat, 06 Dec 2008 09:22:17 +0000</pubDate> 
<guid>http://zing9x.com/nao-pha-thai-va-toi-ac-con-nguoi-----/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<div id="post_message_2670134"><img src="http://www.trungtammucvudcct.com/web/images/baovesusong_bg.jpg" border="0" width="379" height="143" /><br /><br /><em><strong><span style="color: black"><span style="font-size: x-small">Thật d&atilde; man, đ&aacute;ng sợ, t&ocirc;i từng biết quy tr&igrave;nh ph&aacute; thai l&agrave; như thế n&agrave;o nhưng chưa bao giờ thấy h&igrave;nh ảnh những đứa b&eacute; chưa kịp cất tiếng ch&agrave;o đời đ&atilde; bị ch&iacute;nh mẹ ch&uacute;ng bỏ đi. Phanh th&acirc;y kh&ocirc;ng thương tiếc! Dạo gần đ&acirc;y c&oacute; rất nhiều b&agrave;i b&aacute;o n&oacute;i về t&igrave;nh dục tho&aacute;ng, t&ocirc;i ko phản đối chuyện đ&oacute; nhưng c&aacute;c bạn h&atilde;y sống c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm trước hết l&agrave; ch&iacute;nh với bản th&acirc;n m&igrave;nh, đừng để những h&igrave;nh h&agrave;i vửa h&igrave;nh th&agrave;nh n&agrave;y chịu đau đớn v&agrave; ch&iacute;nh c&aacute;c bạn cũng l&atilde;nh những hậu wả đ&aacute;ng tiếc khi nạo ph&aacute; thai...</span></span></strong></em><br /><span style="color: black"><strong><em><br /><br />Đ&acirc;y l&agrave; 1 b&agrave;i tự kể của 1 sinh vi&ecirc;n y khoa sắp ra trường về nạo ph&aacute; thai:</em></strong></span><br /><br /><strong><span style="font-size: medium"><span style="color: black">T&Ocirc;I Đ&Atilde; THAM GIA NẠO H&Uacute;T THAI </span></span></strong><br /><br /><br /><span style="color: red"><strong><span style="font-size: x-small">Phố đ&ecirc;m</span></strong></span><strong><span style="font-size: x-small"><br /><br /><span style="color: black">L&agrave; một sinh vi&ecirc;n Y Khoa, t&ocirc;i chưa bao giờ biết x&uacute;c động day dứt trước những cảnh nạo h&uacute;t thai đang diễn ra li&ecirc;n tục v&agrave; h&agrave;ng ng&agrave;y tại những bệnh viện m&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i đến thực tập. Nhưng từ ng&agrave;y biết đến chương tr&igrave;nh Bảo Vệ Sự Sống, t&ocirc;i thật sự r&ugrave;ng m&igrave;nh khi nghĩ đến những h&agrave;nh động m&agrave; t&ocirc;i đ&atilde; l&agrave;m trong những năm qua. <br /><br />Năm trước, t&ocirc;i được ph&acirc;n thực tập tại một bệnh viện phụ sản lớn nhất nh&igrave; nước. V&igrave; thời gian thực tập rất ngắn, khoảng 10 tuần cho 8 chuy&ecirc;n khoa n&ecirc;n phải học thật t&iacute;ch cực mới nắm được hết kiến thức của từng khoa. Khi chuyển đến khoa nạo h&uacute;t, chỉ ti&ecirc;u của ch&uacute;ng t&ocirc;i l&agrave; phải xem tận mắt v&agrave; phụ tận tay cho được việc h&uacute;t nạo &iacute;t nhất l&agrave;... hai thai nhi ! V&igrave; đ&oacute; l&agrave; một b&agrave;i học vừa l&yacute; thuyết vừa thực h&agrave;nh để thi. V&agrave; để thi cho tốt, t&ocirc;i đ&atilde; năng nổ t&igrave;m mọi c&aacute;ch l&agrave;m cho được việc nạo h&uacute;t thai đ&oacute;... <br /><br />L&uacute;c đ&oacute; t&ocirc;i kh&ocirc;ng hề biết c&ocirc;ng việc n&agrave;y l&agrave; một tội &aacute;c, m&agrave; chỉ nghĩ thuần t&uacute;y l&agrave; một b&agrave;i học chuy&ecirc;n m&ocirc;n Y Khoa được dạy đ&agrave;ng ho&agrave;ng trong một trường đại học nổi tiếng ở S&agrave;i-g&ograve;n. V&igrave; thế t&ocirc;i đ&atilde; rất thản nhi&ecirc;n v&ocirc; t&acirc;m, kh&ocirc;ng cần biết sản phụ nghĩ g&igrave;, kh&ocirc;ng h&igrave;nh dung ra được m&igrave;nh đang dứt bỏ sự sống của một thai nhi c&oacute; tr&aacute;i tim đang đập nhẹ nh&agrave;ng, đều đặn theo nhịp tim của mẹ n&oacute;. <br /><br />T&ocirc;i c&ograve;n nhờ người mẹ thai nhi h&ocirc;m ấy c&ograve;n trẻ lắm, chỉ mới khoảng 18 tuổi, n&eacute;t mặt ng&acirc;y thơ bước v&agrave;o ph&ograve;ng h&uacute;t thai, c&ocirc; b&eacute; ngơ ng&aacute;c một tho&aacute;ng rồi c&uacute;i gầm mặt xuống trước &aacute;nh mắt nh&igrave;n khinh ch&ecirc; v&agrave; những lời n&oacute;i x&uacute;c phạm nặng nề của c&aacute;c b&aacute;c sĩ, y t&aacute; v&agrave; hộ l&yacute;. C&ocirc; b&eacute; sợ sệt hỏi: &quot;Em phải nằm ở đ&acirc;u ạ ?&quot; Chị y t&aacute; trả lời cộc lốc: &quot;Qua b&ecirc;n kia !&quot; <br /><br />C&ocirc; b&eacute; tr&egrave;o l&ecirc;n giường, nằm xuống với hai b&agrave;n tay nắm chặt chiếc &aacute;o v&aacute;y của bệnh viện mới cho mượn, mắt nhắm nghiền lại, l&acirc;u l&acirc;u mở ra nh&igrave;n xem c&oacute; ai đứng cạnh động vi&ecirc;n v&agrave; an ủi m&igrave;nh kh&ocirc;ng. Nhưng quanh quẩn to&agrave;n l&agrave; những chiếc &aacute;o trắng đang bận rộn với việc chuẩn bị c&aacute;c dụng cụ h&uacute;t thai, kh&ocirc;ng ai th&egrave;m để &yacute; tới em. Giật m&igrave;nh v&igrave; c&acirc;u hỏi bất ngờ của vị b&aacute;c sĩ: &quot;Thai mấy tuần ?&quot; Em rụt r&egrave; nhỏ nhẹ đ&aacute;p lại: &quot;Dạ t&aacute;m tuần...&quot; B&aacute;c sĩ lại sẵng giọng: &quot;Cố gắng chịu đựng ch&uacute;t nghe chưa ?&quot; C&acirc;u n&oacute;i như một sự khởi đầu cho một cơn đau. <br /><br />Khi những que inox tiệt tr&ugrave;ng lạnh tanh được ấn v&agrave;o để nong rộng cổ tử cung, c&ocirc; b&eacute; thấy đau n&ecirc;n gồng m&igrave;nh ưỡn m&ocirc;ng l&ecirc;n, thế l&agrave; b&aacute;c sĩ tu&ocirc;n ra một trận mắng xối xả: &quot;C&oacute; nằm im kh&ocirc;ng, t&ocirc;i khỏi h&uacute;t đ&oacute;, c&oacute; gan l&agrave;m th&igrave;... c&oacute; gan chịu chớ !&quot; <br /><br />T&ocirc;i biết em đau lắm, đau cả thể x&aacute;c lẫn t&acirc;m hồn. Nhưng t&ocirc;i kh&ocirc;ng thể dừng tay để t&igrave;m lời an ủi em được v&igrave; đang c&ograve;n bận rộn mải m&ecirc; với việc đặt ống h&uacute;t v&agrave;o tử cung của em. Bật c&ocirc;ng tắc l&ecirc;n, tiếng m&aacute;y h&uacute;t x&igrave;nh xịch, t&ocirc;i nh&igrave;n thấy tr&ocirc;i trong ống h&uacute;t l&agrave; từng mảnh th&acirc;n thể của thai nhi. Người mẹ trẻ đau, thai nhi cũng đau, v&agrave; những người trong ph&ograve;ng cũng đ&acirc;m ra tho&aacute;ng một ch&uacute;t trầm tư, kh&ocirc;ng c&ograve;n ồn &agrave;o như trước, chắc họ cũng hiểu họ đang l&agrave;m g&igrave;. <br /><br />Từng mảnh thịt đỏ hồng của ch&aacute;u b&eacute; t&aacute;m tuần tuổi cứ dần dần bị h&uacute;t tọt v&agrave;o trong một chiếc b&igrave;nh. Qu&aacute;i lạ, sao l&uacute;c ấy t&ocirc;i lại vẫn lạnh l&ugrave;ng thản nhi&ecirc;n đến thế nhỉ ? Thậm ch&iacute; t&ocirc;i c&ograve;n thấy h&aacute;o hức vui mừng v&igrave; m&igrave;nh đ&atilde; h&uacute;t ra th&agrave;nh c&ocirc;ng một thai nhi. Ri&ecirc;ng c&ocirc; b&eacute; th&igrave; cứ chốc chốc lại nhổm l&ecirc;n nhổm xuống k&ecirc;u la: &quot;Đau qu&aacute; chị ơi !&quot; Vẫn kh&ocirc;ng một ai m&agrave;ng quan t&acirc;m tới lời van n&agrave;i đ&oacute;. <br /><br />Thế rồi mọi sự cũng kết th&uacute;c, em vẫn c&ograve;n đang đau đớn lắm, đ&atilde; phải ngồi dậy tự mặc quần &aacute;o, v&agrave; đi tới chiếc xe lăn với d&aacute;ng người uể oải thểu n&atilde;o. T&ocirc;i nghĩ thầm trong đầu: &quot;C&ocirc; b&eacute; n&agrave;y cũng giỏi đấy chứ, đau thế m&agrave; c&ograve;n đi nổi&quot;. T&ocirc;i v&agrave; mọi người lại b&igrave;nh t&acirc;m quay trở về với c&ocirc;ng việc chuẩn bị cập rập cho một ca nạo thai kế tiếp. B&ecirc;n ngo&agrave;i những người ngồi chờ để &quot;được&quot; nạo h&uacute;t thai vẫn c&ograve;n đ&ocirc;ng lắm... <br /><br />Rồi tới đợt thực tập kh&aacute;c, t&ocirc;i chuyển qua việc khuy&ecirc;n người d&acirc;n kế hoạch h&oacute;a gia đ&igrave;nh. T&ocirc;i đ&atilde; tiếp một gia đ&igrave;nh n&ocirc;ng d&acirc;n ngh&egrave;o đ&atilde; c&oacute; bảy đứa con nhưng to&agrave;n l&agrave; con g&aacute;i. &Ocirc;ng chồng cứ bắt vợ m&igrave;nh phải sinh cho được một thằng con trai mới chịu th&ocirc;i. T&ocirc;i đ&atilde; khuy&ecirc;n, khuy&ecirc;n m&atilde;i m&agrave; &ocirc;ng chồng chẳng chịu nghe. <br /><br />Bực qu&aacute;, t&ocirc;i b&egrave;n thuyết dụ b&agrave; vợ đặt dụng cụ ngừa thai v&agrave;o tử cung với lời quảng c&aacute;o y như khi đi giới thiệu sản phẩm cho c&aacute;c c&ocirc;ng ty, n&agrave;o l&agrave; rất tiện lợi, kh&ocirc;ng kh&oacute; chịu khi quan hệ m&agrave; c&ograve;n c&oacute; thể ngừa được thời gian tới mấy chục năm lu&ocirc;n. &quot;Ổng sẽ kh&ocirc;ng biết đ&acirc;u, chị y&ecirc;n t&acirc;m, chứ đẻ ho&agrave;i đất cũng kh&ocirc;ng c&oacute; m&agrave; ăn, m&agrave; chị thấy to&agrave;n bộ mấy đứa nhỏ n&oacute; suy dinh dưỡng kh&ocirc;ng, rồi lỡ đẻ kh&ocirc;ng phải thằng con trai nữa th&igrave; sao, lấy g&igrave; nu&ocirc;i ch&uacute;ng, suy dinh dưỡng nữa l&agrave; c&aacute;i chắc !&quot; T&ocirc;i n&oacute;i với với người vợ với một giọng rất tự tin y như một chuy&ecirc;n gia vậy, v&igrave; t&ocirc;i đ&atilde; được huấn luyện ở đơn vị trước khi đi thực h&agrave;nh cộng đồng. Chị đ&atilde; suy nghĩ thật l&acirc;u, rồi quyết định đặt v&ograve;ng, thế l&agrave; t&ocirc;i lại... th&agrave;nh c&ocirc;ng ! <br /><br />Trong những năm qua, t&ocirc;i sung sướng v&agrave; tự h&agrave;o với những th&agrave;nh t&iacute;ch học tập c&ugrave;ng với những học bổng ti&ecirc;n tiến bao nhi&ecirc;u th&igrave; giờ đ&acirc;y, chỉ hai th&aacute;ng nay, t&ocirc;i thấy lu&ocirc;n đau khổ, d&agrave;y v&ograve;, v&agrave; tuyệt vọng bấy nhi&ecirc;u sau khi biết đến chương tr&igrave;nh Bảo Vệ Sự Sống. Những tội lỗi n&agrave;y t&ocirc;i c&oacute; xo&aacute; sạch được kh&ocirc;ng ? Ch&uacute;a sẽ thứ tha cho t&ocirc;i, nhưng c&ograve;n ch&iacute;nh t&ocirc;i, t&ocirc;i c&oacute; thể tha thứ cho m&igrave;nh được kh&ocirc;ng ? Tại sao c&ocirc;ng việc n&agrave;y, đối với thai phụ lẫn nh&acirc;n vi&ecirc;n y tế, đều l&agrave;m cho cả hai b&ecirc;n đau khổ m&agrave; n&oacute; lại vẫn cứ được nhiều người chấp nhận nhỉ ? <br />Rồi sẽ tới ng&agrave;y t&ocirc;i v&agrave; c&aacute;c bạn sinh vi&ecirc;n Y khoa sẽ trở th&agrave;nh c&aacute;c b&aacute;c sĩ chuy&ecirc;n khoa sản, ri&ecirc;ng t&ocirc;i sẽ phải h&agrave;nh xử trong nghề nghiệp của m&igrave;nh như thế n&agrave;o đ&acirc;y ?<br /><br />Một sinh vi&ecirc;n Y Khoa sắp ra trường, xin được giấu t&ecirc;n. <br />Ng&agrave;y Lễ c&aacute;c Th&aacute;nh Anh H&agrave;i 2005 </span></span></strong><br /><br /><strong><span style="font-size: medium"><span style="color: blue">Nhật K&yacute; Của Một Đứa B&eacute; Trong Bụng Mẹ </span></span></strong><br /><br /><strong><em><span style="color: black"><span style="font-size: x-small">Ng&agrave;y 5-10 - H&ocirc;m nay, m&igrave;nh bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc l&agrave; chưa biết điều n&agrave;y đ&acirc;u v&igrave; m&igrave;nh c&ograve;n nhỏ x&iacute;u như một hạt t&aacute;o m&agrave;, nhưng sự thật l&agrave; m&igrave;nh đ&atilde; c&oacute; rồi. <br /><br />V&agrave; m&igrave;nh sắp l&agrave; một b&eacute; g&aacute;i. M&igrave;nh sẽ c&oacute; t&oacute;c v&agrave;ng v&agrave; mắt xanh. Tất cả mọi thứ đ&atilde; được sắp xếp hết cả, thậm ch&iacute; ngay việc m&igrave;nh rất th&iacute;ch ngắm hoa nữa cơ! <br /><br />Ng&agrave;y 19-10 - Một số người n&oacute;i m&igrave;nh chưa phải l&agrave; một con người ho&agrave;n chỉnh, rằng mới chỉ c&oacute; mẹ m&igrave;nh thật sự tồn tại m&agrave; th&ocirc;i. Nhưng m&igrave;nh l&agrave; người m&agrave;, cũng giống như mẩu ruột b&aacute;nh m&igrave; nho nhỏ chưa phải l&agrave; b&aacute;nh m&igrave; thật sự. Mẹ l&agrave; người, vậy th&igrave; m&igrave;nh cũng thế. <br /><br />Ng&agrave;y 23-10 - Mới rồi m&igrave;nh vừa mở h&eacute; đ&ocirc;i m&ocirc;i. Ch&agrave;, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, m&igrave;nh sẽ nở nụ cười v&agrave; sau đ&oacute; biết n&oacute;i. Chắc chắn tiếng đầu ti&ecirc;n m&igrave;nh thốt ra sẽ l&agrave;: Mẹ... mẹ...ơi! <br /><br />Ng&agrave;y 25-10 - H&ocirc;m nay, tim của m&igrave;nh bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi n&oacute; sẽ nhảy m&uacute;a nhẹ nh&agrave;ng cho đến ph&uacute;t cuối đời của m&igrave;nh m&agrave; kh&ocirc;ng nghỉ ch&uacute;t n&agrave;o! Sau nhiều năm chắc n&oacute; phải mệt mỏi. N&oacute; sẽ dừng khi m&igrave;nh chết đi, chắc thế! <br /><br />Ng&agrave;y 2-11 - M&igrave;nh lớn l&ecirc;n một ch&uacute;t từng ng&agrave;y. Tay ch&acirc;n m&igrave;nh bắt đầu h&igrave;nh th&agrave;nh. Nhưng chắc chắn m&igrave;nh phải đợi một thời gian kh&aacute; d&agrave;i trước khi đ&ocirc;i ch&acirc;n c&oacute; thể giơ cao để chạm v&agrave;o tay mẹ, trước khi l&ograve;ng b&agrave;n tay b&eacute; nhỏ c&oacute; thể cầm được hoa v&agrave; &ocirc;m lấy ba. <br /><br />Ng&agrave;y 12-11 - Những ng&oacute;n tay nhỏ x&iacute;u bắt đầu mọc ra tr&ecirc;n b&agrave;n tay của m&igrave;nh. Ồ, tr&ocirc;ng ch&uacute;ng nhỏ nhắn m&agrave; dễ thương l&agrave;m sao! M&igrave;nh sẽ được vuốt t&oacute;c mẹ nhờ ch&uacute;ng đấy nh&eacute;! <br /><br />Ng&agrave;y 20-11 - H&ocirc;m nay, b&aacute;c sĩ n&oacute;i với mẹ rằng m&igrave;nh đang sống ở đ&acirc;y, b&ecirc;n dưới tr&aacute;i tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ c&oacute; vui kh&ocirc;ng hở mẹ? <br /><br />Ng&agrave;y 25-11 - C&oacute; lẽ ba mẹ đang đặt t&ecirc;n cho m&igrave;nh. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết m&igrave;nh l&agrave; con g&aacute;i đ&acirc;u. B&iacute; mật đấy nh&eacute;! M&igrave;nh muốn được người kh&aacute;c gọi l&agrave; b&eacute; May. &Agrave;, m&igrave;nh đang lớn dần l&ecirc;n đ&acirc;y! <br /><br />Ng&agrave;y 10-12 - M&igrave;nh đang mọc t&oacute;c! Sao n&oacute; mượt m&agrave; v&agrave; tỏa s&aacute;ng qu&aacute;. M&igrave;nh tự hỏi t&oacute;c của mẹ c&oacute; giống thế kh&ocirc;ng? <br /><br /><br /><br />Ng&agrave;y 13-12 - M&igrave;nh vừa chớp mắt. B&oacute;ng tối bao phủ xung quanh m&igrave;nh. Khi mẹ sinh m&igrave;nh ra, chắc l&agrave; thế giới sẽ nhiều hoa v&agrave; nắng ấm lắm. Nhưng điều m&igrave;nh muốn hơn cả l&agrave; tr&ocirc;ng thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ c&oacute; đẹp kh&ocirc;ng hở mẹ? Con muốn nh&igrave;n thấy mẹ gh&ecirc;! <br /><br />Ng&agrave;y 24-12 - M&igrave;nh tự hỏi liệu mẹ c&oacute; nghe thấy tiếng th&igrave; thầm của tr&aacute;i tim m&igrave;nh? Một số bạn của m&igrave;nh ra đời hơi bị yếu một ch&uacute;t. Nhưng tr&aacute;i tim m&igrave;nh rất khỏe mạnh. N&oacute; đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ c&oacute; một đứa con g&aacute;i thật khỏe mạnh đ&oacute; nghe mẹ! <br /><br />Ng&agrave;y 28-12 - H&ocirc;m nay, MẸ M&Igrave;NH GIẾT M&Igrave;NH... <img src="http://www.lambich.net/forum/userpix/3_Con_Yeu_1.jpg" border="0" width="200" height="150" /><br /><br />(Nguồn từ VNIT&trade;) <br /><br />H&atilde;y chuyển th&ocirc;ng điệp n&agrave;y đến nhiều người&hellip; <br /><br />T&ocirc;i xin gởi đến bạn v&igrave; t&ocirc;i biết chắc bạn c&oacute; l&ograve;ng nh&acirc;n hậu. T&ocirc;i cũng tin bạn sẽ tiếp tục chuyển đến cho mọi người, để họ cũng biết điều g&igrave; xảy ra cho một đứa trẻ l&agrave; nạn nh&acirc;n của thảm kịch nạo ph&aacute; thai v&agrave; nỗi đau đớn kinh ho&agrave;ng m&agrave; n&oacute; phải trải qua...</span></span></em></strong></div><!-- / message --><!-- edit note -->
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>